Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi giành ăn với mẹ.
Thịt à, yến sào à, Cứ cái gì đắt tiền là tôi giành ăn.
Tôi ăn đến khi họ cạn kiệt tài chính.
Trên đường nghe thấy gì liên quan đến học sớm, năng khiếu, Tôi liền chạy nhào vào, không chịu đi .
Thỉnh thoảng tôi còn thể hiện trí thông minh vượt bậc, Cộng nhân viên trung tâm khen lấy khen để,Và là trăm, ngàn tiền học cứ đổ vào.
Lúc đầu tôi còn càu nhàu:
“Dù sao là quý mệnh, là tài. Không học thì sau nó vẫn thành đạt.”
“Nếu học thì mới nên , thì gọi gì là tài nữa? Cùng lắm là thông minh hơn thôi.”
Vì chi tiền các học của tôi, Mức sống của mẹ tôi tụt dốc không phanh.
Bà bắt đầu tán đồng với tôi, chuẩn bị cắt bớt các học của tôi.
Kế hoạch hút tiền của tôi suýt nữa sụp đổ!
Tôi lập tức “rắc rối hóa thân”, phát bệnh mất chục triệu!
Phát bệnh thì đơn giản thôi.
Ai bảo tôi hiện giờ là trẻ con?
cần bỏ ăn vài bữa,Ban đêm đá chăn, nhiễm lạnh,Chẳng chốc là có chuyện lớn ngay.
Dần dần, mẹ tôi nhận :
Con bé …Không bỏ tiền chỗ , thì đổ tiền chỗ khác.
Nếu từ bỏ nó thì… Toàn bộ số tiền trước đó xem như đổ sông đổ biển.
là họ đành ngậm ngùi tiếp tục rót tiền nuôi tôi.
Không nói ngoa, thẻ tín dụng của tôi đã bị quẹt tới mức nổ trần.
, tôi họ chút “mật ngọt” chứ!
Có con gái tài như tôi, tôi đi làm ở công ty rất có mặt mũi!
6.
hai của họ, là bé trai.
Cực kỳ ngoan ngoãn, không gây chuyện!
Điều đó càng khiến họ nung nấu ý định ba.
Tôi hơi lơ là chút,Mải mê học chữ viết thời đại ,Chớp mắt cái —Họ có thai nữa rồi.
ba, còn là song !
Giấc mơ làm con của tôi, chết từ lâu rồi.
, tôi tuyệt đối không để bản thân trở thành giữ trẻ, hay “chị cả tốt bụng” gánh hết nhà và nuôi dạy út!
là, khi mẹ ruột cầm kẹo mút dụ tôi học rửa bát, học pha sữa ,Tôi liền ném cây kẹo mút xuống đất.
Hung hăng nói:
“Ăn ăn ăn, suốt ngày ăn. Con mới học đọc chữ, toán còn chưa làm !”
“Có chuyện gì thì đừng làm phiền con.”
Đây là lý do vĩ đại giúp tôi thoát khỏi nhà, thật đúng là sự thật.
Chiếc “gian lận vàng” duy nhất tôi có chính là trí nhớ tiền kiếp và tư duy của trưởng thành.
điều đó không đồng nghĩa tôi có IQ tài.
Muốn giả vờ là tài, tôi học mới dáng !
Hơn nữa, nếu không ai giúp mẹ tôi nhà, không ai chăm , áp lực kinh tế, thì bà ta chắc chắn sẽ điều thu quyết tâm .
tôi không ngờ — tôi vừa trốn nhà…
Cậu trai của tôi, thằng nhóc mới 5 tuổi, tự nguyện xin làm tất cả những đó.
Tôi sững .
Đặc biệt là khi nó mẹ khen vì làm nhà giỏi, chăm ngoan,
Nó còn quay sang nhìn tôi với vẻ mặt tự hào, đắc ý, khiến tôi câm nín luôn.
Không chứ?!
Tôi trẻ con thì hay tranh thủ sự chú ý của mẹ, có cần chơi trò không?
Làm vậy chẳng là giúp họ có thời gian để con,
Để rồi giành giật từng tí tài nguyên ít ỏi còn à?
Tôi đem chuyện than thở với âm sai,Cậu ta thở dài:
“ trai cô đúng là thông minh thật. cách thu hút sự chú ý của mẹ, có hành động và năng lực.”
“ tiếc là, nó còn quá nhỏ. Với tài năng đó, nếu ở nhà khác, chắc chắn sẽ nâng như nâng trứng, học hành tử tế, sớm bộc lộ phú.”
“ ở cái nhà thì…”
Tôi chưa hiểu hết câu dang dở của âm sai.
vài năm sau, tôi đã hiểu.
mẹ tôi, sau khi đôi ba, tiếp tư và năm,Đều là con gái.
Họ không hề tự tay chăm sóc.
Tất cả pha sữa, thay tã đều ném hết thằng con trai hai.
Đến lúc nó đến tuổi đi học,Họ còn cố tình không nó đi, để nó ở nhà chăm .
Cán bộ phường đến khuyên, mẹ tôi vẻ khổ sở,Mặt dày ăn vạ, cuối cùng xin trợ cấp,Mới miễn cưỡng thằng bé đi học.
nói là “ đi học”,Thực chất, nhà vẫn để nó làm hết.
ĐỌC TIẾP :