Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
thông lệ ty, thực tập sinh mới sẽ được chia nhóm hai , cử kho hàng ở nơi khác để làm khổ sai.
Trước đây, chỉ trong một kỳ nghỉ hè, tôi đã phải đi tận năm lần.
Vừa mệt vừa nóng.
Lần nào về đau lưng mấy ngày trời.
lượt Lục Thanh Nhiên, cô ta lại dám trước mặt cả văn phòng nói quản :
“Hả? Em mới vào, anh em đâu có nói là phải đi tác đâu …”
Cô ta cầm điện thoại : “Ặc… để em gọi cho anh hỏi thử.”
Quản tức ngăn lại: “Thôi thôi, chuyện nhỏ thế đừng làm phiền Lục. Để hôm khác em đi được.”
Một câu đó thôi, đủ khiến những vốn bán tín bán nghi tức tin sái cổ.
Tôi nhíu mày nhìn qua, đúng lúc đối mắt quản .
Anh ta kiêu ngạo hất cằm về phía tôi: “Lâm Vãn Chiếu, lần cô đi.”
“Tại chứ? Tôi đâu là——”
“ đi đi, không cút!” Quản mất kiên nhẫn ngắt lời tôi, nhưng khi nhìn sang Lục Thanh Nhiên lại nếp nhăn đầy mặt, “Cô cứ ở lại văn phòng xử việc là được rồi.”
Tôi không lộ thân phận, không sau khi Lục gửi cho tôi một đống tin nhắn vừa không thẳng thắn lại đầy tính khiêu khích, lại phải nói cho anh biết chuyện để anh ra mặt.
Cuối cùng, tôi cúi đặt vé đi tác.
8
Lần nhà kho tôi vừa mới thay chủ, tên là Kỷ Dương.
Điều khiến tôi bất ngờ là, cậu chính là con trai của chàng sinh viên đại học năm xưa từng bị mẹ tôi từ chối.
Cậu ta nhỏ hơn tôi một tuổi.
là lộ một chiếc răng khểnh.
lời của cô em thực tập đi cùng — Tiểu Y — cậu đúng chuẩn “cún đen đáng yêu có cơ bắp”.
Cô bé rất thích.
Nhưng đối tôi, thân hình của Kỷ Dương hơi cơ bắp quá mức, lại ghép khuôn mặt trẻ con, nhìn cứ là lạ.
“ chị Vãn Vãn thích kiểu đàn thế nào?”
Nghe , động tác bê hàng của tôi khựng lại.
Trong tức hiện hình ảnh Lục chỉ mặc mỗi quần bơi.
Cơ bắp săn chắc vừa đủ.
Điều quan trọng là anh có làn da trắng lạnh.
Chỗ nào cần trắng trắng, chỗ cần hồng hồng.
Nghe nói màu da trên dưới của đàn thường đồng đều.
… tiểu Lục …
Tôi tức kéo suy nghĩ đi quá giới hạn của mình lại, chột dạ tránh ánh mắt của cô em thực tập.
“Chị thích kiểu chững chạc, điềm tĩnh, có chút lạnh lùng… trai lớn tuổi một chút.”
“Ồ——” Tiểu Y kéo dài giọng, bất ngờ đưa ra ví dụ: “ Lục nhà mình hả?”
Tôi hoảng loạn xua tay lia lịa: “Không có không có!”
Cô bé lại nhìn thấu vẻ giả vờ của tôi: “Ái chà! Chị Vãn Vãn đừng ngại nhận đi ! Em hiểu , kiểu Lục vừa độc thân, vừa đẹp trai lại giàu có , trong ty có cả đống chị em bảo thích anh đó.”
Tôi ngừng tay: “Thật á?”
Tiểu Y gật lia lịa, rồi quay lại vấn đề: “ tưởng của chị Vãn Vãn là Lục đúng không?”
Tôi mím môi, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Không hiểu , Tiểu Y vui cực kỳ, nét mặt y kiểu “trúng cú OTP to rồi!”.
Tôi đang định hỏi cô bé lại phản ứng mạnh , Kỷ Dương từ phía xa đi tới trước mặt tôi.
“Chị tối nay ăn ? Em đi đặt phòng riêng trước.”
Nụ trên mặt Tiểu Y cứng lại, tức chuyển sang chế độ “chiến đấu”, cảnh giác nhìn chằm chằm Kỷ Dương.
Cô bé lúc nãy bảo cậu là gu của mình …
Tôi bị biểu cảm ngộ nghĩnh của cô bé chọc : “Tiểu Y ăn nè?”
Cô nghiêm túc buột miệng: “Em ăn bữa cơm thơm ngát giữa chị và Lục!”
“Hả?”
Cô bé nhanh chóng đổi giọng: “Hahaha, em đùa á! Ăn món địa phương đi chị!”
Kỷ Dương có vẻ hơi ngơ trước sự thay đổi đột ngột của cô bé, nhưng không hỏi cả.
“Được, anh mời hai .”
Vừa dứt lời, ngoài cửa nhà kho bỗng vang giọng nói lạnh lùng quen thuộc của một đàn .
“Nhân viên của tôi, không cần chủ Kỷ mời đâu.”
Tôi sững sờ.
Không ngờ Lục lại tới tận đây.
Anh sải bước dài, tiến thẳng chỗ chúng tôi, vô cùng “vô tình” đứng chắn ngay giữa tôi và Kỷ Dương, lễ phép mỉm thấp hơn mình nửa cái : “Tiện thể, chủ Kỷ để tôi mời luôn.”
Kỷ Dương nhíu mày, liếc nhìn tôi rồi lại nhìn Lục , định nói đó bị Tiểu Y kéo tay lôi đi:
“ chưa xong việc , đừng nói ăn uống nữa, chủ Kỷ ơi, anh chẳng vừa bảo bên kho khác cần kiểm kê ? Mau đi em nè.”
Vừa đi được mấy bước, cô bỗng quay nhìn tôi.
Đôi mắt lấp lánh, đáng yêu vô cùng.
Tôi lại đột nhiên có một linh cảm chẳng lành…
Quả nhiên, giây sau tôi đã nghe thấy Tiểu Y hét toáng :
“Chị Vãn Vãn! Không phải chị bảo Lục là hình mẫu tưởng của chị ? không nói chuyện nhiều ảnh chút đi!”
Nói xong, con bé lanh chớp, kéo Kỷ Dương chạy càng lúc càng nhanh.
Chỉ lại tôi – đang hóa đá – đứng đối mặt Lục .
Bầu không khí rơi vào im lặng kỳ quái.
Tôi chớp mắt liên tục, nhưng lại không dám ngẩng nhìn anh.