Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
22
“Lần này cô nước, nói là chịu tang ông bà nội. Tôi nghĩ người trong đều mất rồi, chắc có luôn nên mới đuổi theo cô .”
Ông nội tôi lại bắt đầu thở không nổi.
Tôi cảm thấy mình sắp đánh chết rồi.
Ông nội trừng mắt nhìn tôi một cái, sau đó quay sang gia đình Thái tử gia xin lỗi:
“Ông Chu, bà Chu, chuyện này là lỗi chúng tôi, thật sự rất xin lỗi. Quyền khai thác mảnh đất phía Tây, chúng ta vẫn có tiếp tục bàn bạc. Xem như là chúng tôi bồi tội. Còn chuyện , tôi nghĩ việc này vẫn nên…”
Tôi cảm thấy con vịt sắp miệng bay mất rồi.
Tôi không dám nổi giận với Hà Gia Tuấn.
Bởi vì cần tôi tiếng một chút, anh ta sẽ tra không dứt: “Em có ý gì? Em không còn yêu anh à?”
Tôi có nuốt cục lòng.
23
Lúc này, Thái tử gia lên tiếng.
Anh nói: “Trước tiên hãy để cảnh sát xác minh thân phận anh Hà đi .”
Tôi tròn xoe mắt, mọi người xung quanh đều kinh ngạc.
Rõ ràng mọi chuyện rành rành ra đó, vậy anh lại nói Hà Gia Tuấn có đang nói dối.
Hà Gia Tuấn mức hít sâu một hơi.
“Thật hay không, thì là rõ.”
Hà Gia Tuấn quay sang nhìn tôi, nói: “ , em nói gì đi chứ.”
Tôi gượng gạo nở một nụ cười.
Vừa định mở miệng nói chuyện, ánh mắt sắc bén Thái tử gia nhìn thẳng tôi.
Anh nói: “Chuyện này, để chúng ta – người trẻ – tự nói chuyện với nhau trước, rồi mới bàn với người .”
24
Tôi lại tròn mắt: Chuyện này còn có thương lượng sao?
Tôi cảm giác con vịt bay mất lại bay rồi.
Hà Gia Tuấn mức không nói gì .
Anh ta châm chọc: “Chẳng lẽ em còn định dâng tặng miễn phí? Chúng ta còn có cả con với nhau rồi đấy!”
Thái tử gia nhìn Đoàn Đoàn một cái.
Đoàn Đoàn trợn trắng mắt nhìn anh.
Tôi lập nói: “Con trai, không trợn mắt!”
Đoàn Đoàn hừ một tiếng: “Con cứ trợn mắt đấy! Mẹ xấu xa! tìm cha dượng con!”
mức tôi suýt nghẹn thở, đứa con này đúng là sinh ra uổng phí.
Mẹ Thái tử gia suýt chọc chết, giận dữ nói: “Còn thương lượng gì ! Đương nhiên là hủy rồi!”
Thái tử gia lạnh giọng: “Chuyện này nếu không một lời giải thích, người ta lại tưởng chúng ta dễ bắt nạt.”
Cha Thái tử gia nhíu mày: “Tự con liệu tính.”
Cuối cùng, luận là hai bên gia trưởng đều rời đi.
còn lại ba người và một đứa trẻ ngồi lại.
25
Tôi thật sự không biết, nếu còn mấy người chúng tôi, thì chuyện này có giải quyết thế nào.
Hà Gia Tuấn thì biết châm chọc mỉa mai, thái độ đầy khinh thường.
Nhưng yêu cầu anh ta lại rất đơn giản: tôi không với người khác.
Còn phía Thái tử gia, tôi chẳng rõ anh đang tính gì.
Đợi khi mọi người đi hết, Thái tử gia quay sang nhìn tôi.
Anh : “Đây là bạn trai và con trai cô?”
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Hà Gia Tuấn giận dữ: “ , em có ý gì vậy?”
Tôi vội vàng dỗ anh ta: “Không có ý gì đâu, đầu em hơi đau thôi.”
Hà Gia Tuấn quay sang Thái tử gia: “Cô sinh cả con rồi, anh còn định ở bên cô sao?”
“Trên đời này phụ nữ tốt còn đầy ra đấy, anh đi tìm người khác đi. Người tôi có chủ rồi.”
Thái tử gia cười lạnh một tiếng: “Nếu cô thật sự sống với anh, thì sao còn đi xem mắt, còn định với tôi?”
Hà Gia Tuấn nói: “Trước anh, cô quen không dưới mười người! sau anh, chẳng ít hơn đâu. Tôi nói anh biết, cô không phải vì thích anh mới đi xem mắt, đính với anh đâu. Cô thích chơi thôi, chơi chán rồi thì tự .”
Sắc mặt Thái tử gia lại đen thêm một bậc.
Hà Gia Tuấn – fan anti nhất tôi!
Ngày nào bôi đen tôi!
26
Thái tử gia lạnh lùng nhìn chúng tôi.
Lúc này, bên ngoài có mấy cảnh sát xông .
Thái tử gia nhìn đồng hồ, nói: “Chính là , có bệnh thần kinh.”
Tôi và Hà Gia Tuấn mặt đầy dấu chấm .
Hà Gia Tuấn cảnh sát đưa đi.
Đoàn Đoàn nép lòng tôi, hơi sợ hãi : “Bố có gà bíp không?”
Tôi: ……
Thái tử gia đưa tôi và Đoàn Đoàn anh ta.
khi đứng trong phòng khách anh ta, tôi vẫn còn choáng váng. Giờ là tình huống gì vậy?
Thái tử gia nhìn Đoàn Đoàn, quay sang tôi: “Em nuôi nó không?”
Mặt tôi lại hiện lên đầy dấu .
Anh ta nói: “Nếu chúng ta , em có nuôi nó bên cạnh không?”
Đoàn Đoàn lập trừng mắt nhìn Thái tử gia, nói: “Mẹ tôi sẽ không với đâu, mẹ phải ở với bố tôi cơ!”
Thái tử gia nói: “Bố cảnh sát bắt đi rồi.”
Đoàn Đoàn lập bật khóc to: “Con bố! Con bố! Con bố!”
Tôi dỗ dành Đoàn Đoàn: “Bố lát sẽ thôi, đừng khóc, đừng khóc .”
27
Thái tử gia bế thằng bé qua, nói: “Bố bắt rồi, có làm bố .”
Đoàn Đoàn: ……
“ không giống bố .”
“Nhìn nhiều rồi sẽ giống.”
Đoàn Đoàn gật gù, nói với anh ta: “Vậy không đánh mông , không để đói. Bố dượng toàn là người xấu, không làm người xấu.”
Thái tử gia nói: “ sẽ không khắt khe với . không hèn hạ vậy.”
“Thế nào là hèn hạ?”
“Bố nói xấu bố dượng, chính là hèn hạ.”
Tôi: ……
Đoàn Đoàn buồn ngủ, bế đi ngủ.
Phòng khách còn lại hai chúng tôi.
Tôi lại Thái tử gia: “Hà Gia Tuấn… không phạm tội hình sự gì đấy chứ?”
Thái tử gia nói: “ có bệnh thần kinh, cần phải nhốt lại một thời gian, sợ ra ngoài làm hại người khác.”
Tôi: ……
28
Anh ta nhìn tôi chằm chằm: “Em giải thích đi.”
Rồi, rồi đây.
Tôi đáng thương nói: “Em không cố ý lừa anh đâu.”
“Em là không biết phải làm sao, dường như mãi mãi không thoát nổi . Mỗi lần em nói chia tay, lại dọa chết dọa sống. Em sống rất ngột ngạt, rất đau khổ.”
“ khi nước gặp anh, anh giống như ánh mặt trời chiếu cuộc đời em, soi sáng bóng tối vô tận em.”