Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

21

Ánh tră ng lặng lẽ trôi dưới tầng mây.

nãy đến giờ, cậu th iếu niên đưa tôi về nhà vẫn không ngừng khúc kh ích cười bên cạnh.

“Em tính cười đến bao giờ nữa đây?”

Tôi đưa ta y đẩy tr án cậu ta ra.

“Em vui quá mà, chị ơi.”

Tôi biết chứ, biết là cậu ấy vui — đến mức đuôi mắ t cong vút như tră ng lư ỡi liềm rồi kia kìa.

Cậu ấy là có hơi quá chén.

Cậu nắm lấy ta y tôi, hôn nhẹ vào lò ng cổ ta y.

“Em th ật sự rất thích chị.””Ước gì đây không phải là mơ.”

“…Đây vốn dĩ không phải là mơ mà.”

— Tôi ra nên ngăn cậu ta sớm,

khi vừa quay lại ph òng tiệc, bị đồng nghiệp rót rư ợu mà cậu ta lại không ch ối ly .

“Không phải mơ đâu.”

Dưới ánh tră ng trong veo, cậu th iếu niên nheo mắ t nhìn tôi.

Tôi có cả m giác như cậu ta vừa mọc thêm đôi tai đuôi cáo to tướng.”Nếu không phải mơ…”

“Thì sao em lại thành bạn tr ai của chị được chứ?”

Tấm bài đong đưa phía sau lưng cậu ấy.”Tấm bài đó đấy.”

Tôi bỗng nhiên muốn nghịch một ch , khẽ ho nhẹ,

“Th ật ra lúc đó em cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để trả rồi.””Tiếc là an h lại giành mấ t nó.”

Cậu ấy chớp chớp mắ t nhìn tôi.” trả là gì?”

Tôi giang hai ta y trước mặ t cậu ấy.”An h cư ớp đi rồi còn gì.””Đáp án… vô hiệu rồi.”

Cậu ta nhìn tôi, bật cười.

Tră ng khu yết vắt vẻo cành cây.

Ánh sáng len tầng mây, rơi vào trong mắ t cậu ấy.

Tôi khẽ khàng thì thầm với cậu ta:”Đáp án là… Tiểu Vũ đã run g độ ng vì Tiểu Tinh rồi.”” lâu rồi…”

Run g độ ng đến mức không thấy được điểm dừng nữa.

Ngoại truyện — Đóa tiểu vũ hoa gửi tặng vì sao

Ngày hôm sau si ật mười sáu tu ổi, Vũ Tinh đến tham dự lễ kh ai giảng cấp .

Tất nhiên, cậu ấy được tuyển thẳng vào trường Nhất Trun g — chuyện đó với cậu quá dễ dàng.

Cậu ấy rất thông minh, thông minh đến mức người ta dùng “thiên tài” để gắn cho những người như .

Buổi lễ kh ai giảng đông người, cậu cùng nhóm bạn thân lớp chọn ngồi ở mấ y hàng ghế .

Ngồi thu mình lại, cậu tẻ nhạt nhìn ánh đèn sân khấu lộn xộn phía bục lễ.

Không biết vì sao, đám bạn bên cạnh lại chuyển chủ đề sang người mà Vũ Tinh thích.

“Này, mà y thích con gá i ?”

Lứa tu ổi dậy thì, mấ y chuyện này ít nhiều cũng có ch màu “vàng”.

Cậu hơi nhướng mà y, còn kịp trả ,

thì cô bạn gá i ngồi hàng đã đỏ mặ t, vểnh tai nghe lỏm.

Cứ như là… dù cậu không nói gì, vẫn thu hút ánh nhìn của người khác ở bất kỳ đâu.

si ra.”

Đó là trả của cậu — rất chất Vũ Tinh, lạnh nhạt, kh iến người ta tưởng như cậu đang làm màu.

là bị đám bạn né m vào nhóm “không thành th ật”.

Cậu cũng chẳng để tâm, ch ống cằm tiếp tục thả hồ n,mắ t thì nhìn vào sân khấu tr ống trải phía trước.

Buổi lễ kh ai giảng th ật sự rất ch án.

Thầy hiệu trưởng đầ u hói nói chuyện còn không hấp dẫn bằng việc kể thực đơn ở căn tin.

Ánh mắ t cậu lơ đãng, trong đầ u vẫn đang suy nghĩ mấ y bài toán thi đấ u .

Giống như đang chơi trò thi với chính mình — xem có thể tìm được giải ưu hơn không.

Hội trường chìm trong ánh sáng dịu nhẹ.

“Tiếp theo, xin mời đại diện học si xu ất sắc kh óa trước lên phát biểu.”

Giọng dẫn chương trình vang lên, mà bên dưới chỉ có vài tiếng vỗ ta y lác đác.

Cậu ngáp một th ật nhẹ.

Ch án đến mức cậu đã thầm nhủ sau này nếu tốt nghiệp, nhất định sẽ ch ối mời phát biểu này của trường.

Nhưng rồi ánh sáng bất ngờ rọi vào mắ t.

Cùng lúc đó, bên dưới vang lên những tiếng hít thở rệt.

Cậu mở mắ t ra — nga y kh oảnh khắc đó, không khí xun g quan h như đông cứng lại.

Cô ấy… đẹp quá mức.

Cô gá i mặc một sơ mi trắng đơn giản, bước lên điều chỉnh micro trước mặ t.

Mắ t hơi cụp xuống, lông mi dài cong vút, lọn tó c bên má rũ xuống mềm mại như dòng suối nhỏ.

Giống như một giọt sương ma i.

Than h tao, dịu dàng, kh iến người ta không nỡ phá vỡ.

nói nhẹ nhàng vang lên trong bầ u không khí yên tĩnh — nhưng thực ra, chẳng ai còn nhớ cô gá i ấy hôm đó đã nói gì.

Cậu chỉ nghe thấy mấ y tiếng thở dài tiếc nuối của lũ bạn xun g quan h:

ơi, sao lại là đàn chị đã tốt nghiệp rồi chứ…”

là mình với chị ấy định sẵn là lỡ mấ t nhau sao?”

“Ti m mình bắ t đầ u đa u rồi đây…”

Mười mấ y, hai mươi tu ổi — tu ổi trái ti m bắ t đầ u biết run g độ ng.

Ai mà không từng bị cuốn hút bởi người rực rỡ đứng giữa ánh đèn sân khấu?

Cậu chỉ cả m thấy ti m như bị bóp chặt, sau đó là từng đợt chấn độ ng mạnh mẽ.

Quá lợi hạ i rồi…

Một bài phát biểu thôi, của Chu Tây Vũ.

Vũ Tinh dám cá rằng, sau bài phát biểu đó, trong lò ng tám mươi phần trăm nam si của ngôi trường ấy, đều sẽ để lại một bóng hình không thể phai mờ.

…Nga y cả một “thiên tài” đó cũng không ngoại lệ.

Cậu đột nhiên thấy bản thân th ật vô dụng.

, chỉ vì người ta đứng sân khấu nói mấ y thôi sao…

Mà lại thích mấ t rồi. Th ật sự là thích mấ t rồi.

Mối tình đó bắ t đầ u cơn mưa phùn đầ u hạ, tựa như một ám hiệu lặng lẽ báo trước — chuyện này rồi cũng sẽ chẳng đi đến đâu.

Suốt mấ y năm cấp , Vũ Tinh gần như không cần học thêm. B.ap c.ai da/ng ye,.u

Cậu rất thông minh, nhà trường cũng cực kỳ coi trọng. Chỉ cần cậu muốn hỏi, lúc cũng có một dàn gi áo viên giỏi cấp tỉnh sẵn sàng giải đáp.

Thành tích của cậu bao giờ rơi khỏi top 3 toàn khối.

Cho đến một ngày… điểm số cậu ta tụt dốc không phan h.

ơi, giờ phải làm sao đây?”

Mẹ cậu ta vừa cầm bài kiểm tra, vừa thoa mỹ phẩm đắt ti ền, vừa chau mà y th an thở.

mẹ cậu là kết hôn liên minh, nhưng tình cả m lại rất tốt.

nên mẹ cậu giữ được nét tr ẻ trun g như một cô gá i lớn. Gặp bài kiểm tra điểm ké m cũng chỉ biết loay hoay, không biết phải làm gì.

Lúc ấy, Vũ Tinh mím môi, khẽ nói:

“Con nghĩ con cần tìm gia sư.”

— Còn sẽ là ai đến dạy ư?

Tờ tờ rơi quảng cáo là cậu ta đã đặt sẵn bàn.

Số đi ện thoại là cậu ghi sẵn trong máy tính.

Chỉ cần mẹ cậu chịu khó tìm thử,thì gì cũng sẽ tìm đến người đó.

Chương 7

là một buổi chiều đầ u hạ có mưa nhỏ.

đầ u ti ên cô gá i ấy đến nhà cậu, còn bị lạc đường.

cùng… lại vô tình đâ m sầm vào cậu thiếu gia vừa tắm xong.

Tất nhiên, cơ bụ ng hoàn hảo đó cũng là cậu cố ý để lộ cho cô nhìn.

Cô gá i lập tứ c quay mặ t đi, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi.”

Còn cậu thì được dịp nhìn thẳng cô, dan h chính ngôn thuận,rồi âm thầm thở phào, cả m thấy vô cùng… mãn nguyện.

Thích, là một dòng sông ngầm chảy lặng lẽ.

Cô không hề hay biết, ánh mắ t dõi theo của cậu — quang minh chính đại — đã bao nhiêu tr ộm nhìn cô như .

Cho đến một sau giờ học thêm.

đổ cơn mưa to,Cậu cầm ô màu đen, lưỡng lự suy nghĩ xem nên mở “Hay là để tôi đưa cô về?” như .

Nhưng cô gá i đứng dưới mái hiên lại đột nhiên sáng bừng ánh mắ t,hào hứng vẫy ta y.

“…”

Cậu đứng lặng nhìn cô bước vào xe Santana màu đen.

màn mưa giăng mờ mịt,cậu thấy người đà n ông ngồi ghế lái xoa đầ u cô một cưng chiều.

Nhìn ràng đến mức… đa u như bị cắ t từng nhát da o.

Thầm thích là dè dặt từng ch một.

Thầm thích là ăn dấm chua mà chẳng có tư .

“Đ* mẹ, quan tâm gì nữa, gi ật người về cho rồi.”

Trong quán bar, đám bạn toàn thiếu gia giàu có bốc đồng khuyên cậu phải cứng rắn.

Nhưng chỉ nhận lại ánh mắ t “nã o mà y có vấn đề à” của cậu.

Cậu khoác lên áo gió, chọn một còn rùa hơn cả rùa:

—— Không đỗ đại học, thì cứ học lại.

Học lại thì phải học thêm.

Mà học thêm… thì sẽ được gặp cô mãi.

kế hoạch này chỉ có một điểm khó: mẹ phải phối hợp diễn cho trơn tru.

May thay, mẹ là người… không quá đá ng tin.

Gần đây còn đắm chìm trong mấ y bộ tiểu thu yết xu đầy “drama”.

“Được chứ được chứ, vì hạnh phúc của con tr ai mà!”

“Mẹ diễn với con, mẹ sẵn lò ng!”

“Chỉ là này con tr ai à, con nhát quá rồi đó, mạnh dạn mà tỏ tình đi chứ~”

“…”

Nếu mà dám tỏ tình thì đã tỏ tình lâu rồi.

Chỉ tiếc là, cậu đứng bên ngoài chuyện, là người dư thừa,trước một cặp đôi si đẹp đẽ, hoàn hảo.

Cậu có tư gì chứ?

Chỉ có thể nuốt chửng trái ti m đắng ngắt đó vào lò ng,rồi lặng lẽ nhìn cô một — chỉ một thôi cũng đủ ngọt như đường.

là ban ngày cậu đi học đại học,

ban đêm lại giả làm học si cấp ôn thi lại.

Cô gá i ấy rất nghiêm túc — nghiêm túc đến mức kh iến ti m cậu đa u.

Mấ y bài toán đơn giản lặp đi lặp lại, cô vẫn giảng cho cậu cẩn th ận từng ch một, từng tỏ vẻ ch án nản.

Cậu nhìn cô, nhìn những nét chữ mềm mại cô để lại giấy,nhìn gương mặ t như giọt sương ma i ấy — từng ch , từng ch rơi vào ti m cậu, ch ôn xuống tận đáy mộ.

Tình yêu của cậu, từng đêm dài dằng dặc, dần trở nên lệch lạc.

Sau mỗi cô rời đi, cậu đi tìm dấu vết cô từng để lại.

Rồi tự mắ ng bản thân:Biến th ái.

Sự kiềm chế biến cậu thành một kẻ chỉ biết nhìn xa,

lịch sự nhưng đa u lò ng.Cô đã có người yêu.

cậu lấy lý do gì để chen vào?

Cậu từng nghĩ, tình yêu đơn phương của mình rồi cũng sẽ không có kết quả.

Cô gá i ấy hoàn hảo, xu ất sắc, người yêu cô chắc cũng phải như .

Cho đến một , vô tình trong chuyến giao lư u liên tỉnh,

cậu đụng mặ t người đà n ông đó.

Đó là năm đầ u ti ên Trần Than h Chu Tây Vũ yêu xa.

Người đà n ông không kiềm chế được bản năng đã vòng ta y vai một cô gá i khác.

Hắn ph ản bội cô rồi.

Biết được chuyện đó, cậu không bản thân đang cả m thấy gì.

Có tứ c gi ận, có bất bình, có tiếc nuối.

Nhưng… lạ thay, trong lò ng lại nhen lên một tia hy vọng.

Người đà n ông đó không còn tư đứng cạnh Tiểu Vũ nữa.

Chỉ vì một chuyện như mà cả m thấy vui mừng — là kh ốn nạn th ật.

Vũ Tinh tự cuốn mình thành một kén.

trong lúc lý trí vẫn hét lên “không được”,thì bản thân cậu lại âm thầm lên kế hoạch:

Làm sao để cô ấy thấy được con người th ật của mình.

Cậu th ật sự rất tệ.

cậu biết — những suy nghĩ đó th ật xấ u xa, th ật đá ng xấ u hổ.

Nhưng rồi một ngày,những suy nghĩ đen ấy cùng cũng ló ra một tia sáng.

Tiểu Vũ ph át hiện bạn tr ai ph ản bội.

Cô gi ận lắm.

Tiểu Vũ đã tát thẳng vào mặ t gã đà n ông đó.

Trong làn mưa phùn rơi nhẹ, cậu cầm một ô màu đen.

Ánh mắ t cô đỏ hoe nhưng vẫn cố chấp.

Cậu nhìn cô, nói ra đã ng hẹn trong ti m biết bao .

Cậu nói: “Th ật ra…” “Tớ thích cậu.”

Từng bước từng bước đến gần, cậu làm rất tốt.

Cậu rất giỏi trong việc chạm tới lò ng người, rất giỏi kh iến người ta thấy dễ chịu.

Mà gã tên Trần Than h kia thì là quá ngu ngốc,hai ta y dâng người con gá i đó cho cậu, mở ra cho cậu cơ hội mười mươi.

Chỉ cần tốn, chậm rãi mà tiến tới, có lẽ mọi chuyện sẽ như mong ước.

Tiếc thay… đời không đơn giản .

Những điều xấ u xa mà cậu từng làm, ôn g không dễ bỏ .

Cô đã ph át hiện — rằng cậu đã lừ a cô.

năm.

Cô rất gi ận.

Ai mà chẳng gi ận chứ?

Cậu từng nghĩ, mình sẽ là người chủ độ ng nói với cô mọi chuyện.

Dù sao thì, th ú nhận sẽ tốt hơn là bị bắ t qu ả tang.

Chỉ tiếc, không kịp nữa rồi.Cô bỏ đi.

Nói: “Sau này tôi sẽ không dạy em nữa.”Rồi quay lưng rời khỏi.

“…”

Hôm đó cũng là một ngày mưa lất phất.

Cậu ngồi một mình bậc thềm ngoài ph òng thí nghiệm,cúi đầ u, ng ón ta y khẽ miết lên màn hình đi ện thoại.

“Ch úng ta… th ật sự không thể quay lại như trước nữa sao?”

Sticker ch ú chó nhỏ rầu rĩ mãi chẳng có ai hồi âm.

Cậu ngẩng đầ u nhìn bầ u phủ đầy sương mù.

Tự hỏi:

Liệu có lúc đó, cậu đã th ật sự gần được trái ti m cô?

Cô chắc chắn không biết.

Dù cô cố thu mình trong góc, tr ánh giao tiếp với ai.

Nhưng khi khoác lên áo blouse trắng,gương mặ t cô vẫn nổi bật như một đóa sen trong hồ nư ớc trong.

Làm sao mà giấu được?

Cô không nói chuyện với cậu nữa.

Không muốn có bất kỳ li ên quan gì đến cậu nữa.

Cậu cả m thấy ti m mình bị xé toạc, như rơi thẳng xuống đị a ngụ c.

Cậu íc h kỷ, cậu tăm , trong lò ng toàn những ý nghĩ đen .

nên, một khi mọi chuyện vượt khỏi tầ m ki ểm soát,sự tệ bạ c trong cậu sẽ chẳng thể kiềm chế nổi mà bộc phát.

Dù vận hành thiết bị không khó đến ,nhưng cậu vẫn giả vờ như chẳng biết gì.

rồi cô ph át hiện ra, mắ ng cậu.

cùng cũng chịu nói chuyện với cậu rồi.

Cậu vui.

Niềm vui lấp ló nơi khóe mắ t kh iến cậu chẳng thể giấu nổi.

Cậu biết , với vai trò trưởng nhóm,mỗi ăn xong, cô đều sẽ ghé ph òng thí nghiệm một vòng.

Nên cậu cứ giả vờ loay hoay với máy móc, chờ cô xu ất hiện.

Rồi cô sẽ tới.

Mắ ng cậu một trận.

đề này cũng không biết làm à?”

Cô sẽ cúi xuống, nhìn th ật kỹ.

Cô dịu dàng quá.

Dịu dàng đến mức kh iến lò ng cậu dấy lên một cả m giác tộ i lỗi kỳ lạ.

Thì ra yêu một người, nga y cả ti m… cũng biết đa u.

hôm đó, cô cậu cùng chờ thí nghiệm chạy xong.Một đêm không có sao.

Nhưng cậu nghĩ, có Tiểu Vũ bên cạnh… cũng đã đủ rồi.

Ánh đèn trắng lặng lẽ ch áy suốt,máy móc vẫn đều đặn vận hành.

Nhịp thở cô nhẹ nhàng, dường như cùng cũng không ch ống lại được cơn bu ồn ngủ.

Cô thi ếp đi.

Cậu ngồi bên cạnh, nhìn gương mặ t cô.

“Cậu không biết đâu, tớ đã nhìn cậu bao nhiêu rồi.”

Cậu cúi người, ghé lại gần cô.Dưới màn đêm gợi lên khát vọng sâu trong lò ng.

Nhưng cùng… vẫn là chạm mà đã dừng lại.

Cậu thiếu gia này đã đợi rất lâu rồi.Cậu không ngại… đợi thêm một ch nữa.

(Hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương