Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

6.

Hai tháng hè , tôi ngày nào cũng đến Tạ, năn nỉ Tạ Cẩn đi phục hồi chức năng với tôi.

Lần đầu đến bệnh , anh ấy thử đứng dậy từ xe lăn, vì mất thăng bằng mà ngã xuống sàn.

Anh ấy nổi cáu dữ dội, không cho tôi đến gần.

Cả ngày hôm đó, không khí lạnh ngắt. đó, anh ấy không đi bệnh với tôi nữa.

Bác sĩ điều trị nói với tôi: “Bệnh tâm lý của bệnh nhân này nặng hơn bệnh thể chất. lẽ anh ấy ý đến cô, nên không muốn cô bộ dạng bất lực, vô dụng của mình.”

Nghe vậy, tôi càng khó .

Hôm đó, tôi khóc lóc nói với anh ấy lâu, cuối cùng anh ấy cũng đi bệnh làm phục hồi với tôi.

Tôi dìu anh ấy qua một hành lang dài. Tôi nghe anh ấy cười.

Đến cuối hành lang, anh ấy khẽ nói:

“Cảm ơn cô.”

Tôi ngẩn , chưa kịp nhận anh ấy vừa cảm ơn, anh ấy trở vẻ lạnh lùng thường ngày.

khác với trước, trên xe, anh ấy nhẹ nhàng đầu tôi tựa vào vai mình.

khoảnh khắc, tôi nghĩ, lẽ anh ấy sẽ sớm chấp nhận tôi.

khi xuống xe, chúng tôi đụng Tạ vừa Tạ đón về.

tôi và Tạ Cẩn cùng xuống xe, Tạ khinh bỉ liếc đôi chân Tạ Cẩn , mỉa mai tôi:

“Thẩm Nhu , không ngờ cô hủy với tôi bên một gã tàn tật.”

Tôi siết chặt tay, trừng anh ta:

“Thế hơn kẻ trong lúc đính ngoại tình, đưa người khác ngoài cầu phúc, chuốc họa không về , khóc lóc gọi điện về .”

Tạ chỉ tay vào tôi, tức đến nói không lời.

Anh ta đầy vết thương, vài chỗ trên người mưng mủ, lở loét.

Nghe nói chú dì Tạ nhờ nhiều mối quan hệ mới tìm anh ta trong thành phố Nepal.

May mà không lâu khi virus bùng phát, thuốc giải phát triển, nếu không anh ta khó giữ nổi mạng.

Tôi mặc kệ anh ta, đẩy Tạ Cẩn về phòng.

Sắp khai giảng, tôi sắp xếp lịch đi bệnh những ngày qua và đưa cho anh ấy.

anh ấy hất điện thoại tôi , lạnh lùng nói:

“Cô đi đi, này không cần tìm tôi nữa. Khi nào rảnh, tôi sẽ đến cô hủy . Từ nay, cô và tôi liên quan.”

Nhìn vẻ lạnh lùng của anh ấy, tôi tràn ngập uất ức.

Tôi nói: “Anh sao thế, thất thường quá vậy? Chiều nay phải vui vẻ nói này sẽ cùng tôi đi phục hồi sao? dưng đổi , tôi làm gì khiến anh không vui, anh nói đi!”

mắt tôi không ngừng rơi, trong lòng cười nhạo bản thân cố gắng hai tháng mà khiến tảng sắt Tạ Cẩn mảy may động lòng.

Anh ấy quay đi, không nhìn tôi, ngón tay khẽ run, như đang cố kìm nén điều gì.

Bầu không khí rơi vào im lặng căng thẳng. Tôi đùng đùng đóng sầm cửa rời đi.

Nằm trên giường, đầu tôi đầy tiếng cười khẽ của anh ấy bệnh chiều nay.

ràng anh ấy muốn phục hồi đôi chân, sao cứ luôn từ chối thiện ý của tôi?

Bác sĩ gửi báo cáo kiểm tra của anh ấy, ghi anh ấy mắc chứng trầm cảm nặng và cực kỳ ti.

Đọc báo cáo, tôi bắt đầu đoán, liệu phải vì Tạ trở về?

Chiều nay, Tạ cố ý mỉa mai anh ấy, chắc chắn lúc đó anh ấy khó .

Nghĩ đến đây, lòng tôi mềm đi. Tôi vội vàng chạy đến Tạ hỏi cho .

Trong sân Tạ, tôi đụng phải Tạ , tay xách một đống quà, chuẩn bị đi đâu đó.

Đống quà đó toàn là thứ mẹ tôi thích, ràng anh ta định đến gặp ai.

tôi, anh ta vội giấu đồ lưng, kiêu ngạo hỏi:

“Cô đến đây làm gì? không hủy với Tạ, cô bên ông anh tàn tật của tôi. Giờ tôi về, cô hối hận rồi à?”

Anh ta tiếp: “Ai bảo cô không ngăn tôi đi Nepal? Tôi suýt chết đó!”

Anh ta nói thêm: “Muốn đính với tôi cũng . Cô mau bảo mẹ tôi tống khứ Tạ Cẩn , cái gã nửa sống nửa chết đó đi. Nhìn cô bên hắn, tôi ngứa mắt!”

7.

Anh ta vẫn kiêu ngạo như xưa, dù Nepal suýt chết vì virus, vẫn thay đổi chút nào.

Tôi lườm anh ta, bực bội hỏi :

mẹ anh chưa nói à? Anh về là nhờ phúc của Cẩn . Nếu không đồng ý đón anh ấy về, cả đời này anh cũng đừng hòng về .”

Đồng tử Tạ co , anh ta ném đống quà xuống đất, gào lên:

“Cô nói gì? Là cô ép mẹ tôi đón thằng tàn tật đó về đổi lấy tôi về ?!”

Anh ta tiếp: “Thẩm Nhu ! Tôi với cô đính hơn chục năm. Dù tôi đưa Vạn Minh Minh ngoài là lỗi của tôi…”

CHƯƠNG 6 TIẾP: -nuoc-ngoai/chuong-6" target="_blank" rel="noopener">https://vivutruyen.net/sap-thi-dai-hoc-truc-ma-dua-con-gai-cua-nguoi-giup-viec-di--nuoc-ngoai/chuong-6

Tùy chỉnh
Danh sách chương