Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 2

Dứt lời, cô ta quay chạy biến.

Tôi thầm nghĩ: Cậu chạy nhanh tớ bó chắc?

Tôi rút điện thoại ra, thao tác vài bước.

Chưa đến mười phút , Đỗ Tiểu Phàm nước mắt lưng tròng chạy ào vào lớp, ném thẻ xuống tôi.

“Kỷ Nguyệt, tớ biết cậu khó chịu khi cho tớ thẻ cậu, nhưng hồi là cậu bảo tớ đừng nạp , bảo cùng chung .”

“Giờ cậu lại lén báo mất thẻ, cậu để các bạn nghĩ tớ là kẻ trộm thẻ sao? Nếu cậu không tớ , có nói thẳng với tớ, tớ sẽ không trách đâu.”

Tiếng tán trong lớp càng lúc càng nhiều.

Dù ngồi ở hàng đầu, tôi vẫn cảm nhận rõ những ánh mắt đầy trích từ phía .

Tôi không ngờ, Đỗ Tiểu Phàm lại có trắng đen lẫn lộn đến mức này.

Tôi cầm chiếc thẻ trên , giơ lên nói:

“Đúng, tớ không cho cậu . Thẻ này là tớ, sao lại chuyển cho cậu chứ? Trên đời này có lý nào như thế không?”

Rồi tôi đứng dậy, nhìn thẳng mọi trong lớp:

“Ai chia thẻ với cô ấy cứ việc, mỗi lần ăn xong nhớ chuyển lại cho cô ấy. vậy tôi lòng khâm phục lòng rộng lượng các cậu.”

“Nếu không , đừng đứng trên cao phán xét tôi bằng đạo đức giả.”

Giờ nghỉ trưa, ăn xong quay về ký túc xá, tôi Tề Hân và Đỗ Tiểu Phàm đang ăn chung suất .

Tôi vốn nghĩ mọi nói miệng cho có, nào ngờ Tề Hân – ngay từ đầu đã không ưa tôi – lại sự đứng về phía cô ta.

tôi bước vào, Tề Hân liếc xéo cái; Đỗ Tiểu Phàm định lên tiếng chào nhưng bị Tề Hân kéo lại.

có cô nàng dễ tính Du Duyệt, ai cười, khẽ gật đầu chào tôi.

Tôi gật đáp, rồi ngồi xuống , mở máy tính để phần PowerPoint cho bài thuyết trình nhóm tuần .

Du Duyệt vừa nhìn liền than:

“Nguyệt Nguyệt, cậu học giỏi đấy. Bọn tớ chẳng biết bắt đầu từ đâu, cậu đã luôn rồi à?”

Tôi mỉm cười, không đáp, vẫn gõ phím liên tục.

lát , Đỗ Tiểu Phàm dè dặt nói:

“Nguyệt Nguyệt, chuyện sáng nay… tớ không trách cậu .”

Tôi sự cạn lời. Mấy này rốt cuộc bị sao thế?

“Rồi sao ?” – tôi nhíu mày hỏi. – “Cậu tớ quỳ xuống cảm ơn rồi nộp lại thẻ à?”

Đỗ Tiểu Phàm vội xua :

“Không, không . Tớ hỏi, lần trước cậu nói cho tớ cái laptop…”

“Chắc bây giờ hàng giao đến rồi nhỉ?”

Không ngờ cô ta lại trơ trẽn đến vậy, dám hỏi chuyện .

Tôi nhướng mày, thản nhiên đáp:

“À đúng rồi, suýt quên nói với cậu.”

Cô ta ngẩng lên, đầy hy vọng chờ tôi nói tiếp.

Tôi lạnh lùng buông câu:

“Không , tớ hủy đơn rồi.”

Đỗ Tiểu Phàm chưa kịp phản ứng, chiếc ghế Tề Hân vang lên “rầm” tiếng.

Cô ta bật dậy, giận dữ quát:

“Kỷ Nguyệt! Cậu đừng có dựa vào mấy đồng bắt nạt Tiểu Phàm !”

“Cậu coi cô ấy như trò đùa à? Cậu vậy vui lắm sao?”

“Chuyện thẻ , đúng là lỗi cô ấy, nhưng cậu không nhân chèn ép ta !”

“Cậu đã hứa tặng laptop, sao lại nuốt lời?”

3

Tề Hân không ngừng trích tôi, giọng cô ta mỗi lúc gay gắt.

Bên cạnh, Du Duyệt kéo nhẹ cô ta, khuyên nhủ:

“Thôi , Tề Hân, cậu nói ít lại đi. Có khi giữa họ là hiểu lầm thôi nên.”

“Kỷ Nguyệt có có lý do riêng, đâu ai biết .”

Nghe thế, Tề Hân càng nổi giận:

“Lý do gì chứ? Mình rõ là cô ta khinh thường Đỗ Tiểu Phàm, cố bắt nạt thôi!”

“Đủ rồi, Tiểu Hân, đừng vì mình tức giận .” – Đỗ Tiểu Phàm kéo áo Tề Hân, giọng đầy yếu đuối. – “Dù sao chúng ta cùng phòng, vì mình cãi nhau không đáng đâu.”

Cô ta lại nói tiếp:

“Cái máy tính vốn dĩ là Kỷ Nguyệt nói sẽ cho mình, giờ cô ấy không , bọn mình có nói gì vô ích.”

Rồi cô ta đổi giọng, nhìn tôi đầy trông mong:

“Nhưng Nguyệt Nguyệt, mình vẫn hy vọng cậu có cho mình chiếc máy . Nhà mình sự nghèo, không nổi.”

cậu, nhiều như thế để không uổng lắm. Nếu cậu việc có nghĩa, chẳng tốt hơn sao?”

“Đương nhiên, khi cậu cho mình, mình sẽ kể với mọi , ai sẽ khen cậu. Như vậy số cậu mới sự đáng giá.”

Tề Hân há hốc mồm nhìn Đỗ Tiểu Phàm đang thao thao bất tuyệt, dần thu lại vừa rồi định bảo vệ cô ta.

Cô ta hỏi lại, giọng đầy mỉa mai:

“Tại sao khác khen số mới gọi là có nghĩa?”

tôi tự tiêu cho bản thân, chẳng là có nghĩa sao?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương