Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
làm vẻ đê tiện:
“Con gái mà, dùng chút chiêu là lừa ngay. Huống hồ lại là con ngốc, thùng kiến nhuộm màu trên mạng đồng bao ship, mà khiến nó mê mẩn tối tăm mũi.”
“Tiếp theo cứ chờ nó tự chui lưới là xong.”
“ …”
Mọi chế nhạo.
“ là con ngốc, đồng là dụ rồi.”
thò sờ mỗi bên cô gái, tiếp tục nói: “Ăn đồ nặng mùi nhiều rồi, thi thoảng lại muốn đổi sang cháo trắng dưa muối. Hơn nữa, mũi thân hình nó, chậc… thật sự là quá kích thích.”
tên chuột khác bợ đỡ: “Vẫn là thiếu có con mắt tinh đời, phát hiện ra bảo vật hiếm có.”
nhướng mày: “ là bảo vật.”
“Con mụ Dư Du Di nhìn nó như kẻ thù, chắc chắn là hàng còn nguyên.”
“Bao lâu rồi chưa thử vị ‘lần ’ nữa.”
“Anh nào muốn đổi khẩu vị thanh đạm thì xếp hàng đi, đợi tôi chơi chán rồi sẽ nhường mọi nếm thử.”
Tôi đứng ở cửa, toàn thân rùng mình vì ghê tởm, lảo đảo chạy về phía thang .
Quá hoảng loạn nên tôi không để ý đang đứng thang .
Bàn với các khớp xương rõ ràng ấn nút tầng.
Thang đi thẳng lên tầng cao nhất.
“Đinh…”
Tôi vừa ngẩng — là Phó Thanh .
luồng lẽo khác từ ngón chân lan đến tận chân tóc.
Anh mỉm , ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua tôi.
“Phó phu nhân, lâu rồi không gặp.”
6
là lâu thật rồi.
Thang mở ra, không gian hoàn toàn khác biệt với tầng dưới — phong cách tối giản, đen trắng xám tinh tế.
Phó Thanh nhìn tôi, đôi mắt dài hẹp ánh lên lửa sắc .
“Tôi nghe nói, có muốn trèo tường tìm hoa ngoài…”
Ánh mắt anh như có lớp sương bao phủ, khiến ta tê sống lưng.
“Hẹn hò xem mắt à? Thiếu Lưu? Thiếu Lý? Hay là thiếu ?”
Anh cúi xuống, nụ xấu xa gần sát gang tấc.
“Vãn Vãn, lại đây!”
Tôi và anh đã gần đến mức hơi thở chạm , còn muốn “lại đây” kiểu gì nữa?
Thái độ anh khiến tôi cảm thấy mình như hóa thân thành con chuột nhắt.
Bị con mèo lớn này vờn qua vờn lại, chơi đùa lòng bàn .
Tôi hoảng loạn.
Đến mức chẳng nhớ nổi anh đưa tôi phòng ngủ và quăng lên giường như nào.
nhớ chiếc dây xích bạc có nơ bướm tôi từng làm anh, giờ đang đeo ở eo tôi.
Lần này, anh là nắm dây.
Tôi lại nhớ đến lời đe dọa anh:
“Nếu dám chạy, tôi sẽ nhốt lại. Mãi mãi.”
Nhưng đồng thời, lời chị tôi cũng vang lên tôi như muốn xé toạc mọi suy nghĩ:
“Phản đối nam quyền! Chấn hưng nữ quyền! Phụ nữ phải tự cường lên, chị !”
Tôi cố gắng tránh né anh.
Anh dường như hiểu sai ý tôi.
Ánh mắt đen kịt như muốn bẻ gãy cổ tôi bất cứ lúc nào.
Sự bướng bỉnh đối , như hai con vịt chết cũng không chịu há miệng.
Cuối cùng, chính bụng tôi phá vỡ sự im lặng.
“Ọc ọc~”
Phó Thanh liếc tôi , rồi đứng dậy xuống bếp.
Tiếng loảng xoảng vang lên, như thể đang đánh với xoong nồi.
Sắc anh càng đen kịt hơn.
Tôi chân trần đi đến sau lưng anh.
“Để làm .”
Ánh mắt anh không thiện cảm nhìn tôi.
“Như này thì dù có đói chết cũng chẳng ăn gì.”
Ánh mắt anh nóng rực, nhưng vẫn đưa xẻng nấu ăn tôi.
Xào nấu chiên rán, với tôi là chuyện nhỏ.
Phó Thanh bướng bỉnh, ngực anh luôn kề sát lưng tôi.
“Nấu ăn thành thạo vậy từ khi nào?”
Tôi hơi thê lương: “Ba mẹ thường không có nhà, biết nấu ăn từ khi mới sáu tuổi.”
Anh giơ lên, bàn nóng rực chạm nhẹ má tôi.
“Rất vất vả phải không?”
Giọng nói anh mang theo sự bực bội bị đè nén.
Tôi lắc :
“Không vất vả đâu, mỗi lần chị về nhà sau giờ học đều có thể ăn cơm nóng, rất tự hào.”
Bữa ăn đó, rõ ràng anh ăn rất nhiều.
nhưng tôi vẫn không thoát khỏi số phận “món tráng miệng” sau bữa tối.
Cửa sổ sát đất ở tầng cao trăm mét buốt tận xương, anh đè chặt lấy tôi.
“Vãn Vãn, gọi tên tôi.”
“Phó tổng…”
“Không !”
“Phó Thanh .”
“Không !”
“Thanh .”
“Không !”
……
Tôi bật khóc.
Bị anh ép đến bật khóc.
Nhưng tôi càng khóc, anh lại càng mạnh mẽ hơn.
Cứ như muốn giết tôi ánh hôn đỏ rực, rồi cùng tôi thành đôi uyên ương liều mạng.
Như muốn tháo rời xương cốt, hòa tan cơ thể .
Cuối cùng anh buông tôi ra, thân thể tôi mềm nhũn như bùn.
Tôi túm lấy tóc mai anh, nức nở đến không thở nổi.
“Anh… đồ cầm thú… đồ khốn… đàn ông đê tiện…”
Anh đưa lau nước mắt tôi, mắt lại lộ ra vẻ đau lòng.
Tôi tức đến mức cắn anh, bất kể là ở đâu, cần cắn là tôi không nương .
Ánh mắt chúng tôi giao .
Ánh chiều tà rơi đôi mắt anh, gương mang theo nét buồn đau sâu lắng.
“Anh đừng chạm tôi!”
Sao trời dần lấp lánh, đèn phố bắt sáng lên.
Sợi dây giữa chúng tôi, đột nhiên đứt phựt .
Phó Thanh đứng dậy, trông đáng thương và vô lực.
Tứ chi anh như mất hết sức lực, như xác không hồn.
“Lại nữa…”
Anh kéo dài âm cuối, yếu ớt không ai đoái hoài.
Ngay sau đó, giọng nói đột nhiên cao lên, cơn phẫn nộ như sóng lớn cuồn cuộn dâng trào.
“Lại muốn xem tôi như quả bóng đá tới đá lui, không?”