Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

9

Lớp trưởng nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy.

Cậu ấy chưa kịp nói, một nữ sinh trong nhóm kia đứng dậy, vừa bước về phía tôi vừa chậm rãi lên tiếng:

 “Cậu biết bảo tra camera, chẳng lẽ lớp trưởng lại không biết? Đáng tiếc là chẳng hiểu ai xóa sạch đoạn ghi hình ngày hôm qua rồi.”

đặt lên vai tôi: “Hạ , đừng cố chối nữa, chính cậu là người trộm đúng không?”

Tôi liếc nhìn cô — trong mắt cô châm chọc không hề che giấu.

Lớp trưởng tránh ánh mắt dò hỏi của tôi, chỉ lặng lẽ gật : “Đúng… đúng vậy, camera không hiểu sao ai xóa mất, nên tôi mới phải hỏi cả lớp.”

“Số này không hề nhỏ, bắt buộc phải tìm lại, nếu không chẳng biết ăn nói sao với giáo viên.”

Nhìn ánh mắt né tránh của cậu ấy, tôi hiểu rõ — đâu phải camera xóa, mà là quyết định để tôi chịu tội thay.

Nữ sinh kia rất hài lòng với thái độ của lớp trưởng, nụ rạng rỡ hơn:
“Hạ , nếu thật khó khăn chúng tôi — là bạn học với nhau — chắn sẽ giúp, nhưng sao cậu lại đi trộm chứ?”

“Cố Bắc là người xuất sắc như thế, sao có thể thích cậu ? Nếu anh ấy biết chuyện này, sẽ thất vọng về cậu lắm.”

Cả lớp bắt xì xào tán. Nếu là trước đây, chắn tôi sẽ không phản kháng. Nhưng lần này, tôi nắm chặt , đứng bật dậy, hất ra khỏi vai mình.

Tôi lạnh mặt, lấy cặp sách trong ngăn ra, mở khóa kéo — tiếng va chạm của đồ vật trên mặt cho lời thầm xung quanh lập tức im bặt.

Tôi bày hết toàn bộ đồ đạc trong cặp lên mặt .

“Đây là tất cả có trong cặp của tôi. Nhìn kỹ xem có số mà các người đang nói tới không?”

Cả lớp im lặng trong giây lát, rồi nhóm bạn cuối lớp bỗng bật thành tiếng.

Một nam sinh ngạc nhiên lên tiếng: “Ồ, lần này ép phát điên rồi à?”

Tiếng ngày lớn, người bật theo. Mặt tôi nóng bừng lên, cuối cùng đỏ tận cổ.

Lần tiên tôi phản kháng, kết quả lại như thế này.

Ánh mắt của nữ sinh kia trở nên lạnh lùng: “ phản kháng cái ? Hừ, bạn gái của Cố Bắc rồi nghĩ mình người à? Cậu xứng ?”

Tôi nhìn cô , kiên quyết nói: “Tôi không trộm.”

“Ngoài cậu ra ai có thể trộm? Không đủ đi party ai ngoài cậu? Hạ , nói thử xem, cậu chỉ ra người thứ hai không?”

Từng lời của các bạn trong lớp tôi nghe thấy rõ mồn một.

“Đúng rồi đấy, chắn là Hạ thôi. Cô ấy đồ ngắn cũn mà vẫn , chẳng thấy bao giờ có đồ mới cả.”

“Tôi thấy thế. Mỗi cái áo của cô ấy nhìn đều rất cũ, giày vậy, như thể đồ người dùng rồi.”

10

Nghe lời , trong lòng tôi bỗng trào dâng cảm giác bất lực.

Đúng vậy, họ nói đều là thật. Trong lớp, ngoài tôi ra, chẳng ai giống người thiếu cả.

Tôi thực là người nghèo nhất lớp.

Từ bé lớn, tôi chưa từng mua quần áo hay giày mới. Mọi thứ tôi dùng đều là đồ mà em gái mới của tôi không dùng nữa.

Rõ ràng tôi mới là chị gái trong nhà, vậy mà từ trước giờ chỉ lại quần áo mà em kế không dùng nữa.

 Dù tôi cao hơn con bé một chút, nhưng chỉ nó nũng nịu vài câu, ba liền nhíu mày nói:

, con là chị, phải hiểu chuyện chứ, em không muốn đồ cũ của con đâu.”

chuyện tôi vốn chẳng bận tâm, tôi nghĩ chỉ có đồ để rồi.

 Nhưng tôi không ngờ, lại trở thành lý do để họ nghi ngờ tôi.

Tôi không biết phải biện hộ cho bản thân thế nào, không ai muốn tin tôi.

  thật ra sao chẳng ai quan tâm — họ chỉ một người gánh tội để kết thúc trò hề này.

Tôi chỉ có thể lặp đi lặp lại: “Tôi nói là không phải tôi! Tôi không lấy! Hôm tôi chỉ ở lại bài tập thôi, tôi không trộm !”

Một nam sinh ngồi cuối lớp cợt hỏi: “Không phải cậu lấy đỏ mặt ? Không phải là chột dạ sao?”

Trán tôi bắt đổ mồ hôi, tôi hoang mang.

Tôi là kiểu người dù không sai nhưng chỉ nghi ngờ sẽ đỏ mặt vì sợ.

 Tôi không thể kiểm soát việc mặt mình đỏ lên, lại chẳng biết cãi thế nào — ấy, tôi thật cảm thấy bất lực.

Nhưng bất ngờ — “Rầm!” — cửa sau lớp ai đá mạnh từ bên ngoài.

Lớp học lập tức im bặt, mọi ánh mắt đều theo phản xạ quay về phía cửa.

Lâm Tinh bước vào, cầm chai sữa chua, đôi mắt xinh đẹp này đầy sát khí. Cô ấy không nói , đi thẳng tới chỗ nam sinh vừa nói nãy: “Tránh ra.”

Nam sinh kia vừa đứng dậy, Lâm Tinh lạnh lùng đá bay cái của cậu .

11

Trong lớp học rộng lớn, khu vực phía sau trở nên hỗn loạn, nhưng không một ai dám lên tiếng.

Lâm Tinh chậm rãi bước tới chỗ tôi, dừng lại bên cạnh, mở nắp chai sữa chua và đưa cho tôi.

Tôi khẽ gọi: “Lâm Tinh…”

Cô ấy cúi người, lần lượt nhặt đồ của tôi bỏ lại vào cặp, không nói thêm ngoài câu:
“Uống hết sữa chua đi.”

Thu dọn xong, cô kéo tôi rời khỏi lớp.

đi ngang qua nữ sinh ban nãy, Lâm Tinh dừng lại, lạnh lùng đánh giá từ chân, rồi bật khẩy, giọng lớn rõ khiến cả lớp nghe thấy:

“Có chứng cứ không? Không có ngậm cái mồm lại. Đừng có mà mở miệng nói ‘hình như’. Cẩn thận tao kiện mày tội vu khống đấy!”

Cả lớp đều sợ Lâm Tinh, không ai dám ngăn cản, không dám phản bác.

Không khí trong lớp yên lặng kỳ lạ. Khi đi qua một chiếc ghế chắn đường, Lâm Tinh không ngần ngại đá bay nó.

 Tiếng ghế va mạnh vào khiến cả lớp giật mình.

Cô kéo tôi ra sân sau trường, ngồi xuống. Tôi vừa uống sữa chua vừa ngẩng nhìn cô ấy.

Lâm Tinh — người vừa nãy dữ dằn là thế — giờ lại lúng túng, không biết an ủi tôi thế nào:

 “Cậu đừng buồn vì mấy người , không đáng đâu. Mà tôi không biết dỗ người nữa…”

Tôi giơ vẫy nhẹ, ra hiệu không sao: “Lâm Tinh, cậu không lo cho tôi. Tôi quen rồi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương