Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tiểu thư nhìn cậu, không tin nổi.
Tôi gạt tay Trần Miễn ra:
“Cậu dựa vào cái cô ấy như vậy!”
Nước mắt dâng mắt cô.
Cô nhìn tôi, nhìn Trần Miễn, cuối cùng tức tối bỏ chạy.
Tôi định đuổi theo, “chú đội mũ” gọi giật:
“Hai đứa, đừng đi! Tới đồn công an phối hợp điều tra!”
Chiều hôm đó về trường, chỗ ngồi Tiểu thư trống trơn.
Tôi tim thắt , tự nhủ ngày mai nhất định giải thích rõ ràng.
Đêm ấy, chỉ nghĩ việc ngày mai với cô, tôi trằn trọc đêm không ngủ.
9
Tiểu thư thật sự không thèm ý tới tôi nữa.
Cô chẳng tôi bất kỳ cơ hội nào gần, và bên cạnh bạn .
Mỗi lần tôi định gần giải thích,
người bạn ấy cố tình chen vào, ngăn cách chúng tôi.
lần tệ hơn, cô bạn đó đẩy mạnh tôi ngã xuống đất:
“Tránh ra đi, không Tiểu thư không muốn chuyện với cô à?”
Tiểu thư cau nhìn tôi bị đẩy,
lạnh nhạt :
“Tôi với cậu không .”
Cuối cùng cô mặc cô bạn khoác tay, thân thiết rời khỏi chỗ tôi.
ngày tôi chìm mờ mịt,
chôn vào cánh tay, lặng lẽ khóc ướt tay áo.
Thật sự… tôi không muốn mất Trần Bảo Châu, người bạn ấy, chút nào.
Mỗi nghĩ vậy, tim tôi thắt đau,
nước mắt càng không kìm .
khóc cạn khô, mắt tôi cay rát.
Tôi ôm chút hy vọng, viết bức thư đặt trên bàn cô,
mong cô đọc và chúng tôi thể làm hòa.
tôi không rằng,
người bạn cô ngồi chờ sẵn trên bàn, tình cờ bức thư.
Cô ta hứng thú xé mở,
đọc xong liền xé vụn từng mảnh,
ném thẳng vào thùng rác.
Mảnh vụn cuối cùng vừa rơi xuống,
Tiểu thư bước vào lớp.
Gương người bạn kia lập tức nở nụ cười nịnh bợ,
dịu dàng quấn lấy tay cô:
“Tớ quán tráng miệng ngon lắm, cuối tuần đi ăn đi dạo nhé?”
Trên Tiểu thư chẳng mấy biểu cảm,
dường như hiểu rõ ý đồ lợi dụng cô ta,
vẫn mặc.
Tôi lảo đảo trở về nhà, lòng trống rỗng.
10
Vừa bước vào cửa,
sau gáy tôi đau nhói,
mắt tối sầm, ngã gục xuống sàn.
Trước mất ý thức,
tôi lờ mờ gương đầy tham lam người chú.
tỉnh , toàn thân tôi rã rời,
cánh tay cũng không nhấc nổi, óc mơ hồ,
mắt mờ mịt.
Cố mở mi mắt, tôi nhận ra nằm phòng chính .
Tưởng bị ốm nên yếu,
ông bà, chú thím cùng bước vào,
sự thật ghép tôi.
Ông tôi giục chú:
“Chụp đẹp vào, đâu còn nâng giá .”
Chú gật gù:
“ .”
Chạm ánh mắt tôi,
chú bật tiếng “chậc”:
“Không thể trách chúng ta, ai bảo là con gái, số kiếp hèn mọn.”
“Hai tay trắng cũng gả đi, gả bây giờ hay sau này khác.
Tao với ông bà nhận lời nhà,
con trai nhà họ Phương, họ trả năm mươi vạn đấy,
dành thằng họ cưới vợ.
Cũng coi như phúc , tiếc là không sinh thêm mấy đứa con gái.”
Đứng nép góc, cô họ run bần bật.
Tim tôi trĩu xuống.
Hóa ra tôi bị đánh ngất,
và toàn thân vô lực vì họ bỏ thuốc.
Tôi khó nhọc mở miệng, hơi thở yếu ớt:
“Các người đang phạm pháp.”
“Phạm pháp? Tao gả cháu gái tao thì phạm pháp , ha ha.”
Bàn tay lạnh lẽo chú tát lên tôi:
“Khuyên điều.
Con trai nhà họ Phương từng đi tù vì đánh chết vợ đấy.
Nếu không nghe lời, hừ hừ…”
Bà tôi lạnh giọng:
“Con gái thì thế thôi, ngoan ngoãn hầu hạ chồng, sinh vài đứa con trai.
Gả ai mà chẳng vậy.”
người tôi lạnh toát,
đỏ bừng không nhấc nổi cánh tay.
Nước mắt tức giận chảy vòng hốc mắt,
chỉ trừng họ,
mà họ vẫn thản nhiên bỏ đi.
Sau họ đi,
dù tôi cố thế nào, thân thể vẫn mềm oặt như bùn.
tôi không cam chịu.
họ mang cháo vào,
tôi tia hy vọng.
Tôi khẩn khoản:
“Lạc Lạc, giúp chị, gọi cảnh sát đi.”
Con bé lắc :
“ không dám.
sợ họ sớm muộn cũng thả, sẽ đánh chết mất!”
Không hiểu sao, người tôi nghĩ tới tiên
không ba mẹ, mà là Tiểu thư.