Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
2
Trường bắt hơn ba tệ tiền .
Nhìn bạn bè lần lượt đóng tiền, cuối cùng chỉ còn lại mình tôi.
Cán đếm lại đủ các khoản, rồi bước tới bàn tôi.
ta vốn đã ghét tôi, tôi luôn đứng nhì , còn mãi xếp tôi hạng ba, nên điệu càng cay độc:
“Phương Thảo Thảo, chỉ còn mình chưa . Thầy giục hoài rồi. khác đủ từ lâu, không nổi ba rưỡi à? Nhà nghèo đến mức đó thì đi làm thuê đi, học hành gì nữa!”
Ánh nhìn dồn người tôi: cười nhạo, thương hại, khinh khỉnh…
Chỉ có cô tiểu thư vừa đi vệ về là chưa biết chuyện.
Tôi đành gượng gạo đáp:
“Chiều tôi sẽ .”
Cán hừ lạnh, khinh miệt quay về chỗ.
Nhưng thật tôi chẳng biết lấy đâu ra tiền.
Hỏi ông nội thì khỏi nghĩ.
Số tiền lượm ve chai chắt chiu trước đây đã bị họ lục tìm, không những chiếm đoạt còn vu tôi ăn cắp, rêu rao khắp xóm.
Chỉ còn cách… cho ba mẹ.
Nhưng cho họ, tôi luôn sợ.
Trước tôi kịp mở miệng, thế nào là những lời than vãn trách móc:
“Con không biết ba mẹ con ngoài kia cực khổ thế nào đâu. giờ sáng dậy, làm đến khuya nghỉ, vất vả ngày chỉ kiếm chút tiền, còn phải nuôi con lẫn . Lưng mẹ dạo này đau nhức, tối ngủ không yên.”
Tôi bảo mẹ đi bệnh viện.
Mẹ liền gắt:
“Đi viện không tốn tiền chắc? Dán ít cao, chịu đau chút . Tiền kiếm khó lắm, cho con thì phải tiết kiệm, đó là máu thịt của ba mẹ đấy.”
từng câu nói ấy, mặc cảm tội lỗi trào , bào mòn cảm giác xứng đáng của tôi.
Dù có chút tiền tay, mỗi lần tiêu một đồng, tôi nghĩ ba mẹ phải cực nhọc bao lâu để kiếm .
Đôi muốn nuông chiều bản thân, thèm một cái hamburger chưa từng nếm.
Nhưng vừa nghĩ đến cảnh ba mẹ mồ hôi ướt đẫm ngoài kia, cơn áy náy lại trùm kín, xóa sạch mọi ham muốn.
Giờ nghỉ trưa, do dự thật lâu, tôi vẫn mượn điện thoại công cộng của trường, cho mẹ.
Chuông reo khá lâu có người nghe.
“A lô.” mẹ xa lạ.
“Mẹ, là con.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu chợt nhớ ra:
“Ồ, là Thảo Thảo à, sao giữa trưa lại ?”
Miệng tôi khô khốc, khó khăn mở lời:
“Mẹ… con ba mươi tệ, trường bắt đóng tiền . chỉ còn mình con chưa .”
“Gì nhiều thế!”
mẹ đột ngột cao vút.
“Không phải lừa mẹ đấy chứ? Trước giờ đóng có mấy chục, sao giờ mấy ? Thảo Thảo, có phải con định gạt ba mẹ lấy tiền đi chơi bời hư hỏng không?”
“Há miệng đòi bốn , chẳng lẽ có bầu định phá hả?”
Tôi còn chưa kịp nói, mẹ đã gào thể đã biết câu trả lời.
“Thảo Thảo! Con gái không biết xấu hổ! chừng này tuổi đã ngủ với đàn ông! Sao lại hư hỏng thế! Biết thế lúc con mẹ đã bóp chết từ trứng, trai còn đỡ phải trốn tránh, sợ hãi…”
“Không biết xấu hổ”, “đồ hư hỏng”, “đáng lẽ bóp chết”…
Những từ ấy dội liên hồi đầu.
Tôi kẻ sắp chìm, vô lực vùng vẫy.
Quay đầu lại, phía trống rỗng.
Cảm giác tuyệt vọng ập tới,
óc hiện vô số lần lưỡi dao lạnh lẽo kề cổ tay…
3
Tôi hít một hơi thật sâu:
“Thật là tiền của trường, sách ôn thi đại học. Nếu mẹ không tin, mẹ có thể cho giáo viên chủ nhiệm của con để hỏi.”
Tiếng mắng giận dữ của mẹ chợt khựng lại, chuyển sang lúng túng:
“À… vậy à… mẹ tin con.”
Rồi hạ khuyên:
“Mẹ vừa nãy mắng con vì lo quá thôi, sợ con bị đàn ông bên ngoài lừa. Con còn nhỏ, chưa yêu đương. này đến tuổi, ba mẹ sẽ tìm người cho.”
lại lẩm bẩm nguyền rủa:
“Đúng là trường học cố tình bòn tiền học , bắt một đống tiền vô lý!”
Tôi vội nài nỉ, khẩn thiết:
“Vậy… mẹ có thể cho con ba mươi để đóng không?”
Mẹ nghe khó xử:
“Con biết nhà mình phải trả tiền thuê nhà, điện nước. Tiền học của trai con mỗi ba bốn vạn, cái gì tiền. Không phải mẹ không cho, thật ba mẹ không còn đồng nào. Hay là con nói với thầy, đừng mua mấy ấy. Ai học giỏi thì không sách vẫn đậu đại học .”
Tôi còn chưa kịp phản bác, bỗng nghe tiếng một con trai vọng vào điện thoại:
“Mẹ ơi, đôi Nike của con mẹ nhớ giặt cho con nhé, vài hôm nữa con đi, nhớ đừng dùng bột giặt, hỏng giày đấy!”
Một đôi Nike… giá vài tệ.
Ngực tôi chợt trống rỗng, lạnh lẽo.
“ con mẹ, mẹ cúp máy đây, có gì lại .”
Chưa kịp mở miệng, điện thoại đã ngắt, chỉ còn tiếng tút dài vô vọng.
4
Ký ức cũ bất chợt ùa về.
Vì tôi là con gái, từ lúc chào đời tôi đã không hề mong đợi.
tôi hai tháng, mẹ lại mang .
Âm thầm đi siêu âm, biết lại là con gái, bỏ .
Liên tiếp một, hai , mỗi lần mang đều là con gái, và đều bị bỏ.
Cho đến mang trai tôi, coi toại nguyện.
đó, mẹ phải trốn chui trốn lủi khắp nhà họ hàng để giữ cái .
Tôi còn nhỏ, chỉ biết đã rất lâu, rất lâu không thấy mẹ.
Ba đi làm trên thành phố, bỏ tôi cho nội.
Tôi cánh bèo không rễ, luôn bơ vơ và sợ hãi.