Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dòng bình luận bắt sôi nổi:
“Thẩm Ngôn đúng là chiếm hữu mà không yêu.”
“Không yêu nhưng không buông, điển hình của kiểu ích kỷ.”
“Vừa muốn yêu vừa muốn giữ khác làm phương án dự phòng.”
Tôi bực bội quanh nhà – đầy ắp quà cáp Thẩm Ngôn từng tặng: từ sách, tinh dầu, đến đồ trang trí… tất cả kiểu tuyên bố ngầm.
“Thẩm Ngôn, tối nay anh ở được không?” – Tôi bất chợt hỏi.
Anh hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật :
“Được chứ.”
Khi anh Trần Hạo, trong mắt lướt qua tia đắc ý. Còn Trần Hạo không giấu nổi nét buồn bã trên khuôn mặt.
“Trần Hạo, anh về trước nhé. Hôm khác gặp .” – Tôi nhẹ nhàng nói.
Trần Hạo miễn cưỡng rời , tôi theo bóng anh khuất dần trong màn đêm.
Tối nay, tôi quyết định sẽ kết thúc mọi chuyện.
Chương 7
Tôi gọi anh trai và Thẩm Ngôn vào phòng khách, dặn quản gia:
“Mang hết tất cả món đồ Thẩm tiên sinh đã tặng ra đây.”
Cả Thẩm Ngôn và anh tôi đều sững sờ.
Chẳng mấy chốc, phòng khách bày kín các món quà: sách, trang sức, tinh dầu, bình hoa… nhiều đến mức đáng sợ.
“Thẩm Ngôn, chiều nay tôi đến tìm anh.” – Tôi thẳng vào vấn đề – “Tôi thấy anh và Tô Tình bên nhau, thiết.”
Sắc mặt Thẩm Ngôn lập tức thay đổi:
“Lâm Duyệt, em nghe anh giải thích…”
“Không cần.” – Tôi cắt lời – “Tôi quyết định sẽ không bám lấy anh nữa. Mấy món đồ , mời anh mang hết. … đừng liên lạc với tôi nữa.”
Thẩm Ngôn định nói gì , nhưng rõ ràng tôi đã quyết .
Bình luận bắt hiện lên:
“Cuối cùng Lâm Duyệt cũng tỉnh ra rồi!”
“Đây mới là hình tượng nữ chính của truyện ngược ngọt nè!”
“Thẩm Ngôn đáng đời, tự chuốc lấy kết cục!”
“Lâm Duyệt, Tô Tình chỉ là bạn của anh thôi…” – Thẩm Ngôn vẫn đang cố gắng giải thích.
“ chiều anh bảo là bạn, nói là bạn .” – Tôi bật lạnh – “ gì khác nhau sao?”
Thẩm Ngôn á khẩu, không biết nói gì thêm.
“Từ , tôi sẽ không chủ động tìm anh nữa.” – Tôi nói dứt khoát, không để đường lui.
Thẩm Ngôn cúi lẩm bẩm:
“Đợi em nguôi giận rồi anh sẽ giải thích.”
Rồi anh nhanh chóng rời .
Anh tôi – Lâm – lo lắng hỏi:
“Duyệt Duyệt, em chắc chắn về quyết định chứ?”
“Anh à, chưa bao em chắc chắn .” – Tôi bật trong nước mắt – “Chẳng phải anh từng nói sẽ chọn cho em hơn sao?”
Lâm mỉm hài lòng:
“Tối từ đến từ tuần , em nhớ chăm sóc bản . Đến để mọi cùng thấy công chúa nhà họ Lâm rạng rỡ đến nhường nào.”
Chương 8
ngày , tôi dứt khoát dọn sạch mọi dấu vết của Thẩm Ngôn, bắt cuộc sống mới.
Tôi học cắm hoa, học vẽ, mỗi ngày đều bận rộn mà充实.
Quà của Trần Hạo cứ đều đặn gửi đến – từ dụng cụ luyện tập, sách vở đến cả bánh ngọt – thể anh muốn đem cả thế giới của mình chia sẻ với tôi.
“Duyệt Duyệt, Trần Hạo quan em đấy.” – Lâm vừa đánh cờ với tôi vừa nói –
“Em thấy anh ta thế nào?”
“ khỏe.” – Tôi suy nghĩ chút, trả lời nghiêm túc.
Lâm suýt sặc nước trà:
“Chỉ thế thôi à?”
“Còn thẳng thắn, không vòng vo.” – Tôi tiếp tục.
Lâm lắc bất lực, nghiêm túc nói:
“Để anh nói cho em nghe chút về gia thế nhà họ Trần. Ba của Trần Hạo địa vị cao trong quân đội, nhà họ Lâm chúng ta cần đồng minh vậy. Xét trên góc độ thương nghiệp, Trần Hạo là lựa chọn nhất.”
Tôi gật :
“Em hiểu mà, anh. Hôn nhân liên kết chưa bao là chuyện của chỉ hai .”
“Em hiểu vậy .” – Anh tôi mỉm mãn nguyện – “Thấy em thể buông được Thẩm Ngôn, biết cân nhắc chuyện đại cục, anh sự mừng.”
“Vậy… từ Trần Hạo sẽ đến chứ?”
“Sẽ đến. Anh ta đang mong đợi.”
Dòng bình luận đúng hiện ra:
“Cuối cùng Lâm Duyệt cũng hiểu bất do kỷ rồi.”
“Trần Hạo vì từ mà chăm chỉ tập gym, muốn thể trạng nhất.”
“À đúng rồi, Tô Tình cũng sẽ tham dự từ .”
Tôi đã quen với dòng bình luận rồi.
Tô Tình đến đến, tôi không còn để nữa.
Chương 9
từ được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất trung thành phố. Tôi mặc chiếc váy dạ hội màu xanh hồ thủy, trở thành điểm của cả khán phòng.
Trần Hạo mặc vest ôm dáng, vóc cao ráo, khi tôi mỉm nhè nhẹ.
Bình luận nổi lên:
“ hình Trần Hạo đẹp đấy!”
“Tỷ lệ eo và hông của ảnh đỉnh !”
“Lâm Duyệt phúc rồi!”
Tôi bị lời bình luận làm đỏ cả tai, vội vàng sang hướng khác.
Đúng , Thẩm Ngôn vụng về làm đổ ly rượu vang, ánh mắt dán chặt vào tôi.
Bình luận tiếp tục:
“Thẩm Ngôn ghen rồi đấy.”