Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Không, anh chưa từng dùng thủ đoạn ép buộc em.”
“Là em… em mê sắc đẹp của anh .”
Chị tức đến bốc khói.
“Bọn đàn xấu đều một bài giống nhau! Ban đầu giả vờ đáng thương yếu đuối, rồi vồ lấy ăn.”
“Chị chẳng nói em rồi sao? Phó Thanh Sơn tai tiếng đầy mình, là một con ác quỷ!”
“Cha , nội còn ghê tởm hơn, một nhà toàn lũ cặn bã!”
Tôi .
từ hơn mười năm .
Tôi tiếng biện hộ mình: “Em yêu mèo hoang…”
Chị mắng tôi: “ là bệnh! Phải chữa!”
Ba ngày , tôi và chị rời khỏi Bắc Kinh.
Những ngày này, Phó Thanh Sơn liên tục hot search.
#Đại cải tổ nội bộ nhà họ Phó, thái tử mạnh mẽ nắm quyền#
#CP Phó – Tô, liên minh hùng mạnh#
#Tập đoàn Phó thị chào đón người nắm quyền mới, thiếu Phó đầy tham vọng#
Chị sợ tôi nghĩ ngợi nhiều, tịch thu luôn điện thoại của tôi.
Phó Thanh Sơn, chị không ngừng mắng chửi.
“Hừ~ con của kẻ điên, thể là giống tốt gì chứ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn chị, chẳng hề ngạc nhiên.
Chị ngạc nhiên: “Em rồi ?”
Tôi chỉ cảm thấy tê dại.
Chị nói tiếp:
“Nghe nói, năm nhảy lầu ngay .”
“ này, để trả thù, đẩy kế đang mang thai từ trên cầu thang xuống, suýt nữa hai mạng cùng mất.”
“Theo lời lũ bạn chơi thuở nhỏ, Phó Thanh Sơn từ nhỏ là tiểu ác ma, hễ cãi nhau là tay đến chết.”
……
Chị kết luận: “Phó Thanh Sơn chính là ác quỷ mười tội không tha.”
Tôi im lặng lắng nghe, chẳng buồn phản bác lấy một chữ.
“Còn ba sao?”
Chị bật cười lạnh:
“Tùy họ chết ở đâu chết, một tên nghiện cờ bạc, một kẻ đâm lưng, không xứng làm người.”
“ chơi chứng khoán ?”
“Đúng, đến quần lót cũng nướng sạch rồi.”
“Bố bao nuôi sinh viên đại học?”
“Đúng, nghe nói còn con trai, cứ chờ đấy, chẳng mấy chốc sẽ dắt nhà thôi.”
Tôi bật khóc, vì đau lòng chị khóc.
“Chị ~ phải làm sao bây giờ? Em là một gánh nặng rồi, giờ thêm một đứa nữa, chị sống sao đây…”
Bố tôi là một con người sống như thú bông hình người.
Năm , tình nhân của sinh con gái riêng, định nhập khẩu nhà tôi.
Vì vướng chính sách, thậm chí còn muốn giết tôi để dành chỗ con riêng của mình.
Chị ôm chặt lấy tôi.
Nhịp tim chị mạnh mẽ và vững vàng, từng nhịp như truyền sức sống trái tim đang loạn nhịp của tôi.
“ kế hoạch cuộc đời của chị, vĩnh viễn luôn một vị trí dành em.”
10
Dưới sự che chở của chị, tôi sống yên bình ở Nam Thành.
Nhưng Nam Thành đâu phải đảo hoang.
Tin đồn cuộc chiến nội bộ nhà hào môn vẫn là câu trà dư tửu hậu của dân hóng hớt.
Hàn Kha Đình đến thăm tôi, tôi dẫn cô đi ăn bún ven đường, những tin đồn cứ thế lọt tai.
“Nghe chưa? Thái tử nhà họ Phó tuyên chiến cả đình rồi đấy.”
“Nghe nói là Phó Vân Thiên dùng một khoản tiền lớn của tập đoàn để làm quỹ tín thác, thiếu Phó không còn cách nào khác, đành phải cắt đứt đám người phe kế, còn đang tính hất già khỏi cuộc chơi nữa.”
“Nhưng thái tử nhà họ Phó là thằng điên ! Cha điên sinh con cũng chẳng hiền lành gì…”
“Nghe bảo anh bị bệnh tâm thần, nhảy lầu tự tử anh luôn. Chẳng chừng này anh phát bệnh, nghĩ quẩn sao?”
“Cả một cơ nghiệp lớn như thế !”
“Đừng nói bậy, chẳng phải còn nhà họ Tô sao! Đợi tiểu thư nhà họ Tô cửa, sinh thái tôn, mọi sẽ khác hết.”
“Nhà họ Tô ? Nhà chẳng phải là…”
Hàn Kha Đình đặt đũa xuống, lấy tay bịt tai tôi .
“Không nghe không nghe, rùa đọc kinh.”
Tôi mỉm cười an ủi:
“Thịnh suy theo duyên, gặp gỡ cứ vui là được.”
Cuộc đời vốn vô thường.
Những tin tức kia đều là của những người đang tranh đấu nơi trung tâm quyền lực.
Chúng tôi – dân thường nhỏ bé – cần gì phải lo lắng nhiều đến thế.
Tôi tỏ cực kỳ thờ ơ mọi liên quan đến Phó Thanh Sơn.
Hôm , chị tan làm, mang một xấp tài liệu.
Là đơn ly hôn, kèm theo bản phân chia tài sản thời kỳ hôn nhân.
Tôi nhìn chồng giấy tờ .
“Không cần phiền phức vậy đâu.”
“Phó Thanh Sơn đưa em rất nhiều thứ từ mấy tháng rồi.”
“ bất động sản, cửa hàng, cả cổ phần trang sức, tất cả đều được gửi két bảo hiểm ở ngân hàng Bắc Kinh.”
Chị gật đầu, lần đầu tiên bao nhiêu ngày chịu nói một câu tốt anh:
“Coi như còn chút lương tâm.”
Hôm luật sư nộp đơn ly hôn tòa án Bắc Kinh thay tôi.
Phó Thanh Sơn cuối cùng cũng xuất hiện ở Nam Thành.
Lúc anh đến, tôi đang làm tình nguyện viên tại bảo tàng côn trùng Nam Thành.
Mấy đứa trẻ mẫu giáo ríu rít hỏi đủ thứ, tôi kiên nhẫn trả lời từng câu một:
“Bọ rùa, được mệnh danh là quý cô khu vườn.”
“Bọ phân, chuyên vận chuyển phân.”
“Bướm công – vũ cơ của thiên nhiên.”
“Bọ ngựa…”
Kẻ thợ săn dũng cảm.
Ý nghĩ làm chính tôi cũng giật mình.
Ngẩng đầu , Phó Thanh Sơn đứng ngay tôi.
Thợ săn?
Phu quân – chẳng phải chính là đây sao?
Hoàng hôn buông xuống, mỗi khi không bận, chị tôi đều đến đón tôi nhà.
Ánh sáng sợi quang lờ mờ.
Một tầng hào quang nhạt phủ gương nghiêng của Phó Thanh Sơn.
Anh không dám chủ động nói tôi.
Còn tôi luôn nhìn thấy nét u sầu cuối chiều tà hiện rõ đôi mắt anh.
Chị tôi nổi giận đùng đùng, lao đánh anh túi bụi.
Chị chỉ Phó Thanh Sơn mắng:
“Nhà họ Phó các người, nếu còn dám động một sợi tóc của em gái tôi, bà đây sẽ liều mạng các người!”
Chị tay rất mạnh, chỉ vài chiêu mũi Phó Thanh Sơn tím bầm.
Tôi lao đến, chắn anh, đỡ vài cú đấm thay anh.
Tàn lửa mắt anh lập tức bùng cháy trở .
Nắm đấm của chị dừng giữa không trung.
Tôi bình tĩnh kéo tay chị.
“Chị , người không quan trọng thôi, không cần làm lớn .”