Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mẹ tôi vội vàng sửa lại lời của ông ta: “Đấy là nhà của chúng tôi, không liên quan gì đến anh.”
Trước vẻ ngạc của tôi, mẹ tôi từ từ đặt tài liệu của luật sư lên bàn.
“Tôi đã nộp đơn ly lên tòa án, ông là bên có lỗi, sẽ phải ra đi tay trắng.”
“Bây giờ căn nhà này là của tôi, tôi yêu cầu bồi thường thì cô ta phải bồi thường.”
Sau khi nghe về món nợ khổng lồ, bà ta ngất xỉu ngay lập tức.
việc có ngất thật không thì không ai biết.
13.
Một tháng sau, cả nhà bồ nhí xuất viện rồi.
Nhưng bọn họ không có tiền, chỉ có thể trở lại ngôi nhà bị cháy đen.
Hôm đó, khi tôi vừa mở cửa, vừa hay nhìn gái bà ta đang rác ngoài cửa.
Tôi nhạt: “Đúng là mới bị đánh đã quên đau.”
“Vết thương khỏi rồi à? Không chứ?”
Kiếp trước những vết thương đó nằm người tôi, tôi hiểu rõ nó khó chịu như thế nào.
Nhưng nhìn vẻ mặt âm u của cô ta, tôi bỗng bừng tỉnh.
“Chẳng lẽ là không có tiền nằm viện?”
Câu hỏi này đã dẫm lên đuôi của cô ta.
Có vẻ như cô ta muốn nhanh chóng xông đến chỗ tôi nhưng những vết bỏng người khiến cô ta di chuyển vô cùng chậm chạp.
Trông thật là buồn .
Vậy tôi quyết định đi tới.
“Cô muốn nói gì?”
Cô ta nghiến răng nhìn tôi: “Tại sao mẹ nhà mày có thể thoải mái như vậy, tao và mẹ tao luôn phải trốn tránh?”
“Rõ ràng họ là thanh mai trúc mã, rõ ràng là họ đã yêu nhau từ rất lâu rồi.”
“Nhưng từ nhỏ tao bao giờ được công khai đứng bên cạnh , mỗi chỉ có thể nhìn ông ta chơi đùa với mày, tao cứ như côn trùng bóng tối!”
Tôi tắt nụ , nghiêm túc nhìn cô ta.
“Điều này liên quan gì đến tôi?”
“Có trách thì trách tên đàn ông kia, rõ ràng thích mẹ cô, nhưng lại bỏ rơi bà ta lúc nhà ngoại cô gặp khó khăn.”
“Khi ông ta bên mẹ tôi, không hề nói rằng mình có một người thời thơ ấu như vậy.”
“Cô nhỏ hơn tôi tuổi, chắc là được sinh ra sau khi tôi ra đời năm nhỉ? Người đàn ông đó rõ ràng có ý định suốt đời không công khai mẹ cô rồi.”
Ánh mắt Tây thoáng chốc trở mơ hồ.
Nhưng rất nhanh sau đó, cô ta điên cuồng lắc đầu: “Không, không phải vậy, chuyện này chỉ có thể trách mẹ nhà mày!”
Tôi nhếch môi, quay người rời đi.
Tùy cô ta thích nghĩ thế nào thì nghĩ.
14.
Mấy người cần bồi thường liên tục tìm đến nhà.
Những người hàng xóm cùng một tòa luôn nhìn họ với ánh mắt lạnh lùng.
Tôi và mẹ thì đang bận giải quyết chuyện ly , hoàn toàn không có tâm trí nào quan tâm đến họ.
Một tuần sau, Tây bỗng xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Tôi nhìn cô ta với vẻ đề phòng.
không ngay, dưới không thẳng, tôi không tin cô ta có ý nghĩ tốt đẹp gì.
cô ta giấu tay sau lưng, tôi giác hỏi: “Cô muốn làm gì?”
Tây đột nở một nụ kì quái.
“Tao thì làm gì được, tao chỉ muốn…”
nói hết câu, cô ta đột vung tay, đổ thứ gì đó về phía tôi.
May mắn là tôi đã chuẩn bị trước, chỉ mở hé cửa.
Ngay khi cô ta đổ thứ chất lỏng đó, tôi đã nhanh chóng đóng cửa lại.
Dù không dính lên người tôi nhưng thứ đó vừa rơi xuống đất đã làm hỏng miếng thảm trước cửa nhà.
Lúc này tôi mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, mọi người bên ngoài bắt đầu la hét.
“Đây không phải là lỗi của nhà tao mà là lỗi của mày.”
“Ai bảo mày nói nhảm với tao, tao dùng axit sunfuric khiến mày ngậm mồm lại.”
Tim tôi đập thình thịch, không ngờ cô ta lại dám công khai hành động như vậy.
Thế tôi vội vàng gọi điện thoại báo sát.
Chỉ là sát kịp đến, tôi lại ngửi mùi cháy khét quen thuộc.
Tôi bật dậy, suýt tưởng mình lại lại thêm .
Kết quả là khi mở cửa, làn khói dày đặc đang tràn ra từ khe cửa nhà bên cạnh.
Tôi vừa gọi điện báo sát vừa gõ cửa hộ gia đình tầng , mọi người cùng nhau chạy ra ngoài.
người Trầm Huy thì không có chút tiếng động nào.
Chẳng qua là này, người nhà hàng xóm, không một ai thoát ra được.
Hàng xóm tầng nhăn nhó mặt mày: “Sao thường xuyên xảy ra sự cố thế? Có điều gì không ổn à?”
Đội cứu hỏa lắc đầu: “ này có người cố ý gây .”
“Khi chúng tôi vào , phát hiện người họ đang nằm giường, rất khó di chuyển không cứu được.”
“ cô bé kia chỉ chăm chăm ném đồ dễ cháy sang nhà bên cạnh, bỏ qua việc mình đang ngay trung tâm của ngọn lửa, cứ thế mà tự thiêu.”
Tim tôi bỗng thắt lại, rồi nhanh chóng thả lỏng.
Có vẻ như vì g.i.ế.c tôi, Tây không ngại phóng hỏa thêm .
Chỉ là không ngờ, vì báo thù mà cô ta có thể không màng đến sự toàn của bản thân.
May là người họ hoạt động không linh hoạt, cuối cùng chỉ có người đó chết.
Chẳng qua là việc Trầm Huy c.h.ế.t lại giúp mẹ tôi bớt được rất nhiều việc.
Không cần làm thủ tục ly rườm rà , chỉ cần đến đồn sát xóa sổ hộ khẩu của ông ta là được.
Ly trở thành góa phụ, khá ổn.
Về sau, tôi và mẹ chuyển ra khỏi khu dân cư đó.
Sau này tôi học đại học, mẹ tôi di sản của Trầm Huy, đi du lịch khắp nơi.
Tin nhắn wechat toàn là ảnh đẹp của mẹ tôi.
Thỉnh thoảng bên cạnh có một chàng trai trẻ đẹp trai.
Tôi từng hỏi mẹ, mẹ quen biết nhiều người đẹp trai như vậy, nghĩ sẽ tiến đến nhân với ai à?
Mẹ tôi : “Hơn 40 tuổi mẹ mới hiểu, đàn ông chỉ là gia vị, nếu tính đến lâu dài thì không thú vị .”
“Biết đâu lại gặp phải một gã tồi thì đúng là xui xẻo.”
Tôi nghĩ vậy.
Không có đàn ông tệ bạc, cuộc của chúng tôi càng đặc sắc hơn.
(Hoàn)
☕️ Góc tâm sự nhẹ của ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình từ phần mềm dịch.
truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 5k – mình hí hí cả buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó bồ 🐕💨
🔸 Không – không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu – làm vì đam mê, nhờ 😎