Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 8

46

Về đến nhà, cảm giác thân thuộc và gần gũi khiến tôi cảm nhận ấm áp và thoải mái của gia đình.

Mọi thứ lại quay về quỹ đạo ban đầu.

xem mắt và kết Thái tử gia, cứ một giấc mơ.

mơ, anh ấy không mặc , ôm lấy tôi, đủ mọi xấu xa.

Tỉnh dậy, tôi trống rỗng vừa đánh mất thứ .

Giống một chiếc túi hàng hiệu mua mãi chưa có .

lòng ngứa ngáy.

Cứ nhớ mãi.

Lại thấy tiếc vô .

47

Một ngày nọ, tôi lái xe .

Kết quả người ta bịt mũi bãi đỗ xe, ngất xỉu.

Lúc , đầu tôi nghĩ nhiều .

Nhưng không có manh mối rõ ràng.

Khi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm một căn phòng xa lạ.

Thái tử gia đang ngồi bên cạnh tôi, yên lặng tôi.

Tôi toát mồ hôi lạnh: “Tôi sao vậy?”

Anh cười.

lúc tôi lại còn nụ cười của anh cho tim đập loạn nhịp.

Anh cười thật đẹp.

48

Anh nhẹ nhàng vuốt cằm tôi, nói: “Em anh đưa tới hòn đảo này .”

Tôi quay đầu ra ngoài cửa kính sát đất, đúng là biển cả mênh mông vô tận.

Tôi càng thêm kinh ngạc.

Anh cúi người, khóe môi tôi.

Tôi đã chẳng còn tâm trí lo cho tình cảnh của mình .

Nếu phải chết… phải ăn trai đẹp này hãy chết…

49

Thái tử gia và Hà Gia Tuấn, đúng là mỗi người một vẻ.

Nhưng cuối đều tới một đường.

Tôi đúng là không nhầm người.

Năng lực thật tốt.

Xứng đáng.

Tôi nép vào lòng anh.

Thẹn thùng vô .

Tôi còn đang giải thích anh: “Họ ép em sang Hồng Kông, em không còn cách nào, không thể chống lại .”

luôn giám sát em, giam cầm em. Em từng nghĩ cả đời này sẽ không gặp lại anh , không ngờ anh lại tìm đến em.”

“Có đoạn tình cảm anh, kiếp này em không còn tiếc nuối. Em sẽ mãi mãi nhớ về anh.”

50

Thái tử gia cảm xúc ổn định.

Giọng anh trầm thấp, quyến rũ: “Em còn rời xa anh không?”

Tôi đáng thương nói: “Không phải em rời xa anh, là anh ta sẽ theo dõi em, nhốt em lại. Em không có cách nào cả. Anh ta là người nóng nảy, không giống anh, luôn giữ bình tĩnh.”

Anh tôi đầy thương tiếc.

Tôi cực kỳ tận hưởng.

Tôi huấn luyện anh ấy thành… tình nhân bí mật của riêng tôi.

Hương vị của anh ấy thật tuyệt vời.

Thỉnh thoảng đến một lần, kích thích quá .

51

Anh khẽ cười bên tai tôi: “Bé , em vẫn chưa hiểu sao?”

“Giờ người thực nhốt em lại, chính là anh .”

Đôi mắt anh ánh ý cười, vô thoải mái dễ : “Cái đồ lừa đảo nhỏ này, ngoài khi treo tường mới ngoan ngoãn, chắc chỉ có ở hòn đảo hoang này là em mới yên phận chút thôi.”

Anh vuốt má tôi: “Ngoan ngoãn ở lại đây, cho chồng…”

“Cái miệng toàn nói dối của em, nên dùng để mấy khác hợp hơn, ví dụ …”

Anh cười vui vẻ.

đáng sợ.

Tôi lòng sợ chết, nhưng vẫn gượng cười: “A… anh đùa thôi đúng không? Thật không vui tí nào đâu.”

52

Anh lấy điện thoại ra, cho tôi xem vòng bạn bè của tôi.

Anh nói: “Anh cho người mang điện thoại của em, khắp thế giới tung tin.”

“Mọi người chỉ nghĩ em phát điên, bỏ du lịch vòng quanh thế giới thôi.”

“Đến khi Hà Gia Tuấn phát hiện em anh bắt …”

Anh tôi, khóe môi cong , giọng lạnh lùng tàn nhẫn: “ em đã *có thai anh .”

“Bé à, ta cười nhạo anh đến muộn, nói có cả trai , hỏi anh lấy tranh .”

“Anh bảo, bọn mình đã đăng ký kết . ta lại bảo hai người không chỉ đăng ký ở Hồng Kông, còn định tổ chức đám cưới .”

Anh cười lạnh: “ thể anh không biết đẻ vậy. Vậy mình sinh một đứa, không?”

nụ cười vừa lạnh vừa độc của anh, tôi gượng gạo gật đầu, nói: “Anh căn bản không cần nhốt em đâu, vì em đã tự bước vào lồng giam tình yêu của anh . ở bên anh thế này, em còn vui không kịp là.”

53

Anh thưởng cho tôi một nụ , nói: “Ngoan ngoãn sinh cho chồng. Đợi ra đời, chúng ta tổ chức đám cưới.”

Anh kế hoạch: “Đến lúc sẽ gửi thiệp cho ta.”

“Đám cưới của chúng ta thiếu đến dự, anh thấy không trọn vẹn.”

Tôi: ……

Tôi có thể không đồng ý sao?

Cứu tôi .

Tôi cắm sừng xong lại vớ phải một tên bệnh kiều !

Hà Gia Tuấn, mau đến cứu em !

Xuất hiện một tên còn điên hơn anh kìa!

(Hoàn chính văn !) 

Tùy chỉnh
Danh sách chương