Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 6

Cảm giác an toàn cô mang lại

còn lớn hơn cha mẹ.

Nhưng… cô ấy không thèm ý tới tôi nữa,

có lẽ cũng không muốn điện thoại từ tôi.

Nắm chặt chút hy vọng, tôi gắng gượng:

“Vậy… em chị gọi cho ba mẹ,

ba mẹ nhất định sẽ cứu chị!”

Bình luận ảo vội vã:

“Nữ chính, gọi cho nam chính , cậu ta chắc chắn sẽ !”

Tôi không bận tâm.

Nước tuôn trào, tôi nức nở:

“Chị cầu xin em, chị không muốn bị cho người lạ,

chị sẽ chết mất.”

Nhìn tôi khóc, em cũng rưng rưng,

đôi tay thô ráp lau nước cho tôi:

“Em chị, đừng khóc nữa.”

Gương mặt nó hiện vẻ quyết tâm:

“Hôm nay chị cũng là chính em.

Trong , con gái là gì.

Hôm nay có thể chị cho gã từng đánh chết vợ lấy 50 vạn,

cũng có thể em cho lão già sáu bảy mươi lấy nhiều tiền hơn.”

Nước mặn chát chảy vào khóe môi.

Nó lại khẽ :

“Chị đừng sợ, em bảo kia còn đang gom tiền,

vài ngày nữa mới tới.

Ba mẹ chị kịp mà.”

Tôi run rẩy chờ đợi,

chỉ mong cha mẹ sớm quay cứu .

11

Đến khi ba mẹ tôi dắt theo em trai hớt hải xông tới đối mặt với chú thím và ông nội,

mẹ gào lên:

“Đồ súc sinh, người dám lén con gái tôi à! Còn là người không hả, đồ cầm thú!”

Mẹ lục tung tìm tôi, nồi niêu chén bát bị ném vang leng keng.

Tới lúc tìm thấy tôi nằm liệt trên giường trong phòng, mẹ càng suy sụp.

vớ ngay cái ghế ném thẳng vào chú tôi:

“Anh làm gì nó, đồ cầm thú! Nó còn gọi anh là chú, anh xứng !”

Chú tôi đau toát mồ hôi lạnh.

Những người khác vội can:

“Chị , bình tĩnh , bọn em .”

“Bọn em hại gì anh chị được? kia trả mươi vạn đấy! mươi vạn!”

Động tác đập đồ của mẹ khựng lại.

Ba tôi do dự khuyên:

xã, hay .”

Tôi nghẹt thở.

lẽ… cũng sẽ xiêu lòng vì mươi vạn?

Nghĩ tới đó, tim tôi như bị bóp chặt.

cái gì mà , anh thật sự muốn con gái à!”

Câu trả lời của mẹ khiến tôi thở phào một chút.

Ông nội – người đứng đầu – lên tiếng, giọng già nhưng sang sảng:

“Cô chỉ nhớ có con gái, còn con trai !”

Ba mẹ tôi theo phản xạ nhìn phía con trai đang tựa cửa chơi game.

“Con gái sớm muộn cũng gả, gả cho ai mà chả gả. Điều người nên lo là con trai! Có tiền thế nó mới có tiền cưới vợ. Hay người muốn nó ế đời không cưới nổi?”

Nhắc tới cậu con trai cưng, ba mẹ tôi im bặt.

Mẹ tôi lộ vẻ giằng co:

“Nhưng nó còn nhỏ, còn học, có lấy chồng cũng nó lớn thêm chứ.”

“Cho nó học nhiều làm gì! Con gái học lắm thành vong ân bội nghĩa. Lỡ nó đậu đại học rồi, trời cao hoàng đế xa, muốn nắm cũng khó! Con gái đừng học!”

“Nó học giỏi thế, lỡ thật sự đậu đại học, bốn tốn chục vạn, người bỏ nổi không? nghĩ cho con trai chưa? Học tiền, mua xe tiền, mua tiền, cưới vợ tiền, có cháu lại càng tiền. Trông vào sức lao động của người kiếm nổi từng ấy đâu!”

Nhìn vẻ mặt mẹ tôi dần dao động,

ông tiếp tục nhỏ nhẹ:

“Nuôi nó lớn từng là đủ rồi, giờ là lúc nó báo đáp. Hơn nữa, chỉ là gả nó , đâu đem nó chết.”

mươi vạn hay con gái, tự người tính.”

Mẹ áy náy không dám nhìn tôi, im lặng một lúc rồi khẽ:

ngoài , con bé còn ở đây.”

đó không còn tiếng động.

Mãi tới đêm đen kịt, tôi mới lại tiếng mẹ trong phòng , đầy oán trách:

“Cũng là con sinh , ba mẹ anh không công bằng!

Rõ ràng là con gái tôi mang nặng đẻ đau, mươi vạn thuộc chứ, em chồng cũng đòi chia! Muốn chia mười vạn, làm được bao nhiêu việc!”

“Ba mẹ anh thiên vị em trai anh! Thích thằng em chứ không ưa anh.”

“Nếu vợ chồng không , mươi vạn sẽ đưa cho em trai anh hết ! Bọn không được đồng nào!”

Rồi là tiếng ba tôi sốt ruột:

bớt !”

“Dù gì con bé nó bị , tôi cũng được chia phần!”

Tim tôi lạnh ngắt như đêm tối.

Mở cho tới sáng.

Sáng hôm , mẹ nhẹ nhàng tôi thay bộ đồ mới.

Tôi nhắm nghiền , không muốn nhìn .

Nước vẫn trào nơi khóe mi.

là mẹ tôi cơ mà.

Bóng lưng cõng tôi băng qua đường lầy hơn mười cây số đêm mưa không xe đưa tôi vào viện, giờ không thể chồng khít với bóng lưng của người mẹ hiện tại nữa.

“Cũng đừng trách ba mẹ, trách trách con là con gái.”

“Thật ba mẹ ăn chặn đồng nào đâu. trai đưa bốn mươi vạn, đó đưa hết cho em con cưới vợ, vào bao nhiêu bấy nhiêu, ba mẹ không hề hưởng gì. Nuôi con trai con gái toàn là nợ .”

Tùy chỉnh
Danh sách chương