Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nực cười là, khi bố mẹ tôi biết tôi làm kiếm tiền trang trải cuộc sống, họ không hề thấy xót xa tôi.
lập tức gọi điện đến, nói: “Giờ mày đã biết kiếm tiền rồi, không biết đưa về nhà?”
Tôi vốn định lật bài, cãi một trận trò.
Nhưng tôi vẫn chưa đủ tuổi thành niên, vẫn còn phụ thuộc họ.
Thế là tôi chỉ có thể dùng chiêu giả nghèo kể khổ.
Khóc lóc, ăn vạ, dọa bỏ , giả vờ như mình đang bạn bè xấu lôi kéo, đòi đua đòi.
Ngày nào cũng bày trò xin tiền họ!
Chỉ có vậy, tôi mới đổi lại chút bình yên sau .
Buồn cười là, thằng em thứ hai tôi lại thật sự nghỉ làm công nhân nhà máy điện tử.
Chỉ , không có năng khiếu hành như tôi.
Không top 10 khối.
cũng vô ích.
Vậy thì ngoan ngoãn làm thuê !
Mãi đến lúc , tôi mới thật sự hiểu tại âm sai lại thở dài nói tôi rằng:
Dù có Văn Khúc chiếu nhà tôi, Cũng hai “ chổi” là bố mẹ tôi đè nén đến chết…
8
Tốt nghiệp đại xong, tôi chen chân một công ty nước ngoài.
Sau khi tự mình đủ loại phúc lợi, tôi hoàn toàn “nằm im ăn sướng”.
Dù thì, bụng mẹ tôi đã bắt đầu lên kế hoạch tương lai.
Quá trình “cày cuốc” kéo dài tới khi tôi có ngày hôm nay, tôi thật sự mệt mỏi rồi.
Và ngay khi tôi vừa tốt nghiệp, bố mẹ đã điên cuồng liên lạc tôi, đòi tôi phải “ dưỡng tuổi già” họ.
Tôi cũng buồn tranh cãi nhiều, chỉ nói một câu:
“ phải hai có tận sáu đứa ?” “ cha mẹ thì chia đều là rồi.” “Đợi đến lúc hai 60 tuổi đã!”
Tôi tự rằng mình đã nói rất tử tế rồi.
Nói thế, cũng chỉ tôi cũng chưa phải chịu tổn thương quá lớn.
Dù thì, lúc mang thai tôi và khi tôi mới sinh , mẹ tôi cũng từng tôi hành đến suýt trầm cảm, suýt nhảy lầu.
Nếu không điều , tôi chắc chắn đã sớm dứt bỏ cái gia đình nghèo khổ và coi cái là túi máu kia lâu rồi.
Không ngờ, khi bố mẹ còn đang dừng lại ở mức mắng mỏ qua điện thoại,
Thì thằng em thứ hai tôi đã xuất hiện trước cửa nhà.
túm lấy cổ áo tôi, giận dữ hét lên:
“Trương Quý Phúc, mày còn lương tâm không?”
“ nhỏ đến lớn mày tao, giờ đến cả bố mẹ cũng không muốn à?”
Ban đầu tôi vẫn định bình tĩnh nói chuyện ,
Nhưng vừa nghe cái tên , sắc mặt tôi lập tức sa sầm, đẩy mạnh xa.
“Tao cảnh cáo mày, đừng gọi cái tên . Giờ tao đã đổi sang cái tên mới — Thường Lạc!”
Cái tên quê mùa , là hiện thân hy vọng bố mẹ đặt tôi.
Thế cũng , tôi đã ta chế giễu suốt một thời gian dài.
Lại nói, cái “ nhỏ đến lớn tao mày”? mình có cái để chứ?
Không có đồ chơi.
Quần áo thì toàn là đồ cũ ta mặc lại.
Có chăng cũng chỉ là… cái miếng cơm chén thôi.
Lúc bọn mày còn chưa sinh , nhà vẫn còn chút tiền,
Tao nằng nặc đòi lớp mầm non cao cấp, nên khi mày đời thì còn .
Tao còn chưa oán mày là “ chổi”, vậy mày lại dám nói tao ích kỷ à?
Nói đến đây, tôi phủi phủi cái bụi không tồn tại trên áo, giọng đầy khinh bỉ:
“ lẽ mày đang nói tao ích kỷ không nhường miếng thịt miệng mày, hay không làm sớm để mày chắc?”
“Cùng là bố mẹ, tất cả những tao có hôm nay là do chính tao có, bằng chính năng lực mình.”
“Còn mày? Chỉ biết kéo tao xuống!”
Nếu không phải cái thằng ngốc này dẫn đám nhỏ lao động tự lực sớm,
Thì cái cặp vợ chồng kia, làm có cơ hội hưởng lợi đám ?
Vậy họ lại càng muốn sinh thêm ?
tức đến nghiến răng ken két, cơ mặt liên hồi.
Tôi thấy rõ, hoàn toàn không để tâm lời tôi nói.
Tôi cũng buồn tranh cãi đám tâm lý méo mó này .
Dây kiểu như thế, chỉ cần sơ sẩy là kéo xuống địa ngục ngay.
Tôi đưa ngón tay chỉ ngực :“Tao đâu có nói là không bố mẹ.”
“Bố mẹ còn làm thì để họ làm. Đợi khi họ không làm nổi , tự nhiên tao sẽ .”
“Họ từng tao thế nào, tao sẽ trả lại y như vậy. Mày về chuyển lời lại họ!”