Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Tôi nghĩ, tôi tuy ích kỷ nhưng cũng có khôn vặt.
Ở xa chính quyền, ai quản tới.
Cánh của tôi đủ cứng cáp rồi.
còn dám gây chuyện tôi, tiền phụng dưỡng sau này cũng đừng hòng có.
Từ trước giờ, mỗi lần đụng độ tôi, thu lợi lộc gì.
Tôi cược là sẽ không dám xé toạc mặt nạ đâu.
có dám ầm lên thật… tôi mua vé bay ra nước ngoài cũng khó gì.
Âm sai ngày xưa, nhờ tôi không ngừng đốt vàng mã hỗ trợ, nay thành một phán quan.
Tôi vừa quay đầu , hắn đang ngồi vắt chân trên ghế sô-pha nhà tôi, mặc quan phục, cầm bút phán án xoay xoay trong tay:
“ đúng là tàn nhẫn thật đấy, thằng tốt bụng như vậy cũng không thèm nể mặt.”
Tôi liếc hắn một cái, giọng bực bội:
“ tốt cái gì, là ham danh, thích màu thôi.”
“Nói cùng, nó cũng vì có tình thương, quan tâm của thôi.”
“Tất cả những gì nó – nào là ràng buộc đạo đức tôi, nào là bắt mấy đi nhặt ve chai – đều là để khen, chú ý đấy thôi!”
thật sự là kiểu tốt bụng, không đành lòng nhìn bóc lột,
hoặc là phản kháng, hoặc là tìm cách bắt tay tôi để thay đổi hoàn cảnh.
Chứ sao đi ghen tị tôi, rồi còn tôi cũng hi , gánh vác áp hắn?
Những gì tôi nhận , từ đầu cuối, nhiều nhất cũng là thiên vị đôi .
Về vật chất có bao nhiêu.
Ngay cả 100.000 tệ tiền thưởng khi tôi đậu đại học giờ tôi còn chưa thấy bóng dáng.
Tóm , trong mắt tôi, hắn là một kẻ tranh đoạt tài nguyên.
Tôi không hận hắn, vì tôi biết gốc rễ là tôi không đủ năng tạo ra chiếc bánh lớn,
Nhưng cứ thêm để giành nhau phần bánh nhỏ bé đó.
tôi là có tiền, tài sản dồi dào, ai cũng đủ đầy, tôi cũng rất sẵn lòng có một tình cảm chị chân thành.
Tôi luôn tin một điều: nghèo không nên con.
Vì con cái của nghèo, không là trẻ – là túi máu để hút sống.
dù không hút máu, những gì có thể đi cũng quá ít,
mức mỗi đều trở nên quý giá và dễ tính toán thiệt hơn.
Tôi ngồi trên sô-pha, định hỏi hắn gì.
Không ngờ hắn mở miệng ra là một quả bom tấn:“ có thai rồi.”
Tôi trừng lớn mắt:“Cái gì cơ?”
Hắn nói:“Vì moi lợi lộc gì từ con ‘có tiền đồ’ như , nên giờ tính đẻ thêm một giỏi giang nữa.”
“Dù sao mấy hiện tại trong mắt đều là đồ ngu ngốc, có thể công cả đời.”
Tôi lập tức trầm ngâm tính toán.
thật sự thêm nữa, chưa đầy 10 năm sau, sẽ mất hoàn toàn năng lao động.
pháp luật quy định:Anh chị thành niên và có năng kinh tế phụ giúp nuôi dưỡng chưa thành niên.
Tôi lập tức đứng bật dậy.
Hắn sững sờ nhìn tôi:
“ định gì vậy? Sao vội vội vàng vàng thế?”
Tôi dứt khoát nói:
“Chuẩn chuồn thôi!”
Chọc không né là .
Tôi không dây vào nữa, tôi sống một cuộc đời bình thường.
Tôi nhanh chóng nộp đơn điều chuyển công tác, chuyển sang một quốc gia khác.
Khoảnh khắc đặt chân lên máy bay, tôi mới thực sự cảm thấy tảng đá trong lòng dỡ xuống.
Đừng sợ rời bỏ.
Đừng thấy xấu hổ vì bỏ đi.
Một nơi toàn mang khổ đau,vốn dĩ là một nơi tội lỗi.