Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 7

Mau đi đi, đừng để mẹ chồng tương lai của tôi nhìn thấy anh.

Không ảnh hưởng đến tốc độ rót tiền của mất.

Huống hồ, tôi cũng không muốn sống trong cảnh tu la.

38

Thái tử gia trầm ngâm nói: “Ngày mai đi anh đến một nơi.”

Tôi: ???

Tôi gật đầu đồng ý.

Hy vọng chỗ anh muốn đến là khách sạn.

Tôi thật cũng muốn anh ấy một bữa cho đã.

Dù sao, trông anh ấy ngon miệng.

Anh ấy rời đi.

Gia bế Đoàn Đoàn lên, chiến thắng vẻ vang, nói Thái tử gia: “Anh Chu, khi bọn tôi cưới nhau, nhất định anh phải đến nhé, nhìn thấy anh, tôi sẽ yên tâm lắm.”

Tôi: ……

Thái tử gia nghiêng đầu nhìn anh ta một cái, không nói , rồi rời đi.

39

Tối đến, nhà nhiều hàng đến chơi.

Hai bên cơ bản đã coi nhau thông gia.

Đoàn Đoàn giống con bướm nhỏ vui vẻ, lúc chạy vào người này ngồi một chút, lúc lại chạy người khác.

Hưởng trọn yêu thích của tất cả mọi người.

Thằng bé vui vẻ nói: “Ước mơ của đã thành thật rồi! Cuối cùng hai ta cũng công khai rồi!”

Tôi vội nói: “Trước đây là vì mẹ bận học hành, nên chưa đưa con .”

chu môi, định phản bác.

Tôi vội nói: “Hôm nay con một cây kem.”

lập tức cười toe toét: “Dạ! mẹ là những người trẻ ngoan ham học!”

Tôi nhìn , không biết gian xảo đó là học từ ai.

40

Tối đó, ba tôi chung một giường.

Gia thật vui.

Anh ta hào hứng lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai của ba người.

Thỉnh thoảng tôi cũng thấy lỗi anh ta thật.

Thế nên trong tôi, anh ta vẫn giữ vững vị trí “chính cung”.

Một phần lý do nữa là: phụ thân nhờ con mà quý.

Đoàn Đoàn là người vui nhất, nhảy nhót không ngừng.

Hai tôi âu yếm nhìn .

Đợi rồi, Gia lập tức ôm tôi, kéo phòng khách nhỏ phòng .

Làm loạn…

Anh ta cũng ngon miệng, đặc biệt là sau hai tháng không miếng nào…

41

Sáng hôm sau, tôi tới hơn 10 mới dậy.

Phát hiện Thái tử gia đã gọi cho tôi.

Nhưng tất cả đều bị tắt máy.

Chắc là do Gia làm.

Anh ta và Đoàn Đoàn đều không trong phòng.

Tôi gọi lại cho Thái tử gia.

Anh nói: “Anh đang ở biệt thự nhà , ra đây đi.”

Tôi dọn dẹp một chút, lén tránh người nhà rồi chuồn ra .

Lúc ra đến nơi, đã hơn 11 .

Nhìn cuộc gọi của anh, anh đã đến từ 9 sáng.

42

Tôi thở hộc chạy tới, giải thích: “Tối qua buồn quá, mất đến khuya, sáng nay dậy muộn. Anh đợi lâu chưa? Anh đã chưa?”

Anh gật đầu, nói: “Đi thôi.”

Tôi tưởng là đi .

Trong còn nghĩ chắc là đi thuê phòng.

Nhưng tối qua hơi no, hôm nay lại không còn hứng thú cao lắm.

Trong hơi tiếc.

Cho đến khi tôi nhìn thấy cổng cơ quan đăng ký .

Thái tử gia xuống xe, mở cửa xe tôi, kéo tôi vào trong ngồi, tôi vẫn còn mơ mơ màng màng.

43

Tôi cảm thấy mình đang mộng du.

Tôi thấy luật pháp vẻ cũng không nghiêm ngặt lắm.

Tóm lại nhanh, một quyển sổ đã nằm trong tay tôi.

Thái tử gia khoác vai tôi, nói: “Xong rồi, quay , cho bọn một bất ngờ.”

Tôi ngây người nhìn anh.

Lại nhìn cuốn sổ trong tay.

Mơ màng gật đầu: “Vâng.”

Anh định đi cùng tôi .

Tôi vội ngăn lại: “Anh đi chuẩn bị lễ đi. phải nói chuyện quyền nuôi dưỡng Đoàn Đoàn.”

Anh cũng khá bận, nên chỉ tiễn tôi ra cửa, không yên tâm hỏi: “ tự giải quyết chứ?”

Tôi gật đầu, mỉm cười: “ mà.”

44

Xe anh đi rồi.

Tôi nhét giấy đăng ký xuống đáy túi xách.

đến nhà, tôi nói Gia : “Hay là mình Kông luôn đi?”

Anh ta nói: “ mẹ anh cũng nói vậy.”

trưa xong, tôi liền bay Kông.

Tôi nhắn tin cho Thái tử gia: “ bị ép Kông rồi. Không biết định làm .”

Rồi tắt máy.

Tôi buồn bã nhìn ra cửa sổ.

Tính đến , hai người phiền phức nhất chính là hai người này.

Nhưng vẫn phải nói lại lần nữa, vị trí “chính thất” của Gia , tôi sẽ không động vào.

Nên tôi chỉ thể bỏ trốn.

Cố gắng đừng quay lại đại lục.

45

Để tránh phát sinh rắc rối, tôi đi đăng ký Kông trước.

Hai bên tiếp tục chuẩn bị lễ.

Tôi đang thử váy cưới thấy Gia đứng bên , sắc mặt khó coi, đang nghe điện thoại.

Tôi hiếm khi thấy anh ta vậy, đoán là chuyện nghiêm trọng.

quả là khi anh ta bước vào, vẻ mặt đã trở lại không chuyện xảy ra.

Đám cưới của tôi diễn ra nhanh.

Trong suốt thời gian đó, Thái tử gia không liên lạc tôi lần nào.

Tôi đoán, chắc anh ấy đã từ bỏ rồi?

Dù sao tay anh cũng không thể vươn dài đến thế.

Sau lễ cưới, tôi quay lại Mỹ.

nghiệp của cả hai đều ở bên đó.

Tương lai chắc chắn sẽ quay lại kế thừa gia sản.

Nhưng hiện tại còn trẻ, ra rèn luyện một chút cũng tốt.

Tùy chỉnh
Danh sách chương