Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tô Tình lườm Lâm Duyệt vì không thèm để ý cô ta.”
Tôi liếc thấy đúng là Tô Tình tôi, nhưng một giây cô ấy quay .
Tôi nhớ Tô Tình có chút danh giới văn học, là một cô gái tài năng.
Để tránh những ánh mắt soi mói, tôi cùng trợ lý dạo khu vườn nhỏ, bảo cô ấy gọi .
Khi tôi bước dọc theo con đường lát đá vườn, một chạy ngang qua, đánh rơi một tạp chí.
Tôi định cúi xuống nhặt thì một nhóm người tới, số .
Sắc anh lập tức thay đổi, nhanh tay nhặt tạp chí giấu vào áo vest.
“Lâm Duyệt, em cái gì ?” – Giọng anh có vẻ căng thẳng.
Chương 10
Tô Tình bất ngờ vào tôi, lớn :
“Cô Lâm, sao cô có thể xem loại tạp chí không lành mạnh ở một nơi như thế chứ?”
Tôi lạnh ngược :
“Cái gì mà tạp chí không lành mạnh?”
Tô Tình rút tạp chí từ áo vest của , tùy tiện lật vài trang.
Sau khi rõ nội dung bên , tôi tĩnh :
“Các người giở trò gì ?”
là một tạp chí đồi trụy, in ấn thô sơ, rẻ tiền.
luận lập tức tràn màn hình:
“Phản ứng của Lâm Duyệt quá tĩnh, không đỏ tí nào.”
“ đỏ mới là có vấn đề đấy.”
“Tô Tình cố đổ oan à?”
Mọi người bắt xì xào bàn tán, ánh mắt tôi cũng trở nên kỳ lạ.
Tô Tình kiên quyết nói:
“ tạp chí là từ người của cô Lâm rơi.”
“Tạp chí là do rơi.” – Tôi giải thích.
Nhưng rõ ràng, mọi người không tin, bàn tán mỗi lúc một to hơn.
Lúc , lên :
“ tạp chí … là của tôi.”
Tô Tình thất vọng anh, còn tôi thì hoàn toàn hiểu – không tin tôi, mà tin lời Tô Tình.
Đúng lúc , xuất hiện.
“Loại tạp chí in ấn rẻ tiền thế , một cái là biết là hàng rác.” – cười lạnh –
“ có điều, hình như cô Tô rất rành mấy thứ .”
Chương 11
tiếp tục mỉa mai:
“Anh , anh vừa nói tạp chí là của anh? anh có thể giải thích vì sao mang loại đồ buổi tiệc từ thiện không?”
bị cứng họng, không biết trả lời sao.
quay sang nói với mọi người:
“Tôi có thể điều tra nhân viên , và cách tôi việc thì sẽ không nhẹ nhàng đâu.”
Một vài người có bắt tỏ thái độ khó chịu với lời đe dọa của , nhưng tôi đã lên ngăn .
“Không cần lớn chuyện đâu.” – Tôi hiệu cho người mang ghế tới, ngồi xuống một cách thanh nhã –
“Nước hoa tôi dùng hôm nay có mùi rất đặc biệt, cần dính vào là giữ mùi suốt cả ngày.Tôi đề nghị gọi toàn bộ nhân viên kiểm tra. Rất đơn giản.”
Tô Tình lập tức phản đối:
“ sẽ ảnh hưởng việc nghỉ ngơi của cô Lâm.”
Tôi cười lạnh:
“ danh dự của tôi bị hủy hoại thì không phải là chuyện lớn à?”
Mọi người nhau, ánh mắt mỗi người một kiểu. Rõ ràng, Tô Tình bắt hoảng hốt.
“Tôi trợ lý nhỏ, gọi bác gái tôi đây.” – Tôi dặn dò –
“Nhớ kỹ, mùi hương khi gặp nước sẽ bay mất, phải nhanh.”
Đúng lúc ấy, bảo vệ dẫn một nhân viên với dáng vẻ lấm lét bước vào.
“Tôi vốn dĩ không dùng mùi hương chứng cứ thật.” – Tôi đứng dậy –
“Ngay từ tôi đã sai người điều tra .”
Gương nhân viên bị lộ rõ – ai nấy nhận chính là Tiểu Vũ, trợ lý riêng của Tô Tình.
Chương 12
Tiểu Vũ cúi thừa nhận:
“Là tôi bày trò. Gần đây tiểu thư nhà tôi ăn uống không ngon, tâm trạng sa sút vì cô Lâm, nên tôi…”
luận xôn xao:
“Chắc chắn là Tô Tình sai khiến .”
“Trợ lý là vật hi sinh thôi.”
Tôi lạnh lùng :
“Tại sao cô chủ của cô vì tôi mà ăn không ngon, ngủ không yên?”