Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Hay là dị ứng nhỉ? mặt mới đỏ như vậy? Mà dị ứng đến mức đỏ cổ chắc phải nghiêm trọng lắm…
Tôi nghĩ lung tung, ra Cố Bắc vẫn ngồi im lặng bên cạnh tôi — hóa ra là đợi tôi ăn xong!
ra điều đó, tôi vội vàng ăn nhanh hơn, nhồi thức ăn vào miệng lia lịa.
Cố Bắc để ý thấy, theo bản năng giơ tay ra rồi lại do dự, cùng vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng tôi: “ ăn, không cần vội.”
Tôi giật bắn người — truyền thuyết nói rằng bạn Cố rất nghiêm khắc, tính tình không dễ chịu, ngay người hội học sợ anh .
Anh nói vậy… có phải nhắc tôi ăn nhanh lên không? Tôi đâu dám để hội trưởng hội học phải chờ, vội vàng đặt khay xuống: “Tôi ăn xong rồi!”
“Xong rồi? sự xong rồi hả?”– Cố Bắc không tin, hỏi lại. Tôi gật đầu lia lịa.
Cố Bắc nhíu mày: “Vậy uống sữa chua , sau này phải ăn nhiều hơn, cậu ăn ít quá.”
Vừa nói, anh vừa tự cầm khay của hai.
Tôi lặng lẽ theo sau lưng Cố Bắc, không ít người nhìn tôi với ánh ghen tỵ. Ra đến bên ngoài, Cố Bắc để tôi đứng bóng râm.
Tôi sự rất muốn nói với anh đây là một trò đùa, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh khi rửa khay cho tôi, tôi không dám mở miệng.
Anh nhập vai nhanh quá rồi đó chứ, chẳng có chút lạ lẫm nào . Giờ mà nói ra, chắc tôi xong đời , khó chịu hơn bị trừ vài điểm.
tôi vẫn không hiểu nổi, Cố Bắc đến hoa khôi chối, sao lại đồng ý lời tỏ tình của tôi?
Lâm Tinh ít ra có thư tình, tôi đến thư tình không có!
7
Tôi rất sợ Cố Bắc, mỗi khi ở gần anh đều thấy đặc biệt căng thẳng, vì tôi sự cảm thấy mình không thuộc về thế giới của anh.
Tôi có tự ti không? Không hẳn, là tôi rõ ràng mình không xứng với anh.
Thế mà người ta đồn anh là người lạnh lùng, vậy mà lại dành cho tôi một sự kiên nhẫn đáng ngạc . Tôi nghĩ, chắc anh ra được sự bất an tôi, anh không nói gì, lặng lẽ đối tốt với tôi.
Chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như vậy, sự dịu dàng khiến tôi khó lòng chống đỡ.
Một người lạnh lùng như anh lại có thể nhẹ giọng dỗ tôi lâu để tôi ăn thêm vài miếng, luôn chú ý đến từng cử nhỏ của tôi để kịp thời giúp đỡ, mỗi lần kiểm tra lớp học tự học lại lặng lẽ nhét đầy đồ ăn vặt vào ngăn bàn tôi.
Rất kỳ lạ, sở thích của tôi anh đều rõ, mỗi món anh mang đến đều đúng thứ tôi thích.
lớp 1 đến lớp 8, cách nhau tận ba tầng lầu. Vậy mà đến người xung quanh ngạc vì cứ đến tiết ba là anh lại đến đúng giờ để nước nóng cho tôi.
Tôi không muốn để anh phải vất vả như vậy, nói nhiều lần rằng tôi có thể tự làm, Cố Bắc dường như rất cố chấp.
Tôi hỏi anh: “Tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy?”
Cố Bắc khẽ cười, đôi đen như có mình tôi: “Anh tốt với em mà, … Em không đâu, anh đã đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi.”
Anh hoàn toàn với Cố Bắc mà tôi từng .
Tôi bối rối lúc đầu dần trở quen thuộc, điều đó khiến Cố Bắc rất hài lòng.
Vài ngày trước khi anh thi đấu, anh nắm tay áo tôi dặn dò hết chuyện này đến chuyện , giống như một ông bố già vậy.
Rõ ràng trước kia không có anh tôi vẫn sống ổn, anh cứ như không yên tâm chút nào.
“Bạn Cố, cậu như ông bố già .”
Nhìn thấy vẻ trêu chọc tôi, anh mới chợt ra, lúng túng giải thích: “Xin lỗi, không kiềm được mà coi em như con nít vậy.”
Tôi nhẹ nhàng nói với anh: “Yên tâm thi nhé, em tự lo được mà.”
“Ừ.”
8
Cố Bắc thi đấu rồi, không có anh, tôi sự cảm thấy hơi lạ lẫm.
Có Cố Bắc bên cạnh bảo vệ, tôi gần như đã quên mất mình là Hạ – bao cát của lớp.
người đã quen bắt nạt tôi, làm sao dễ dàng buông tha được chứ?
Tiền công quỹ lớp để tổ chức tiệc tùng bị mất, khi lớp trưởng hỏi tới, mấy người ngồi lớp lập tức gọi tên tôi.
“Tôi hình như thấy Hạ hôm qua khỏi trường rất muộn.”
“Đúng, đúng vậy, tôi hình như nhìn thấy.”
“Vậy chắc chắn là cô ta rồi, lớp ngoài cô ta ra ai nhìn giống kiểu thiếu tiền đến mức đó nữa chứ?”
Lại là cái “hình như” đó — một luôn có thể dễ dàng kết tội người , không cần bằng chứng, sẽ có người tin.
Giống như lúc này, mọi người đồng loạt chuyển ánh nhìn về phía tôi.
Ánh đó như nói: “Hạ , mau thừa , chính cậu là người tiền.”
nam nữ ngồi ở lớp nhếch mép nhìn tôi, bọn là nhóm học cầm đầu lớp, nhà giàu có thế lực, năm nhất đã tạo thành một nhóm nhỏ, việc bắt nạt người làm niềm vui.
Chúng nói là tôi, bắt buộc phải là tôi.
Tôi nhìn ánh đắc ý của bọn — liệu thực sự có thấy tôi là người cùng khỏi lớp không? Tất là không.
Lý do khiến có thể nói ra lời đó dễ dàng đến vậy là vì ai tôi luôn là người học muộn nhất, lớp sau cùng.
Nhà tôi không có quan hệ hay hậu thuẫn gì, tôi phải cố gắng hết sức cho kỳ thi đại học.
Tôi muốn có một tương lai tốt đẹp, khinh thường sự cố gắng — người không phải lo lắng về tương lai, luôn xem thường nỗ lực của người .
Mỗi ngày tôi học đến tận khuya mới lớp, điều đó lại trở thành cái cớ để gán tội lên đầu tôi.
“Hạ chính là kẻ trộm tiền.”
Mọi người mặc công điều đó.
Tôi nhìn lớp trưởng đứng trên bục giảng, từng chữ một cất lời: “Tôi đúng là người lớp cùng, tôi không trộm tiền. Hãy kiểm tra camera giám sát .”