Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 9

Trong ánh lướt qua, đôi Phó Thanh Sơn vụt tối , bóng dáng cao lớn của anh trở loạng choạng.

Tôi nói anh:
“Ly hôn đi, đừng quá mọi chuyện .”

Nghe tôi nói vậy, biểu cảm anh bình thản, lạnh lùng.

Tựa như đã sớm đoán .

như đang cố chịu đựng nỗi đau không cách nào nói thành lời.

Có lẽ, trong lòng tôi, anh mãi mãi là kẻ bị phán xét từ vị trí cao hơn.

anh, là kẻ phía dưới.

Đêm đến, tôi bất chợt đau ngực không chịu nổi, tỉnh dậy trong hoảng loạn.

Bác riêng của Phó Thanh Sơn gọi đến, giọng đầy lo lắng:

“Phu Phó, thiếu Phó… tình hình không ổn .”

Tôi giấu chị, lặng lẽ ngoài, đến khách sạn nơi Phó Thanh Sơn đang .

Vừa bước cửa, mùi tanh nồng như sắt gỉ ập thẳng mặt khiến tôi choáng váng.

“Phó Thanh Sơn!”

Tôi sững người tại chỗ.

Ánh tôi rơi thẳng cánh tay bê bết máu thịt của anh.

Tay trái của anh vẫn nắm chặt một đồng xu đồng phủ lớp rỉ xanh.

Đó là món năm tôi mười hai tuổi, chị xin từ một ông lão mù bán hàng rong để trừ tà tôi.

đó tôi tặng Phó Thanh Sơn.

Anh nhất quyết không chịu đến bệnh viện, bác riêng và vệ không biết phải sao, mới gọi tôi.

Tôi bước gần, nắm lấy đồng xu trong tay anh.

“Phó Thanh Sơn! Đồ khốn!”

Người ta thường nói, mỗi người có số mệnh riêng.

Tôi và Phó Thanh Sơn… đều chẳng thuộc dạng có số tốt.

Tôi trong một đình trọng nam khinh nữ, cha mẹ luôn muốn giết tôi.

anh, trong tộc hào môn, tình thân lạnh lẽo.

Mẹ của Phó Thanh Sơn mặc váy đỏ, bị ép bởi chồng và tiểu tam, cuối cùng nhảy lầu tự vẫn.

Lần đầu tôi gặp anh, là con hẻm nhỏ ngoài cổng trường.

Phó Thanh Sơn cầm theo bình xăng, gương mặt trắng bệch không chút sức .

Ánh âm u của anh, không phải điều lứa tuổi đó có.

Về tôi mới biết, nếu không phải tôi loạng choạng đổ bình xăng của anh khi đi qua, thì anh đã định thiêu cha và mẹ kế của mình tự vẫn.

Lần gặp , là bệnh viện.

Tôi bị tai nạn giao thông, nguy kịch, nhưng vì nhà không có tiền bị chuyển sang bệnh viện thần.

Phó Thanh Sơn cũng đó.

Hồ sơ ghi rằng, anh đã là kẻ tàn nhẫn, bạo ngược.

Tôi xưa nay không chịu cô đơn, khổ nỗi khi ấy có đôi cử động .

Phó Thanh Sơn là người duy nhất trong số bệnh thần nghe hiểu tiếng người.

Tôi phấn khởi gọi anh:

“Tôi muốn uống nước.”

“Mở rèm cửa .”

“Giúp tôi trở mình.”

Về khá hơn một chút, tôi bắt anh đẩy xe lăn đưa tôi ngoài.

Khác tôi – một bệnh nghèo rớt, Phó Thanh Sơn thì cực kỳ giàu có.

Khẩu phần ăn của tôi, hầu hết đều ăn ké của anh.

Năm đó, cơn mưa xuân đến gấp gáp và bất chợt.

Khi người nhà của Phó Thanh Sơn đến thăm rời đi, họ đã lạnh lùng giẫm nát đóa anh đào đẹp nhất trong sân bệnh viện.

Khi Phó Thanh Sơn quay , anh như đóa hoa anh đào bị chính người thân nghiền nát dưới bùn, dở dở.

Ban đêm, anh lúc người ta không để ý, trèo sân thượng.

Tôi vì nhớ chiếc bánh ngọt chị mang đến ban ngày, thèm thuồng không yên giấc.

Nghe tiếng bước chân anh đi ngang qua cửa phòng, tôi tỉnh dậy và lén đi theo.

Anh vừa bước sân thượng, tôi lập tức ôm chầm lấy eo anh.

Tiếng tôi khóc ai oán như mẹ : “Đừng, đừng … tôi mời anh ăn bánh ngọt…”

Tôi ghét trời mưa, vì sàn sân thượng trơn kinh khủng.

Phó Thanh Sơn khi ấy nhỏ, gầy trơ xương như một bộ hài cốt.

Toàn thân đầy vết , bị gai nhọn bủa vây.

đó, viên y tế đến.

Phó Thanh Sơn biến mất một thời gian rất lâu, đến khi tôi lén đến thăm, mới phát hiện anh gần như đang vật lộn giữa ranh giới sự và cái .

Anh bị trói tứ chi như một con thú, nằm xoãi người trên giường.

Cổ tay đầy những vết chằng chịt.

Tôi khóc lóc cầu xin bác :

“Cứu anh ấy đi !”

Bác lướt qua, nhanh chóng kéo tôi đi.

Ông ta nói: “Đừng quan !”

, cậu ta nói, cũng là một cách giải thoát.”

Mọi người đều ngầm hiểu, tranh đấu trong tộc hào môn rất tàn khốc.

 Chiêu bài thường dùng để hủy diệt một đứa trẻ, chính là bảo rằng nó có bệnh.

Bệnh thần.

Tôi thì không tin điều đó.

Cậu bé đỏ mặt khi tôi khen.

Cậu bé lén hái nhánh anh đào đầu tiên trong mùa xuân.

sao có là kẻ mắc bệnh?

Vậy , tôi lén lút chui phòng bệnh cao cấp.

Tháo sợi dây đỏ đeo trên cổ mình, buộc đồng xu đồng cổ anh.

“A di đà Phật, Bồ Tát phù hộ, xin đứa trẻ tội nghiệp này sót.”

Phó Thanh Sơn bất ngờ mở , trong lóe chút khí hiếm hoi khi nhìn thấy tôi, hơi thở yếu ớt đến mức như sợi tơ, rủa khẽ:

“Đồ phiền phức…”

Tôi lau khóe môi tái nhợt của anh.

“Nhóc đáng , đừng không? Anh , sẽ chẳng ai chơi tôi nữa.”

“Bệnh viện này điều trị rẻ, chị tôi lụng sắp gãy lưng …”

Phó Thanh Sơn nhắm , cơ dần mất nhiệt, môi và răng run rẩy.

Anh nói: “Yên đi, khi anh , cũng sẽ phù hộ em.”

Tôi cuống , “Nhóc đáng à, trên tivi nói, người tự tử thành ác quỷ, không siêu đâu.”

 “Tôi sợ ma.”

Anh hỏi tôi: “Vậy sao em mới không sợ anh?”

Tôi nói anh: “ người đi, tử tế, lớn bạn em.”

Nhiều năm , trong phòng cấp cứu Nam Thành, cần tôi có mặt, Phó Thanh Sơn chưa bao giờ thiếu ý chí cầu .

 Khi anh thoát khỏi nguy hiểm, thì Phó thị cũng chính thức đưa tuyên bố.

Trước tiên là đính chính tin đồn không lâu trước đó rằng Phó Thanh Sơn bị thất bại trong tranh chấp sản và hôn mê vì trọng . đó là tái cơ cấu trung quyền lực.

Tùy chỉnh
Danh sách chương