Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Thảo Thảo, con ngoan ngoãn sống với người ta, sinh cho ta vài đứa con . ta từng tù nhưng đã cải tạo, chắc sẽ không đánh vợ nữa đâu.”
“ lời , mẹ không hại con đâu.”
Nói vậy, mẹ còn dịu dàng lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.
Bàn tay bà ấm, nhưng lòng tôi lạnh thế .
12
Đám “bình luận” ở bên cạnh sốt ruột:
“ không ! Kêu họ gọi cho nam chính thì đã cứu !”
“Trước đó dâng thân cho nam chính để tài trợ, không . Giờ thì , sắp lão đàn ông bạo lực nhục !”
“Tự chuốc lấy thôi!”
Ngay cha mẹ còn có thể phản bội mình,
còn mong một người xa lạ sẽ cứu?
Không biết giờ Tiểu thư đang gì; không có tôi bám theo, chắc cô vui lắm.
Tôi tự giễu nghĩ.
Rất nhanh, ông nội, mẹ và đám người nhà dắt người tới.
Người đàn ông đầu trạc hơn bốn mươi, đầy thịt, cao hơn mét sáu một chút, bụng phệ như sắp “đẻ”.
Hẳn đây là “con nhà Phương Đại Đầu” ông nội nhắc.
Hai người già còn lại chắc là vợ chồng Phương Đại Đầu.
Họ nhìn tôi như ngắm một món .
Đặc biệt là con ông ta, ánh mắt lóe dục vọng khi nhìn tôi.
Hắn gật gù hài lòng.
mẹ hắn lôi túi nilon đen một xấp tiền đỏ.
Đa số người nhà tôi đều lộ vẻ thèm thuồng.
“Đây là đặt cọc mười vạn. Hôm nay để con tôi ‘ ’. Nếu hài lòng, chúng tôi trả nốt phần còn lại.”
Ai cũng hiểu “ ” nghĩa là gì.
Ông tôi nhận tiền, tâm trạng rất tốt, còn “dặn dò”:
“Đưa về nhà nhớ đừng để chạy, tốt nhất cho có bầu sớm. Phụ nữ , có con là không đâu .”
Mọi người lần lượt rời khỏi phòng,
chỉ còn lại con Phương Đại Đầu.
Chỉ có họ tôi còn lưỡng lự, bước chân ngập ngừng:
“Chị… chị ấy…”
đẩy một cái:
“ , không tới lượt .”
tôi thì khoái trá hỏi mẹ:
“ … ạ, cởi đồ chị …”
mẹ tôi gằn quát:
“Trẻ con đừng nghĩ bậy! Bài vở đâu, mau !”
Đợi tất hết,
phòng chỉ còn tôi và hắn.
Đôi mắt hắn hau háu rà đầu tới chân.
Hắn tiến lại gần, mùi hôi tanh gây nôn xộc vào mũi tôi.
Đôi tay béo ngậy sờ tôi.
Gai ốc nổi khắp người:
“Cút… cút ngay! Đừng chạm vào tôi!”
Sự phản kháng của tôi càng khiến hắn phấn khích,
tiếng thở của hắn nặng dần.
“Thảo Thảo, phải không? Lần đầu gặp, cho xem bối của , sau sẽ mê cho xem.”
Tôi thấy hắn cởi áo, cái bụng tròn lẳn trồi , đong đưa theo quán tính.
hắn tụt quần,
cuối cùng là quần lót.
Tôi theo phản xạ muốn nhắm mắt.
Tiếng cười dâm ô của hắn vang :
“ thế, sợ bối lớn của ?”
Tôi bỗng mở choàng mắt, nhìn chằm chằm vào hạ thân trần trụi của hắn,
lạnh lùng mỉa mai:
“Đây là ‘ bối’ nói ? Treo quả ớt dưới gốc cây hả? Lại còn ớt chỉ thiên cơ. ơn đừng lôi bôi xấu nữa.”
Nụ cười trên hắn vụt tắt,
đôi mắt đỏ ngầu.
Không gã đàn ông nào chịu nổi sự sỉ nhục như thế.
Tôi tiếp tục khiêu khích:
“ không, gọi là ớt nhỏ còn khen đấy, phải gọi là nấm kim châm mới đúng!”
Ngay sau đó, một cái tát như trời giáng đầu tôi choáng váng.
Chưa kịp hoàn hồn, bên kia lại thêm một cú nữa,
lửa rát lan khắp má, máu tươi trào mũi.
Gã đàn ông trưởng thành đá liên tiếp vào người tôi.
Đau đến mức chỉ muốn lăn lộn,
nhưng toàn thân vô lực.
Một cú đá mạnh trúng ngay ngực khiến tôi bật xuống sàn.
“Con tiện nhân! dám sỉ nhục tao!”
“Ông đây đánh chết !”
Tôi cố nén vị máu họng,
vẫn cứng giọng:
“ nói thật nên tức giận ?”
Hắn càng điên cuồng.
Bụng tôi lại trúng một cú,
người hất khỏi giường rơi xuống đất.
đầu tôi trống rỗng:
Đánh chết tao … thà chết còn hơn loại người nhục.
Toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa .
Bên ngoài rõ động tĩnh,
chỉ có tiếng thì thầm:
“Con bé còn phản kháng ? Thôi kệ, sớm muộn cũng xong việc, sau còn thời gian dạy dỗ .”
Không một ai “gia đình” tôi mở miệng can thiệp.
Cuối cùng, hắn giận dữ giẫm mạnh bàn tay tôi.
Năm ngón đau nhói tưởng gãy.
Hắn khạc một bãi xuống sàn:
“Hừ, rẻ cho đấy! Sau tao còn có nhiều cách trị !”
Tôi chỉ có thể mở to mắt nhìn
bàn tay nhầy nhụa của hắn lần cổ áo mình,
bất lực đến tuyệt vọng.
Muốn cắn lưỡi tự vẫn cũng không còn sức.
Tôi nhắm mắt lại,
tuyệt vọng hoàn toàn.