Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nửa đêm lướt mạng, tôi tình cờ buổi livestream đang kết nối xem.
Vừa nhìn ảnh đại diện quen thuộc ấy, tôi như có ma xui quỷ khiến mà bấm vào xem.
“Bạn cùng phòng của tôi rất giàu,”
“Nhưng cho tôi chút tiền tiêu vặt. Cô ấy giàu đến mà vẫn keo kiệt, tôi cảm rất buồn, rất bất công.”
“ lẽ tôi không có quyền yêu cầu cô ấy chi nhiều hơn cho tôi sao?”
dẫn chương trình đáp lại:
“Tiền là của cô ấy, cô ấy không có nghĩa vụ chi cho bạn.”
“Cô ấy đã chịu cho bạn tiền thì bạn biết ơn, sao lại đòi hỏi cô ấy cho thêm?”
kia kích động phản bác:
“Anh thì biết gì! Hôm nay cô ta vừa túi hiệu , giá đủ nhà tôi sống cả năm! Cô ta mấy thứ xa xỉ có ích gì, toàn là lãng phí. Cô ta việc có ý nghĩa hơn, như là đưa tiền cho tôi hạn!”
“Nếu cô ta thật lòng tốt với tôi, thì giúp nhà tôi thoát nghèo chứ, chứ không bố thí cho tôi vài đồng như cho mày!”
Nghe đến đây, tôi lập tức hủy đơn laptop đời mà tôi vừa đặt cho cô ta.
…
dẫn chương trình nghe xong cũng cạn lời, liền ngắt kết nối của Phàm.
Nhưng Phàm vẫn không chịu thôi, cứ cố gắng yêu cầu nối lại, khiến MC phát bực, dứt khoát tắt luôn buổi phát sóng.
Tôi kéo rèm giường, nhìn sang giường đối diện trống trơn, liếc về khe cửa phòng vệ sinh đang hắt ra ánh đèn vàng nhạt.
Ánh mắt tôi tối lại, mở điện thoại lên, vào ứng dụng sắm.
Tôi nhớ mấy hôm , thầy giáo yêu cầu sinh viên lên thuyết trình bằng PowerPoint, mà Phàm may bị gọi tên.
Vì không có máy tính, cô ấy biết cúi đầu đứng ngượng ngùng bục giảng.
cô ấy lén lau nước mắt sau khi trở về chỗ ngồi, tôi không nỡ, tặng cô laptop nhất.
Nhưng nhìn đơn sắp giao tới vào sáng mai, tôi dứt khoát bấm “hoàn tiền”.
Khi khoản hoàn trả xử lý xong, tôi lập tức đặt túi hiệu mà tôi đã mơ ước từ lâu, nhưng vì tiết kiệm máy tính cho cô ấy mà vẫn trong giỏ .
Tuyệt quá, thế là tôi có tận hai túi .
Sáng hôm sau, trong nhà , Phàm cầm thẻ nói:
“Nguyệt Nguyệt, vẫn như cũ chứ?”
Tôi gật đầu.
“ cậu tiền cho đi.”
Tôi kinh ngạc vào :
“Tớ hả?”
Phàm gật đầu như thể là điều hiển nhiên:
“Đây là thẻ của , cậu tiền cho sao?”
“Cả tuần nữa, cậu cũng luôn đấy.”
“Dù sao tớ biết cậu có tiền, nhưng cậu không thể cứ khất mãi như thế .”
Tôi suýt bật cười vì tức:
“Ý cậu là sao, thẻ của tớ mà trong tay cậu thì nhiên thành của cậu à?”
Tôi nhớ rõ, hồi nhập học, trường yêu cầu nạp tối thiểu trăm tệ thẻ .
Phàm cầm tờ hai mươi nhàu nát, đỏ mặt năn nỉ nhân viên:
“Không thể linh động cho tôi nạp hai mươi sao? Nhà tôi nghèo, thật sự không có nhiều tiền như .”
Nhưng nhân viên đúng quy định. Nếu ưu tiên cho cô ấy, thì sau này ai cũng viện lý do khó khăn xin ngoại lệ, sao mà xử lý nổi?
Họ bảo cô ấy tạm ra ngoài chờ, đợi xong cho sau tính tiếp.
Nhưng Phàm lại không hiểu, cứ cãi mãi không chịu đi.
Tôi lúc cô ấy thật đáng quý — không ti vì hoàn cảnh, lại thẳng thắn, bộc trực.
tôi kéo cô ấy sang bên, khuyên:
“Thôi, đừng nạp nữa. Khi nào có tiền thì , còn bây giờ cứ dùng tạm thẻ của tớ mà .”
tôi đưa thẻ của cho cô ấy giữ.
Từ , tôi luôn nghĩ việc cô ấy cầm thẻ của tôi là bình thường, chúng tôi cùng cùng quẹt thẻ, hề tính toán.
Nhưng không ngờ, bây giờ cô ấy không những coi là của , mà còn bắt tôi tiền cho cô ta.
“Dù sao tiền trong thẻ là của cậu,” cô ta nói, “nhưng tớ giúp cậu giữ suốt từng ấy thời gian, nếu không có tớ thì có khi thẻ cậu mất từ lâu đấy.”
Tôi chưa bao giờ gặp ai có kiểu suy nghĩ kỳ lạ như .
Tôi hỏi lại:
“Thế cậu không cũng dùng thẻ của tớ sao?”
Phàm cười nhạt:
“ là hai chuyện khác nhau mà. Cậu đưa thẻ cho tớ là cậu nguyện, nhưng tớ đâu có nói tớ sẽ miễn phí giữ thẻ giúp cậu đâu!”
2
“Tốt thôi, cậu trả thẻ cho tớ đi, bây giờ tớ không còn nguyện nữa .”
“Cái sao ? Cậu từng hứa sẽ bao cho tớ mà.”
Nói xong, cô ta lại tiếp:
“Đã thế thì tớ đi phần của tớ đây, cậu không tiền thì lo nhé.”