Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

【Là người họ Tần? Anh nhớ hai năm trước ở buổi tiệc, em đã nhận ly rượu từ tay hắn.】

【Vãn Vãn, anh không cố đổ thêm dầu lửa, hắn làm bạn ổn chứ đương không được. Hắn nuôi đống “chim hoàng yến” bên ngoài đó.】

【Chẳng lẽ là người họ Tạ? Người đó càng không được! Hắn hơn em tận năm tuổi lận!】

【Vãn Vãn, anh không ý muốn ly gián đâu, người đó thật sự là “trâu già gặm cỏ non”, anh không hiểu em đâu.】

【Người họ Tô em đừng nghĩ tới nữa, anh là một mọt việc khô khan, mỗi lần tụi anh đi ăn cùng, toàn đang ăn nhận điện thoại rồi cắm đầu việc.】

【Vãn Vãn, anh không nguyền rủa em đâu, em thử nghĩ xem, kiểu đàn ông việc, không đem lại giá trị tinh thần vậy, đương hay cưới nhau xong sẽ rất khổ.】

【Vãn Vãn…】

Lục Trầm Chu gần lôi ra hết tất đàn ông tôi thể tiếp xúc.

Sau đó mượn cớ “không cố tình dìm hàng” để moi móc đủ thứ khuyết điểm của họ.

duy nhất không nhắc bản thân.

Cuối cùng, anh thậm chí còn tính chuyện qua mạng.

mạng lại càng không đáng tin, lỡ gặp nhau ngoài đời anh không đẹp trai bằng anh, không cao bằng anh, không body ngon anh, không giỏi bằng anh sao?】

【Vãn Vãn, anh không phải đang tự đề cử mình đâu.】

…Lục Trầm Chu anh đúng là điên rồi!

Tôi day trán, chẳng nên phản hồi thế nào.

Lúc , đồng nghiệp bên cạnh – – bỗng ghé lại gần, thầm:

“Nghe vừa nãy tổng Lục tới là vì em ảnh đấy…”

Tôi hoảng mức suýt nữa ném điện thoại đi:
“Cậu từ đâu?!”

“Chính người cuộc !” hoàn toàn không để ý thấy sự căng thẳng thái quá của tôi, mắt toàn là hưng phấn khi được buôn chuyện, ấy thực tập sinh vừa mới không xa.

“Kìa! tên Lục Thanh Nhiên đó, hôm qua tan làm tớ tiện miệng , họ Lục hiếm thật, ty mình tới hai người cùng họ, kết quả là ấy bảo—”

ho khẽ hai tiếng, bắt chước giọng điệu của Lục Thanh Nhiên:

“Đúng vậy ạ~ Anh kế của em làm ty đó~”

“Trời đất ơi! Ai chẳng mẹ kế của tổng Lục dẫn theo một riêng! Mặc dù trên mạng tra không ra tin , tám chín phần là Lục Thanh Nhiên rồi còn !”

Lúc tôi mới thở phào nhẹ nhõm, uyển chuyển gợi ý ấy đoán sai rồi:

“Em đâu nhất thiết phải mang họ Lục đâu nhỉ… đâu theo họ mẹ ruột sao?”

đưa ngón tay ra khua khua trước mặt tôi: “Nhầm nhầm nhầm! Cậu quên họ Lục giàu cỡ nào à? Nếu là tớ cưới được đó, việc đầu tiên là đổi họ ngay, dỗ người bên gối vui lòng rồi tiện thể chia chút gia sản! Người rồi : Tiền ở đâu tình ở đó! Trừ khi chủ tịch Lục không bà vợ hai của mình, nên không quan tâm đứa mang họ .”

Nghe đó, tôi im lặng.

Bởi vì mấy năm nay, tình cảm và sự nuông chiều cha dượng dành mẹ tôi thật sự đã đạt mức “kỳ quặc”.

Với tôi tốt ruột, thậm chí còn chủ động đề nghị chia cổ phần ty tôi.

Là mẹ tôi kiên quyết từ chối.

Cha dượng cảm thấy không ổn, liền chuyển khoản tiền tiêu vặt tôi điên.

thể , dù không cổ phần, tiền thẻ của tôi đủ để sống sung sướng đời.

Tôi không giải thích thêm với , mỉm cười :

thể lắm… đã không tìm được thông tin về em tổng Lục trên mạng,chứng tỏ người không muốn ai . Cậu đừng lan truyền nữa nhé.”

gãi đầu ngại ngùng: “Cậu muộn rồi… Tớ lỡ chat khắp với các phòng ban khác ty rồi…”

Cái loa phát thanh

Tôi âm thầm thở dài lòng.

mong mọi người còn đủ lý trí, đừng vội tin lời đồn nhảm .

thực tế chứng minh, hy vọng của tôi đã tan thành mây khói.

Tùy chỉnh
Danh sách chương