Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Lại có kẻ lả lơi:

“Sớm muộn thân thể là của nam chính, sớm hay muộn có khác đâu, yêu là phải làm!”

Những lời đó khiến tôi thấy ghê tởm.

Trao đổi cơ thể lấy tiền, khác bán ?

Tôi nói với Trần Miễn:

“Xin lỗi.”

lưng bỏ đi.

Cậu gọi với theo:

“Này, cậu , tên ?”

Tôi không trả lời.

lại nhạo:

“Cơ hội ngon thế mà không biết tận dụng, đáng đời không có tiền đóng tài liệu!”

7

Vừa bước cửa , tôi đã nghe giọng cô tiểu thư vang lên:

“Này, tiền tài liệu của Phương Thảo Thảo đây!”

Cán sự nhíu mày:

“Cậu đóng hộ cô ta?”

Cô trừng mắt:

“Liên quan đến cậu! Lo việc của đi!”

đầu lại, gặp ánh mắt tôi, cô bối rối quả tang.

Cố làm ra vẻ thản, cô hất cằm:

“Đi theo tôi!”

“Đừng hiểu lầm! Tôi không hề thương hại cậu!”

“Tôi không tháng sau cậu phải cạnh Trần Miễn thôi!”

Cô nói ra lệnh:

“Điều kiện là tháng tới cậu phải học hết sức, đứng hạng nhất !”

Tôi mới chợt nhớ: giáo viên đã thông báo, kỳ tới sẽ xếp chỗ theo cặp: người đứng đầu với người cuối bảng.

Tôi vốn hạng nhì, còn Trần Miễn thì luôn… gần chót.

lại chế giễu:

“Ha! Nữ phụ tuyệt đối không có ý tốt.”

“Nữ chính thật chẳng có chí khí, thà nữ phụ chứ không nhờ nam chính.”

Tôi không ý.

Bất giác, tôi ôm chầm lấy cô tiểu thư mềm mại thơm ngát:

“Được, cảm ơn cậu. Số tiền này sẽ trả lại, và nhất định sẽ cố được làm cùng bàn với cậu.”

Mặt cô ửng đỏ:

“Này! Tôi đâu có với cậu!”

“Còn chuyện tôi đứng cuối là ngoài ý thôi!”

Tôi :

“Cậu thơm lắm, mềm bông gòn ấy.”

Cô lắp bắp, đỏ bừng:

“Đồ lưu manh!”

Ngày hôm sau, cô đặt lên bàn tôi một chồng sách dày cộp,

toàn đề cương, tuyển tập đề thi quý hiếm không bán ngoài thị trường.

Tôi lại không kìm được, ôm cô một cái thật :

“Cảm ơn cậu, tiểu thư.”

Cô nghiến răng:

“Đừng tưởng tôi không biết cậu đang lợi dụng cơ hội ôm tôi!”

… cô chẳng đẩy tôi ra.

xì xào:

“CP này ngọt đấy chứ, ghép nữ chính với tiểu thư thôi!”

Kết quả kỳ thi tháng, tôi giành hạng nhất, thành công cùng bàn với cô.

Điều “xui xẻo” là Trần Miễn lại ngay phía sau.

Một chiều sau trận bóng, cậu bất ngờ mang tôi ly trà sữa,

tôi lại đưa ngay tiểu thư.

mãn nguyện.

Trời dần lạnh, một cơn gió lùa qua khiến tôi rùng .

Ngay lập tức, một chiếc áo khoác rộng choàng lên vai.

Tôi lại, Trần Miễn nhướng mày:

“Mặc .”

gặp ánh mắt ghen lườm của tiểu thư,

tôi lập tức trả áo lại:

“Không cần.”

rúc vòng tay ấm áp của cô tiểu thư:

“Thế này là đủ ấm .”

Cô đỏ mặt:

“Mặt cậu càng ngày càng dày.”

… vẫn không đẩy tôi ra.

8

Buổi trưa, đang trên đường đi mua đồ cô tiểu thư,

tôi vô tình thấy Trần Miễn đang đánh nhau với một nhóm du côn.

Cậu ta đánh khá, một chọi nhiều dần yếu thế.

Tôi không định xen ,

một nữ sinh yếu ớt tôi tổ vướng chân.

lại gào thét:

“Nữ chính, mau anh ấy!”

Tôi thầm nghĩ: “ bằng cách ?”

những dòng chữ mới khiến tôi khựng lại:

“Nếu đổi là nữ phụ, chắc chắn sẽ xông ra.”

“Tên có nốt ruồi ở khóe miệng kia, hôm nay sẽ trả thù, gãy tay.”

“Sau đó hắn sẽ báo oán, cóc nữ phụ… và… hại cô ấy. Tất cả là vì nam chính kéo cô ấy .”

Trái tim tôi siết .

Trong đầu hiện lên hình ảnh cô tiểu thư đáng yêu hại.

Tôi lập tức tìm một người qua đường, nhờ gọi cảnh sát, đồn công an cách đây chưa đầy mười phút.

Tính toán thời gian, tôi đứng chặn trước mặt Trần Miễn.

Môi cậu rướm máu, ánh mắt kinh ngạc thấy tôi chắn .

Gã có nốt ruồi nhếch môi:

“Con nhóc, chết à?”

Tôi giả vờ thân mật, khoác tay Trần Miễn:

“Tôi là gái của Trần Miễn, không được đụng tới trai tôi!”

Cánh tay cậu run,

vài giây sau, khóe môi nhếch thành nụ .

Gã kia sững lại:

gái của nó?”

Tôi gật mạnh, cố ý áp sát người cậu:

“Đúng, gái Trần Miễn chính là tôi. Nhìn kỹ rõ, đừng nhận nhầm nữa!”

Lời tôi vừa dứt, phía sau vang lên tiếng “đông” nặng nề.

đầu lại, đồng tử tôi co rút.

Tiểu thư không biết đã tới từ , ánh mắt cô khóa tay tôi đang khoác lấy cánh tay Trần Miễn.

Tôi còn chưa kịp giải thích, “chú đội mũ” đã xuất hiện, làm cả bọn côn đồ nhốn nháo chạy.

Tôi vội buông tay Trần Miễn, định bước lên:

“Tiểu thư, cậu nghe tớ nói…”

ngay giây sau, tôi cô đẩy ngã xuống đất:

“Cậu tránh xa tôi ra.”

Thấy tôi đẩy, Trần Miễn lập tức bước đến, lo lắng:

“Cậu không sao chứ?”

sang trừng mắt với cô:

“Trần Bảo Châu, cậu đừng lúc bướng bỉnh thế!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương