Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Tôi hận!

Tôi hận bản thân mình không thể kéo cùng xuống địa ngục!

Đang suy nghĩ, ba tôi đột nhiên hét lên.

“Mày mau !”

Ông ta nhảy lò cò đến mặt tôi, định dùng đè lên vai tôi.

hành động của ông ta không được nhanh nhẹn lắm, tôi tránh thoát được.

“Mày cho tao, có phải mày tham sống sợ c.h.ế.t nên không gọi cô An Dung không?”

“Bây giờ thành ra thế này, mày lòng ?”

“Ba mày lính hỏa, mỗi năm sống không biết bao nhiêu người, sao tao lại sinh ra một đứa vô tâm như mày!”

“Mày mẹ mày đúng y như đúc!”

Tôi không nhịn được lạnh một , hỏi: “Ông sự mong rằng tôi mẹ tôi c.h.ế.t ?

Ông ta giơ lên định đánh tôi, kịp đánh thì cửa phòng bỗng mở ra.

Mẹ tôi dẫn theo nhóm đồng của ông ta vào thăm.

6.

Ban đầu đồng vui vẻ bước vào.

khi thấy ông ta đang giơ lên, bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo.

Mẹ tôi lạnh lùng liếc nhìn ông ta một rồi gọi tôi lại bên cạnh.

lính hỏa cũng bắt đầu dịu không khí.

“Anh Trầm, chúng em đều đã biết chuyện rồi. Chị nhà cháu gái phúc lớn mạng lớn, đại nạn không c.h.ế.t ắt có phúc.”

anh thế nào rồi?”

“Lần này anh nổi rồi đấy, chúng em đều ngưỡng mộ anh.”

Ba tôi ngượng ngùng gãi đầu.

mặt người ngoài, ông ta vẫn luôn diễn vẻ chất như vậy.

ai mà ngờ được kiếp chính ông ta đã rút ống thở của tôi cơ chứ.

biết chừng lần này anh thành tàn tật luôn, có mà ngưỡng mộ chứ.”

Mấy người đó nghiêm túc vẫy vẫy .

“Anh vẫn biết à? Anh được lên tivi rồi.”

được hai người, bị thương một cách vinh quang, đang họp, chuẩn bị khen thưởng anh đấy, nghe chuẩn bị thăng chức cho anh lên phó trưởng nữa.”

Phó trưởng…

Ha ha!

Chuyện này , kiếp ông ta cũng được thăng chức.

thăng quan phát tài, ba vợ vướng víu cũng , ông ta vui mừng khôn xiết.

Nghe đến câu này, mắt ba tôi sáng lên.

không đấy?”

ra anh những mình nên , không cần đặc biệt vậy đâu.”

Mọi người rộ lên, rồi lại quan tâm đến cặp mẹ con kia.

tôi nhìn cảnh tượng vui vẻ này, trong lòng đang tìm cách phá hủy.

Kiếp này, bằng mọi giá, tôi sẽ không sống yên ổn.

7.

Lúc mọi người rời , tôi mẹ tiễn ra cổng viện.

Trên đường về, tôi kéo mẹ vào một nơi không người, chuyện một lúc.

Được sự đồng ý của mẹ, tôi về phòng đã cúi đầu xin lỗi.

“Con xin lỗi ba, xin lỗi cô An Dung.”

nãy mẹ đã dạy dỗ lại con rồi, mẹ bảo lúc sống c.h.ế.t không nên nghĩ đến bản thân.”

“Đặc biệt người thân của lính hỏa, càng nên có tinh thần hành hiệp trượng nghĩa.”

Ba tôi ngẩn người một lúc, trên mặt hiện ra vẻ lòng.

An Dung không , con gái bà ta thì ngược lại, mặt hất lên đến tận trời, lấy đồ vật bên cạnh ném vào người tôi.

trách thứ ích kỷ nhà mày. Nếu mày gọi mẹ con tao dậy thì tao mẹ đã không bị bỏng đến mức này.

“Bây giờ nhìn thấy bọn tao như này, mày không thấy cắn rứt lương tâm à? Tao mới 19 tuổi, cuộc đời tươi đẹp của tao mới bắt đầu, suýt nữa thì tao đã bị hủy dung rồi!”

Tôi cúi đầu che sự lạnh lẽo trong ánh mắt, đó đứng lên thẳng đến bên cạnh An Tây Cầm.

Cô ta bị dọa một trận: “Mày, mày định ?”

tôi đặt lên chiếc bình đun nước trên đầu giường.

đó quay đầu nhìn ba tôi với vẻ mặt vô tôi: “ chuộc tội, này con sẽ ở đây chăm sóc mọi người.”

“Tây Cầm, cô sợ chứ, tôi định lấy bình nước thôi.”

Khoảnh khắc rời khỏi phòng , tôi không kìm được mà thành .

Thế thì cứ tôi “vờn” mấy người một đoạn thời gian .

……

Tôi tận tâm chăm sóc ba người , bất ổn ở chỗ tôi thường hay “ngu dốt cộng nhiệt tình bằng phá hoại”.

Khi thì đổ nước sôi lên vết thương của An Dung, khi thì mạnh rách vết thương mới kết vảy của An Tây Cầm.

Không thì lại vô tình ngã một , đạp mạnh vào tàn của ba tôi.

đầy ba ngày, cả ba người đều bị tôi hành đến mức biết nằm trên giường kêu la.

“Cô An Dung, sao mặt cô ỉu xìu vậy ạ?”

Tôi ngó ngó , không phát hiện ra , khoảng hai ba phút , tôi lại kêu lên một .

“Ôi, cô không được di chuyển lung tung, sao lại rút ống thở của mình ra vậy?”

Đến khi cắm ống thở, sắc mặt An Dung mới hồng hào trở lại.”

“Hay con bé Tiểu Anh về …”

“Nó nhỏ, không biết cách chăm sóc người khác.”

Tôi lạnh một rồi che mặt khóc nức nở.

“Cô ơi, có phải cô đang trách con không ạ?”

ra con chăm sóc cô cũng do có ý đồ riêng.”

nghe đến câu này, ba tôi đã nổi giận: “Đã với mày bao nhiêu lần rồi, người thì phải biết nghĩ cho người khác nữa.”

“Sao mày không nghe lời vậy chứ?”

Tôi không ý đến ông ta, kích động nắm chặt lấy An Dung.

“Cô ơi, ba con vì cô mà bị gãy , này chắc đã có thể phục hồi như nữa.”

“Cô có thể tặng cho ông ta một lá cờ thi đua không ạ? Tiện thể mọi người tham gia phỏng vấn của đài truyền hình nữa nhé.”

“Con xin cô, con muốn ba con thăng chức, nếu không thì những ngày tháng này không biết phải sống sao.”

An Dung ba tôi nhìn nhau một rồi gật đầu đồng ý.

Tôi .

Gã đàn ông tồi tệ này muốn nổi khắp nơi à.

Đúng nằm mơ giữa ban ngày.

Tùy chỉnh
Danh sách chương