Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

Chương 4

Tôi một mình quán bar trên sân thượng trung tâm thành phố.

Nơi này từng chốn thường lui tới của tôi, anh trai Lâm Dực và cả Thẩm Ngôn – đầy ắp ức tuổi trẻ.

Tôi gọi một chai whisky, mượn rượu giải sầu, nhưng tôi vốn không biết uống, chỉ vài ly đã thấy trời đất quay cuồng.

dòng bình luận lại xuất hiện:

“Lâm buông thả bản thân sao?”

“Cô ấy chọn Thẩm Ngôn nữa không?”

“Trần Hạo biết hôm nay Lâm tìm Thẩm Ngôn, giờ chắc căng thẳng lắm.”

“Trần Hạo nghe nói Lâm dấu hiệu mềm lòng, phấn khích không để đâu hết.”

lời phỏng đoán ấy khiến tôi tức giận, tôi hét không khí:

 “Tôi sẽ không chọn Thẩm Ngôn! Các người đừng đoán bậy!”

Bình luận đáp lại:

“Cô ấy say , bắt đầu lẩm bẩm một mình .”

“Trần Hạo bị chiến hữu kéo tới quán bar này tụ họp, hy vọng sẽ gặp được Lâm .”

mệnh đấy, đúng sự sắp đặt của ông trời.”

Tôi bực bội vung tay như muốn xua dòng chữ ấy.

Đúng lúc đó, tiếng gõ phòng riêng.

“Mời vào.”

mở , Trần Hạo xuất hiện trước .

Anh mặc áo thun trắng và quần jean, trông tràn đầy sức sống, đối hoàn toàn vẻ chỉn chu, kiểu cách của Thẩm Ngôn.

“Cô Lâm? Sao cô lại ?” – Trần Hạo ngạc nhiên.

“Vậy anh? Sao lại ?” – Tôi nheo mắt nhìn anh cơn say mờ mịt.

“Tôi tụ họp mấy chiến hữu, thấy cô ngồi một mình .” – Trần Hạo hiệu mấy người bạn rời , đóng lại nói – “Cô say à?”

Anh đưa tôi một tờ khăn giấy, khi tôi nhận lấy thì ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng, như nắng ấm, rất dễ chịu và sạch sẽ.

“Mùi của anh thơm thật đấy.” – Tôi say mức nói năng không kiêng nể.

Trần Hạo đỏ mặt:

 “Ờ… cảm ơn.”

Tôi chợt nhớ lại ức mơ hồ hồi nhỏ, và lời bình luận Trần Hạo.

Tôi nghiêng người lại gần anh, ánh mắt lờ đờ hỏi:

 “Trần Hạo, anh muốn lấy tôi không?”

Không chút do dự, anh trả lời:

 “Muốn.”

Không một chút ngập ngừng, không điều kiện gì cả – chỉ một tiếng “muốn” đầy dứt khoát.

“Vậy thì… anh đưa tôi .”

Chương 5

Trên đường , tôi lại nhớ nhiều ức hơn Trần Hạo.

Hồi nhỏ, tôi từng chơi đùa vườn họ Lâm, không cẩn thận đụng trúng Trần Hạo – lúc đó tôi chơi.

Anh ngã khá đau, vậy mà tôi chẳng không xin lỗi, mắng anh “đồ ngốc”.

Thế nhưng ức của Trần Hạo, lần “chạm mặt” ấy lại trở thành kỷ niệm quý giá nhất lòng anh.

Anh rằng tôi “an ủi” anh, câu “đồ ngốc” ấy, lăng kính của anh lại nghe dịu dàng vô cùng.

Tôi không nhịn được bật . Cái “bộ lọc màu hồng” của người đàn ông này dày quá đấy.

Trần Hạo lái xe rất vững, thỉnh thoảng lại nhìn tôi gương chiếu hậu, quan tâm hỏi han.

cổng họ Lâm, anh trai tôi – Lâm Dực – đứng đợi sẵn.

, em đâu vậy?” – Anh vẻ lo lắng.

Tôi chột dạ, nấp sau lưng Trần Hạo:

 “Anh ơi…”

Trần Hạo tức tiếng giải vây:

 “Anh Lâm, tôi tình cờ gặp cô Lâm quán bar, cô ấy uống chút rượu nên tôi đưa cô ấy .”

Anh tôi gật đầu cảm kích:

 “Cảm ơn cậu, Trần Hạo.”

Tôi theo anh vào , ngoái đầu lại nhìn Trần Hạo một cái. Anh tôi, nụ ngốc nghếch nhưng chân thành.

“Trần Hạo.” – Tôi gọi anh, trả lại khăn giấy – “Chúng ta thể gặp lại chứ?”

Đôi mắt Trần Hạo tức sáng rực :

 “Tất nhiên ! Lúc nào được!”

Chương 6

Vài ngày sau, vào buổi tối, tôi ngồi đọc sách vườn thì Trần Hạo lại .

Mấy ngày nay, gần như ngày nào anh ghé , mang theo đủ loại quà nhỏ, như một cậu trai to xác nhiệt tình không biết mệt.

Ánh nhìn mãnh liệt của Trần Hạo khiến tôi hơi ngượng. Tôi tiếng thì bất ngờ Thẩm Ngôn xuất hiện.

Thấy Trần Hạo , vẻ mặt Thẩm Ngôn tức trở nên lạnh nhạt:

 “Trần Hạo sao lại ?”

“Tôi thăm cô Lâm.” – Trần Hạo đáp thẳng thắn.

Thẩm Ngôn nhạt, giọng phần mỉa mai:

 “Xem Trần huynh rất nhàn rỗi.”

Trần Hạo không chịu nhún nhường:

 “Ít tôi không phải vừa hẹn hò bạn gái, vừa chạy giả vờ quan tâm.”

Thẩm Ngôn không hiểu ý anh, chỉ quay sang tôi, nhẹ nhàng hỏi:

 “Tối em ngủ không ngon đúng không? Anh mang em tinh dầu giúp ngủ ngon.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương