Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Cạch!
Cánh cửa gỗ đá tung.
Tiểu thư xuất hiện như thiên thần giáng thế.
Ánh sáng bừng thế giới tăm tối tôi.
Thấy tôi bê bết máu bầm,
cô giận dữ:
“Đồ heo chết, buông Phương Thảo Thảo ra!”
Cô túm tóc gã,
cái tát dội thẳng mặt hắn.
Gã vừa định phản kháng,
hai vệ sĩ áo đen xông vào,
đè hắn xuống đất như lợn chờ làm thịt.
Nhìn tôi mặt mũi tím bầm, thân đầy vết bầm,
cô càng điên tiết.
Móng nhọn hoắt cào đến rách da rách thịt,
khiến hắn gào thét thảm thiết.
Cô liên tục đá,
đến mức nghe như lửa tóe mũi giày.
Đợi trút giận xong,
cô chạy tới tôi,
ánh mắt ươn ướt.
Rồi ôm tôi chặt vòng quen thuộc, thơm dịu.
Sợi dây căng thẳng tôi đứt phựt,
mắt ào ạt trào ra.
đánh đến nửa sống nửa chết, tôi không khóc;
người thân bỏ rơi, tôi không khóc.
Nhưng vòng cô,
tôi khóc nghẹn,
như khóc cạn mọi tủi nhục.
“Hu… hu… Tiểu thư, cuối cùng cậu đến rồi…
Tớ… tưởng sẽ không còn ai cứu được tớ.”
Cô nhẹ nhàng vỗ vai tôi:
“Được rồi, không sao nữa rồi. Tất qua rồi.”
Cô bế tôi dậy:
“Chúng ta tới bệnh viện trước.”
Khi đi ngang qua gã đàn ông trần truồng,
gót giày cô “vô tình” giáng xuống hạ thân hắn.
Bộp!
Tôi nghe rõ tiếng “trứng” vỡ.
“A!!!”
Tiếng gào xé toạc không khí.
14
Tôi tỉnh trên giường bệnh.
Nôn nóng kể hết mọi chuyện cho Tiểu thư.
“Cậu cậu nhìn thấy những dòng bình luận người khác không thấy?”
Tôi gật đầu lia lịa.
Tôi nhấn mạnh:
“Tớ sự, sự, không Trần Miễn!”
Tiểu thư bất ngờ ôm chầm lấy tôi,
thẹn thùng thì thầm tai:
“Xin lỗi.”
“ ra, lúc đó tớ không phải giận vì nghĩ cậu Trần Miễn.”
Tôi ngạc nhiên:
“Hửm?”
“Tớ giận vì cậu không coi tớ bạn.
Nếu cậu sự cậu ta,
lẽ ra phải với tớ,
chứ đừng giấu.
Bạn thân giấu tớ chuyện người tớ ,
tớ thấy như thế giới lừa mình vậy.”
Khóe môi tôi không kiềm được cong ,
cô đã thừa nhận tôi bạn thân.
đó tôi cứ lặp trêu chọc:
“Bạn thân ơi, tớ khát , uống chút .”
Ánh mắt cô cảnh cáo,
nhưng vẫn rót không chậm.
“Bạn thân, tớ ăn táo.”
Cô lần đầu chịu khó gọt táo,
dù quả táo gọt xấu tệ,
nhưng ăn ngọt lịm.
“Tiểu thư…”
“Phương Thảo Thảo, đủ rồi nhé! Đừng được voi đòi tiên!”
Tôi vỗ vỗ cạnh:
“Tớ hỏi, cậu mệt không, nằm đây nghỉ chút nè.”
Cô nằm xuống cạnh tôi,
hơi thở dần đều.
Tôi khẽ chạm vào vòng eo đã hơi đầy đặn hơn mình,
thứ thịt mềm vì được yêu thương.
Thì ra, được quan tâm sẽ nuôi dưỡng da thịt.
khi hỏi ý tôi,
Tiểu thư mời luật sư giỏi nhất,
quyết đưa đám người thân khốn nạn và gã bạo hành kia ra trước pháp luật.
Tôi được cô đón về nhà mình chăm sóc.
15
ngày nọ,
Tiểu thư vui vẻ bưng rổ dâu tây định mang cho Trần Miễn,
nhưng chúng tôi vô tình nghe được cuộc gọi cậu ta với bạn:
“Tao Trần Bảo Châu á? Đùa chắc?
nhỏ đó chó liếm gót.
Ai chó chứ!”
“ nhất mấy trò hôn ước.
vì họ nuôi tao đòi lấy hôn nhân ra đổi.
Gia đình đó lúc nào vênh váo đáng ,
rồi sẽ có ngày tao đạp lẫn bố dưới chân!”
mắt Tiểu thư rơi lả chả.
Bình luận hò reo:
“Nam chính ngầu quá!
kiểu ‘ân nghĩa báo đáp’ ép !”
“Đúng, cứ chờ ngày anh ta nắm công ty rồi trả thù!”
Tim tôi chùng xuống.
Tiểu thư úp mặt vào gối nức nở.
Tôi lặng lẽ ngồi .
lúc lâu cô mới khẽ :
“Anh ấy trước kia không như vậy.
Có lần bọn trẻ chọc tớ không có mẹ, tớ khắc chết mẹ,
anh ấy xông vào đánh thằng đó.”
“Hồi cấp hai, có cậu bạn ngồi hay trêu chọc,
vẽ bậy áo tớ, toàn chữ ‘Heo’, ‘Chó’…
Bạn bè cười lén lưng.”
“ Trần Miễn thằng đó,
tự viết mặt hai chữ ‘Đê tiện’,
mang suốt ngày,
rồi mới thôi không dám nạt tớ.”
“Nhưng khi bố này để anh ấy vừa tớ vừa nắm công ty,
anh ấy dần thay đổi,
đầu chán tớ.”
Tôi hỏi:
“Anh ta lúc đó có chối không?”
Cô lắc đầu:
“Không.”
Tôi chậm rãi phân tích:
“Nếu sự không ,
anh ta có thể thẳng thừng chối,
chẳng cần nhận công ty.
Nhưng anh ta không chối,
trút bực tức cậu.”