Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

Mẹ chồng đột quỵ, cả nhà bốn người lập tức mở cuộc họp khẩn.

Chồng tôi liếc nhìn mẹ đang méo miệng nằm một bên, rồi đến đứa con gái mới tròn tháng còn đang khóc trong nôi, cuối cùng là tôi – người vừa mới tháo khăn quấn đầu sau tháng ở cữ – rồi dứt khoát nói:

“Tô Diệp, anh phải đi làm. Giờ chỉ có em chăm mẹ được thôi.”

Tôi hơi sững người.

Nhưng cũng chẳng cãi nổi.

Người già đột quỵ chăm, trẻ con còn nằm nôi, anh ta phải đi làm, vậy còn ai nữa ngoài tôi?

Tuy vậy, tôi vẫn chỉ vào phần lưng còn đau ê ẩm, phải mất nửa phút mới có thể từ từ đứng thẳng được, Chu Bằng:

“Chăm kiểu ?”

Ý là: thân thể tôi còn chưa hồi phục, thì chăm sao nổi người già nửa thân bất toại?

Chu Bằng mất kiên nhẫn:

“Làm người phải có lương . Mẹ tuổi già sức yếu, còn lặn lội đến chăm em trong tháng ở cữ, giờ em không thể buông tay mặc kệ được.”

“Mẹ chăm em thế , thì em chăm mẹ thế ấy. Cái này mà cũng anh dạy à?”

Mẹ chồng ban đầu còn gật gù, nhưng nghe đến câu này thì cuống , lắp bắp ú ớ muốn nói .

Chu Bằng chẳng thèm để ý, nhưng tôi thì nghe rất rõ:

Bà bảo không tôi chăm, bảo Chu Bằng đi bảo mẫu cho bà.

đây, khi tôi con, vốn bàn với chồng người chăm cữ. Nhưng mẹ chồng gạt đi, nói tiền do Chu Bằng làm ra rất vất vả, phí tiền làm , để bà chăm là được.

Tôi lúc còn cảm động vì tấm “tình cảm gia đình” ấy, dùng tiền dự định bảo mẫu để mua cho bà chiếc vòng vàng.

Ai ngờ đâu, lại là khởi đầu cho một cơn ác mộng.

Trong tháng ở cữ, tôi bà hành đến mức suýt trầ//m cả//m. Còn Chu Bằng thì ngoảnh mặt làm ngơ.

Tôi rất nhiều lần muốn ly hôn, định bụng ra tháng là làm đơn ngay. Không ngờ vừa ra tháng, mẹ chồng lại đột quỵ.

Chắc ông trời cũng thấy tôi đáng thương, nên muốn tôi đòi lại món nợ này xong rồi hãy ly hôn chăng?

Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh mẹ chồng, nở một nụ cười đạo đức giả y như bà khuyên tôi không nên bảo mẫu:

“Mẹ à, bảo mẫu thì làm sao chu đáo bằng người nhà được?”

“Mẹ yên , con phẫ//u th//uật rồi, biết cách chăm sóc người nằm liệt giường.”

đây, bà cũng dùng lời y như vậy để gạt đi ý định người chăm cữ của vợ chồng tôi, nói rằng bà có kinh nghiệm, biết cách chăm sản phụ và trẻ sơ .

Mà tôi thì quá ngây thơ, tưởng bà tốt thật.

2

Mẹ chồng lắc đầu như trống bỏi, rõ là nhớ lại nụ cười giả tạo và những lời “tốt đẹp” của chính mình ngày xưa.

Bà hiểu rõ trong mình hành hạ tôi thế trong tháng ở cữ, nên giờ mới sợ đến thế.

Tôi siết nhẹ tay bà, an ủi:

“Mẹ à, con biết mẹ đang lo về điều trị và phục hồi sau này, nghĩ tới là thấy tuyệt vọng rồi. Nhưng mẹ yên , con nhất định chăm mẹ thật tốt.”

Chu Bằng không ngờ tôi lại dễ dàng đồng ý như thế, còn chủ động dỗ dành mẹ, cảm động nhìn tôi:

“Tô Diệp, vất vả cho em rồi.”

“Bây giờ cuộc sống có hơi cực một chút, nhưng chờ anh thăng chức tăng lương rồi, nhất định cho mẹ và con gái một cuộc sống tốt .”

Tôi cười hiền, tỏ vẻ đảm đang mà nói “Ừm.”

Mẹ chồng nghe xong, biết không thể thay đổi được , chỉ tuyệt vọng nhắm mắt lại, quay đầu đi chỗ khác.

Hôm sau, bác sĩ hẹn tôi bàn về hướng điều trị.

Chu Bằng nói bận việc không đi viện được.

“Có phương án,” bác sĩ nói, “một là ph//ẫu thu//ật, là điều trị bảo tồn. Tùy các người .”

“Tác dụng khác nhau thế ạ?”

“Với trường hợp mẹ chồng cô thì khá dễ xử lý. Nếu ph/ẫu thu//ật thì phục hồi nhanh, khoảng ba tháng là có thể tự chăm sóc bản thân. Nhưng chi phí cao .

Còn nếu điều trị bảo tồn thì hồi phục chậm, người chăm sóc lâu dài. người bàn bạc rồi quyết định.”

Một tháng , khi tôi con, cũng là mặt họ, bác sĩ đưa ra lựa .

Ban đầu tôi định thường, nhưng nửa chừng băng huyết, bác sĩ lập tức đề nghị chuyển m//ổ gấp.

Y tá đưa giấy để ký, nhưng mẹ chồng ấn tay Chu Bằng không cho ký.

Bà nói thường tốt cho em bé, nói bác sĩ chỉ hù dọa để kiếm tiền, không có không ra được.

Y tá chạy ra chạy vào ba lần để thuyết phục, mẹ chồng đều kiên quyết ngăn cản.

Cuối cùng, do tôi mất máu quá nhiều mà hôn mê, bác sĩ trưởng đành quyết định không ký tên, mới cứu được mạng tôi.

Nhiều lần trong tháng ở cữ, tôi muốn ch//ết, nhưng rồi lại nghĩ – tôi sống được là nhờ bác sĩ Tần liều mình cứu tôi, tôi không thể uổng phí mạng sống được giữ lại nhờ cái y đức của chị.

Và giờ, Chu Bằng không có mặt, lựa phương án điều trị cho mẹ chồng đặt mặt tôi.

3

Mẹ chồng ngồi bên cạnh, méo miệng lắp bắp không rõ:

“Muốn m//ổ… tôi muốn m//ổ…”

Tôi làm như không nghe thấy, gọi điện cho Chu Bằng, nói ngay mặt bà:

“Bác sĩ nói có phương án, đều có thể hồi phục. thì nhanh , bảo tồn thì chậm một chút. chuẩn khoảng 250.000 tệ.

Còn điều trị bảo tồn thì chi phí khoảng 20.000.”

Thông tin của người không có mặt tại chỗ, có chút sai lệch cũng là bình thường.

Chu Bằng nghe xong, thậm chí còn không “chậm ” là chậm mấy tháng hay mấy năm, mà lập tức trả lời trong điện thoại:

“Giờ nhà mình lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Đều có thể hồi phục được thì điều trị bảo tồn đi, chỉ là vất vả cho em phải chăm mẹ thêm một thời gian.”

Tôi biết ngay mà, chênh lệch giữa 250.000 và 20.000 tệ, anh ta nhất định cái rẻ .

Trong đầu tôi chuẩn sẵn đủ loại câu hóc búa, nhưng Chu Bằng chẳng câu cả, nói xong liền dập máy.

Điện thoại đang bật loa ngoài, mẹ chồng nghe rõ mồn một.

Tôi nhìn vẻ mặt sốt ruột của bà, dịu dàng nói:

“Mẹ xem, không phải con không đồng ý để mẹ đâu, là Chu Bằng kiên quyết điều trị bảo tồn đấy ạ.”

Vai diễn “người xấu”, tôi rất sẵn để Chu Bằng đảm nhận.

Tôi không giống mẹ chồng, làm ác rồi còn phải khoe khoang cho cả họ hàng cùng biết.

Hôm đầu tiên tôi ở cữ, mẹ chồng hầm cho tôi một nồi canh cá rô phi. Tôi vừa nếm liền nhăn mặt : “Sao canh cá lại thế ạ?”

Bà nghiêm túc đáp: “Mẹ cho thêm thuốc bắc. Thuốc mới tốt, canh thì mới lợi sữa.”

Thế mà quay đầu, tôi nghe bà gọi điện cho chị gái ở phòng khách, cười không ngậm được miệng:

“Trời ơi, tôi nín cười suýt trật cả bụng! Nó còn sao canh cá , tôi có móc ruột cá đâu, làm vỡ mật cá, là phải!”

“Nó uống rồi, sao không uống được! Cái cũng không biết, nghe tôi nói canh mới lợi sữa, thế là bịt mũi cố mà nuốt.”

Bà tưởng tôi ngủ rồi. Nhưng thật ra lúc ấy con khóc, bà giả vờ không nghe thấy, chẳng thèm quan . Tôi đành chịu đau vết m//ổ, lồm cồm bò dậy thay tã cho con.

Tôi vừa thay tã vừa nghe bà lần lượt gọi cho người họ hàng kể canh cá ”, rồi phá cười như trúng số.

Tôi không giống bà.

Tôi mua cá về, sạch ruột, rửa kỹ chút, rán mặt vàng giòn, rồi đổ nước vào ninh đến khi canh sánh trắng như sữa.

Tôi chụp ảnh bước, đăng nhóm gia đình và cả mạng xã hội với dòng mô tả:

“Canh cá cho mẹ chồng, mong bà mau chóng hồi phục.”

Người thân trong họ thi nhau khen ngợi, bấm like rần rần, bảo tôi hiếu thảo, mẹ chồng đúng là có phúc.

Còn nồi canh ngọt ngào sánh mịn ấy? Dĩ nhiên là phần của tôi.

Phần của mẹ chồng là bộ cá và vảy cá riêng thành một bát canh “đặc biệt”.

Sợ bà già cả ăn không quen vị tanh, tôi còn “tốt bụng” cho thêm thìa đường, thìa giấm, điểm thêm vài cọng rau thơm.

Mẹ chồng nhìn bát canh, nét mặt như muốn khóc, ú ớ :

“Sao… màu canh lạ thế…?”

Tôi cười suýt ngã:

Ủa, chứ hồi bà cũng đâu rán cá, canh bà cho tôi cũng y chang cái màu này mà?

Tôi không biết bát canh ngọt ngọt chua chua từ cá này vị ra sao, chỉ biết là mẹ chồng vừa uống xong, suýt nữa ra cả mật.

Tôi làm vẻ lo lắng:

“Mẹ ơi, sao mới uống mà thế? Hay con múc cho mẹ bát nữa nhé? Mẹ mà không ăn thì làm sao có sức mà hồi phục đây?”

Ánh mắt mẹ chồng lập tức ánh ý niệm cầu ch//ết. Bà ú ớ mà như gào khóc:

“Gi//ết tôi đi… tôi van cô… giờ gi//ết tôi luôn đi…”

Hừ! Mới đòi ch//ết?

Thế quên mình phá cười trong phòng khách rồi sao?

4

Chu Bằng về nhà thì thấy tôi đang lau dọn chỗ mẹ chồng .

Không phải tôi không có thời gian dọn, mà là cố tình để đến lúc anh ta về mới dọn.

Dù sao thì mẹ chồng cũng trong phòng bà, tôi đóng cửa lại, mùi có bay ra được đâu.

Thực ra những mánh khóe này tôi vốn không biết, tất cả là học được từ bà ấy.

Hồi Chu Bằng đi làm, con tôi khóc thế bà cũng làm ngơ. Tôi gọi, bà cũng giả điếc. Mọi việc liên quan đến con đều do tôi tự làm, vừa chịu đau, vừa cắn răng lo hết.

Đợi tôi cho bú xong, thay tã xong, dỗ cho con ngủ, bà mới bước vào, đi một vòng rồi chỉ trỏ:

“Cô làm sai cái này… cái kia chưa đúng…”, nói xong lại giả vờ tốt bụng:

“Thôi không phiền cô nghỉ ngơi nữa, tôi đi ra ngoài.”

Đến gần giờ Chu Bằng tan làm, bà như có radar, đột nhiên xuất hiện, lau bàn, lau tủ, lau nhà… rồi nói:

“Cả ngày bận chăm mẹ con nó nên tối mới có thời gian dọn dẹp.”

Chính nhờ vậy mà lời tôi nói với Chu Bằng về việc bà thờ ơ, vô trách nhiệm hoàn toàn phủ nhận.

Chu Bằng nhíu mày trách tôi:

“Đừng kiếm vô cớ nữa, có bà mẹ chồng như vậy là phúc đức mấy đời của em .”

Bây giờ thì tốt rồi, tôi đem cái “phúc đức” trả lại cho bà.

Nằm trên giường cả ngày ngửi mùi ói, mẹ chồng càng thêm muốn ch//ết.

Thấy Chu Bằng bước vào, mắt bà sáng , vội ú ớ mách tội.

Nhưng Chu Bằng chẳng có chút kiên nhẫn để nghe bà lắp bắp.

Anh ta chỉ nghe thấy lời tôi:

“Ôi, em đau lưng không đứng thẳng nổi, một bên là mẹ, một bên là con, mệt muốn ch//ết luôn anh.”

Lưng tôi đúng là đau thật – hậu quả từ tháng ở cữ hành – nhưng “mệt” thì không hẳn.

Con gái rất ngoan, ngày ngủ mười mấy tiếng, không ai ở cạnh rầy la này nọ, trạng tôi cũng khá nhiều.

Đặc biệt là lúc thấy mẹ chồng ra gần cả mật – phải nói là thoải mái đến mức muốn bay luôn!

Bao nhiêu tủi nhục tích tụ trong , chỉ có thể xả ra bằng cách tự tay đòi lại công bằng như thế này.

Chu Bằng nói:

“Anh thấy em canh cá cho mẹ nhìn ngon quá trời. Vợ anh vất vả rồi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương