Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

làm đây? Biết điều một chút đi? Giả ngu giả hiền, chờ lớn rồi chạy trốn .”

Tôi nghiến răng, nghiến lợi, cọ cọ hàm răng sữa:

“Tôi thì không.”

Dễ dàng chịu thua như vậy, không là tính cách của tôi.

Huống hồ, tôi quậy phá đến mức rồi, không thể ngăn nổi quyết tâm sinh thêm của họ.

Nếu tôi ngoan ngoãn…Chẳng là họ sẽ muốn sinh bao nhiêu thì sinh,Đến lúc đầy đất là trẻ con, và tôi sẽ là đứa trông hết lũ !

không chỉ trông nom…Lớn , chúng còn sẽ giành đồ chơi, giành bánh kẹo, thậm chí là…Bắt tôi bỏ học đi làm để nuôi chúng !

Tinh thần chiến đấu trong tôi lại bắt bừng cháy.

Ngay khi tôi đang tính toán làm để chiến thêm 180 chiêu với họ,

Thì âm sai chợt thấp giọng :“… có tin xấu…”

“Mẹ có thai rồi.”

4.

Với tôi thì chuyện … thật không ngoài dự đoán.

thì họ vì muốn có đứa thứ hai, dám làm!

Vậy nên tôi không có phản ứng dữ dội.

Âm sai lo lắng tôi:“Không chứ?”

chẳng thấy phản ứng vậy?”

“Đừng là tức quá hóa điên rồi nha!”

Vừa , còn giơ tay đẩy tôi một .

Tôi mất kiên nhẫn né sang một bên, cáu kỉnh :“Vậy tôi biết làm đây? Đẩy xuống lầu, hay đá vào bụng à?”

“Tạo nghiệt rồi thì kiếp sau tôi khỏi được thai làm người,Trực tiếp thai thành súc sinh rồi.”

Thấy tôi còn lý trí, thở phào nhẹ nhõm, thì thầm:

“Dạo việc nhiều, tôi không trông được .”

“Tự lo bản thân đi, đừng vì vài năm sung sướng hủy kiếp sau.”

Tôi chỉ đáp lấy lệ một tiếng,Rồi trước khi rời đi, tôi căn dặn thêm:

Tiếp tục đi hù dọa mẹ tôi — rằng: Con quý mệnh thì ở gần mẹ,Nếu không thì linh khí sẽ bị người khác đoạt mất.

kế hoạch xong xuôi, mới luyến tiếc quay từng bước đi xuyên qua tường.

Quả nhiên chưa đến mấy hôm, mẹ tôi quay lại đón tôi.

Mẹ tôi lúc , bụng tròn vo như trái bóng.

Cả người trở nên đầy đặn hơn, tôi còn có chút sợ sệt!

Hai người muốn bế tôi về.

Nhưng nội thì lại không đồng ý:

“Bây mới có thai, đợi sinh xong rồi hãy đón về!”

“Đợi con ranh lớn thêm chút nữa, tôi dạy dỗ đàng hoàng, lúc giao lại, tiện thể trông em .”

nội thân thiết khoác tay mẹ tôi, một mực thuyết phục.

Dù mẹ tôi lấy lý do “con quý mệnh”,Nhưng nội cười khẩy:“Vậy tôi là vợ ai, mẹ ai chứ?”

ở bên tôi, linh khí mang lại chẳng cuối cùng con trai tôi và được hưởng hết à?”

mẹ tôi bắt lung lay, tôi sốt .

Dùng sức mạnh một , tôi lăn từ nôi xuống .

Mặc kệ đau, tôi nhào tới ôm chầm lấy mẹ:“Đi! Đi thôi!”

Bên tai lập tức là một mớ âm thanh hỗn loạn…

Tôi quay lại , liền thấy điếu thuốc trên miệng tôi rơi thẳng xuống đất:

“Trời đất ơi, con bé biết nhào lộn sau à?” “Mẹ chứ, còn biết đi nữa kìa?”

Tôi cúi chân mình, lúc mới sực nhận — Tôi vừa lỡ khoe kỹ năng trước mặt họ rồi.

5.

Tháng 7 biết ngồi, tháng 8 biết đi, tháng 9 biết .

tôi 8 tháng tuổi rồi.

Thế nhưng nội thì chẳng coi tôi là con người,

Chỉ cần nuôi không chết là được.

Chưa bao đỡ tôi ngồi dậy, Chưa từng dìu tôi đứng , không dạy tôi một từ nào.

Tôi có thể lảo đảo tập đi như bây , hoàn toàn là nhờ ý chí, Và cả trí nhớ kiếp trước còn sót lại trong .

Tôi ôm cổ mẹ, gào khóc thảm thiết.

Vẻ ngoài thì ngoan ngoãn, đáng thương, lại còn biết gọi “Mẹ ơi” nữa cơ.

Có một điều, âm sai đúng:

“Càng khiến ai vất vả vì mình, giá họ bỏ càng nhiều, thì họ càng không nỡ rời xa .”

Câu , trong quan hệ mẹ – con hoàn toàn đúng.

mẹ tôi bị tôi hành bờ xuống ruộng bao lâu nay, Vậy gồng mình nuôi tôi.

Không quá lời khi : dù bây tôi chịu thua, Tình cảm họ dành tôi sâu sắc hơn tất cả những đứa con sau .

Tôi vừa khóc vừa làm loạn,Mẹ tôi bị kích phát bản năng làm mẹ, Không cần nghĩ ngợi , ôm tôi về nhà.

Còn tôi, tạm thời không khóc nữa, chuyển sang chiêu thức khác.

Tùy chỉnh
Danh sách chương