Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

13

“Chuyện quan trọng mà dạo này em bận là gì vậy?”

Tin nhắn gửi chưa được bao lâu, bên kia đã rep lại gần như nga y lập c.

Biểu cả m ch ú chó sói nghiêng đầ u lên trên màn , như đang nghiêng đầ u nhìn tôi.

“Chị đang tr a hỏi em đó hả?”

“Chị ơi ~”

Tôi tắt màn đi ện thoại, cả m thấy mình đúng là rảnh quá si nh chuyện mới đi hỏi Thẩm Vũ Tinh mấ y câu như vậy.

Huống hồ gì, cậu ta sao có thể li quan đến mấ y thiên tài kia được.

Chưa nói đến thành tích, th ời gian học còn chẳng kh ớp.

Cậu ta vẫn còn đang học lớp 12 mà.

Mỗi lần cậu ta mang bài thi về, bảng xếp hạng gi áo viên gửi,hay mẹ cậu ta thở thườn thượt vì lo cậu học ké m,đều không thể là giả được.

định phải nhờ cô Tây dạy thêm cho A Tinh nhé.”

“A Tinh nghe lời cô lắm! Có cô Tây rồi, lần này A Tinh định sẽ đỗ đại học!”

Lẽ … cả mẹ cậu ta cũng thông đồng lừ a tôi á?

… Không thể đâu, chắc chắn không.

Cô Sun là người nhẹ nhàng, đàng hoàng như vậy, làm gì có chuyện rảnh rỗi dựng nguyên cái kịch bản này được.

14

Chớp mắ t đã đến ngày tiếp đoàn chuyên gia.

Thực ra nói là “ra mặ t”, chứ tôi chỉ đi theo sau mấ y đồng nghiệp, làm ch việc vặt.

Tôi th ật sự không giỏi giao tiếp. Nói th ật thì — tính tôi cũng khá hướng nội.

Tôi là người chỉ mong được nhốt trong ph òng lab cả đời để ng hiên cứ u số liệu.

Gi áo sư Liêu Vũ Si nh, người hướng dẫn của đồng nghiệp tôi,

là một trong những nhà ng hiên cứ u đi đầ u trong lĩnh vực năng lượng mới — cụ thể là quang xúc tác — ở trong nư ớc.

Nhóm mà ông ấy dẫn dắt cũng toàn những nhân tài tinh an h, được xem là trụ cột tương lai của ng ành.

Tôi bị đẩy về hàng ,đến cả mặ t mũ i của mấ y người đó cũng chẳng thấy rõ.

Cho đến khi nghe thấy mấ y nữ đồng nghiệp phía trước thì thầm tám chuyện.

“Ui, đẹp tr ai quá đi mấ t.”

“Trời ơi, nhìn lù ng, người lạ miễn tiếp kìa.”

lù ng thế mới cuốn, tôi mê luôn.”

Chỉ nghe mấ y lời bà tán đó,
tôi đã đo án ra họ đang nói về ai rồi — cái người thiên tài đầy màu sắc huyền thoại ấy.

Nhưng th ật sự, tôi không thích thiên tài.

là loại thiên tài được ôn g trời thiên vị, cái gì cũng thuận buồm xuôi gió.

Tôi đút ta y vào túi áo, lùi lại một ch .

Rồi ngẩng đầ u lên — nhìn thấy một vạt áo blouse trắng.

Và nga y lập c đứng sững tại chỗ.

Từ xa, qua cả lớp kính ph òng thí nghiệm,ánh mắ t tôi dừng lại ở nhóm người phía trước.

Hay đúng hơn — là người đang đứng giữa nhóm ấy.

Ta y cậu ta đút trong túi, ánh mắ t hoa đào xinh đẹp hơi cụp xuống, dửng dưng như chẳng quan tâm điều gì.

Cậu ta — được bao quan h như sao vây tră ng, được chính gi áo sư yêu quý nâng niu.

Cái người mà ba ngày trước còn bám lấy tôi, lười biếng hỏi những câu Toán cấp ba cơ bản :

“Thầy ơi, bài này khó quá à…”

“Thầy dạy lại em đi mà, được không?”

15

Tôi bắ t đầ u nghi ngờ mình đang bị thế giới tr êu đùa một nhẫn.

Ta y cứ đặt trên khun g chat, gõ rồi xóa, xóa rồi lại gõ.

chỉ gửi đi ba chữ:

“Em đang đâu?”

Tôi đút ta y vào túi áo blouse trắng,vẫn đứng đó, xuyên qua lớp kính, chậm rãi nhìn về phía cậu ta.

Trong mắ t người khác, cậu ta là không hay cười, luôn đi hàng.

Hàng mi khẽ rũ, để lại một vệt bóng nơi hốc mắ t.

Chính vì dáng vẻ hờ hững đó, gương mặ t kia lại càng bật giữa đám đông.

Huống hồ, theo những gì tôi tạm th ời biết được —so với lý lịch “hàng kh ủng”, nhan sắc lại là thứ ít ấn tư ợng ở cậu ta.

Vậy mà cậu ta… giấu tôi lâu đến vậy.

Tôi siết chặt đi ện thoại, chờ cậu ta trả lời.

Thấy cậu ta chậm rãi rút đi ện thoại từ túi ra,cúi đầ u nhìn màn , gõ gì đó nhưng lại chợt khựng lại.

Không hổ là một thiên tài.

Chỉ mấ t chưa đến vài giây, cậu ta đã ngẩng đầ u lên.

Nhìn quan h một vòng — rồi ánh mắ t không thể tr ánh khỏi mà chạm thẳng vào tôi.

“…”

Đôi mắ t rất đẹp ấy, ban đầ u lên một tầng sáng rực rỡ như sắc xuân bất chợt.

Tựa như ngạc nhiên, vui mừng vì bất ngờ nhìn thấy tôi.

Rồi nga y lập c đông cứng lại.

Cậu ta ra — đây là đâu, và này là .

Một nơi và th ời điểm mà cậu ta không nên xu ất .

“Này, như cậu đẹp tr ai đó đang nhìn chị đấy.”

Đồng nghiệp đụng nhẹ vào vai tôi, tò mò hỏi.

Tôi ho ảng hốt mặ t đi.

“Không phải.”

16

“Chị ơi, em giải thích, chị có chịu nghe không?”

Ph òng trà nhỏ ở tầng một công ty.

Ánh nắng không xuyên qua tấm rèm cản sáng, kh iến sắc mặ t tôi càng thêm u tối.

Chỗ này chỉ có tôi và cậu ấy.

Sau khi tham quan xong, cậu ta đã cố tình chặn tôi lại ở đây.

“Em… em không biết hôm nay chị cũng đến tham dự buổi này.”

tôi không đến, thì em định cứ tiếp tục lừ a dố i mãi à?”

Tôi đột ngột ngẩng đầ u, ánh mắ t gi ận dữ nhìn thẳng vào cậu ta.

Cậu ta khựng lại một ch , đồng tử phản chiếu nền đá cẩm thạch xám nhạt.

“Vậy nghĩa là — chuyện học lại ba năm là giả?”

“Nga y từ năm đầ u ti em đã đậu đại học rồi?”

“Những bài kiểm tra, bảng điểm, bảng xếp hạng mà tôi từng thấy, tất cả đều là em tự viết, tự chỉnh sửa cho giống th ật?”

“Bởi vì tôi chỉ là gia sư, tôi đâu thể nắm được thông tin th ật sự của em.”

“Em đã lừ a tôi suốt ba năm, chỉ có mình tôi ngốc nghếch lo lắng vì thành tích của em.”

“Trong khi thực tế, em đã là thiên tài được các trường top đầ u tran h giành từ lâu rồi đúng không?”

Tôi hít mũ i, mắ t đỏ hoe nhìn cậu ta, ng hẹn ngào hỏi:

“Trò lừ a người như vậy vui lắm hả, Thẩm Vũ Tinh?”

Không hiểu vì sao, trong lò ng tôi như có cơn sóng lớn đang dội ngược lại.

Rõ ràng tôi nên bì nh tĩnh mà hỏi rõ lý do, đừng để cả m xúc lấn át.

Thế mà, tôi lại c đến mức không ki ểm soát .

“Em đã định… định sẽ nói rõ ràng với chị.”

Cậu ta cúi đầ u, ng ón ta y vô thức siết chặt chiếc cốc giấy trong ta y.

Dưới lớp áo blouse trắng, kh ớp ng ón ta y siết đến mức tái cả đi.

“Gần đây em luôn nghĩ đến việc nói th ật với chị. không thì cũng chẳng đăng ký tham gia buổi này đâu. Tham gia chắc chắn sẽ chạm mặ t chị.”

“Em đã định tìm một th ời điểm thích hợp để nói với chị đàng hoàng.”

“Nhưng em không ngờ… chị cũng sẽ ở đây hôm nay.”

“Tự mình nói ra và bị người khác ph át … là hai cả m giác rất khác .”

“Xin lỗi… vì để chị biết mọi chuyện theo này.”

“…”

“Xin lỗi, hành độ ng của em rất đi rồ, cũng th ật đá ng khinh.”

Khi ấy tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu được ý nghĩa th ật sự trong câu xin lỗi đó.

Chỉ biết là, cái cả m giác đa u đớn khi bị người mình tin tưởng lừ a dố i, một lần nữa nhấn chìm tôi.

Tôi chưa bao giờ thích thiên tài.

Mà cái thiên tài cố tình giả ngốc, lại càng kh iến tôi c đi .

Tôi lùi lại một bước, giữ kh oảng an toàn.

Nhìn thẳng vào mắ t cậu ta:

đã vậy rồi…”

“Thì cũng đâu cần học thêm nữa. Mấ y đề toán đó, em nhắm mắ t chắc cũng làm được.”

“Tôi không cần phải dạy đại thiếu gia nhà họ Thẩm nữa đâu.”

Tôi nghe thấy cậu ta khẽ thở một tiếng.

“Xin lỗi.”

Còn tôi… lúng túng mà đẩy cậu ta ra.

17

“Ch úng ta… không thể lại như trước được nữa sao?”

Một tin nhắn.

Kèm theo là sticker con chó nhỏ đá ng th ương đang nằm kh óc.

Chiêu này đúng là sở trường của cậu ta.

Tôi làm ngơ, nhưng trong ti m vẫn nhói lên một cái đa u th ật rõ.

Dự án hợp tác với đội ng hiên cứ u từ trường đại học đang bước vào giai đoạn làm quen.

Vì là kỹ thuật viên, nên dù không , tôi vẫn phải tiếp xúc với cậu ta.

Đa số si nh viên vẫn còn ở giai đoạn lý thu yết là chính, kinh nghiệm thực hành không nhiều bằng ch úng tôi.

Nhưng Thẩm Vũ Tinh học cực nhan h.

Th ật ra nga y từ đầ u, tôi đã nên ra cậu ấy là người rất rất thông minh.

Người giỏi thì thường bị giao nhiều việc hơn.
Dù chỉ là si nh viên đại học, cậu ta đã được tham gia vào những phần ng hiên cứ u cốt lõi của dự án. B/ap cai/ d/ang ye/u

Chỉ là chiều nay, không hiểu sao cậu ta lại không thể làm chủ được vận hành một bị.

Kết quả là dữ liệu đo đạc cũng lệch hết, rối tun g rối mù.

“Thẩm kỹ sư, chỉ vì một mình em mà cả nhóm mấ t nguyên một ngày tiến độ đấy.”

Tôi nhíu mà y, đứng sau lưng cậu ta.

“Ai cũng có việc phải làm, đâu rảnh để chỉ đi chỉ lại dùng bị cho em mãi như vậy.”

Những gì tôi nói không sa i.

Hôm nay bi ểu của cậu ta quá bấ t thường, không giống mọi ngày ch .

Tôi cũng mới mở lời nói nhiều với cậu ta thế này sau một th ời gian .

không vì tình huống bắ t buộc, tôi th ật sự không phải đứng cậu ta trước mặ t người khác thêm lần .

Nga y sau đó, tôi bị một đồng nghiệp kéo sang một bên.

“Nè nè, chị còn trách người ta nữa chứ.”

“Chị không biết cậu ta là ai à? Thiếu gia nhà họ Lộ, con tr ai tập đoàn Lộ Khoa đó!”

“Chính là con ông chủ lớn đấy! Chị mắ ng cậu ta đó sao mà chịu ?”

“Người ta còn là đứa tr ẻ hai mươi mấ y tu ổi thôi mà…”

Tôi cụp mắ t xuống.

“Làm sa i thì phải sửa.”

Đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắ t không mấ y đồng tình.

“Nhưng… đó đâu giống phong của chị đâu, Tiểu Vũ.”

“Nga y cả hai thực tập si nh tháng trước làm gì cũng không xong, chị còn chẳng mắ ng gắt như vậy mà.”

Tôi khựng lại.

Qua lớp kính, tôi thấy cậu th iếu đang đứng trước bị, có vẻ bất lực.

Tôi biết… lò ng mình đang rối.

Giống như chiếc máy đo phổ huỳnh quang,
hễ gặp cậu ta là đường biểu đồ trong lò ng tôi lại nhảy lên lo ạn xạ.

“Có lẽ tại dạo này tâ m trạng tôi không tốt.”

Tôi để lại một câu rồi lưng bỏ đi, coi như cho mình một lý do để tr ốn tr ánh chính đá ng.

Chương 5

18

Ăn tối xong, ánh hoàng hôn chậm rãi lùi dần sau những tò a nhà trong thành phố.

Người trong ph òng thí nghiệm cũng gần như đã về hết, ai đi làm việc nấy.

Tôi theo thói quen lại lab một vòng trước khi về —Rồi ph át vẫn còn người ở lại.

Cậu th iếu đang ngồi xổm trước cái bị đã hà nh hạ cậu cả buổi chiều.

Ch ống cằm, ánh mắ t lặng lẽ rơi vào vòng sáng hắt ra từ màn bị.

“Dữ liệu vẫn chưa đúng à?”

Tôi bước tới, đứng bên cạnh cậu ta.

Cậu sang nhìn tôi, khẽ “ừ” một tiếng.

Ánh mắ t rất chăm ch ú, lại cẩn th ận lần nữa điều chỉnh bị.

“Hết giờ rồi.”

“Về nghỉ đi.”

Tôi nói bằng giọng nhàn nhạt, như một lời nhắc.

“Về bây giờ thì dữ liệu của em sẽ lệch nguyên một kh oảng đó, chị biết không?”

Cậu người lại hỏi tôi.

Đối mặ t với ánh mắ t hoa đào dịu dàng ấy, tôi gi ật mình như bị đi ện gi ật, vội vàng tr ánh đi.

“Vậy em định làm sao?”

một lần không được…”

“Thì làm lần hai thôi.”

Tôi th ật sự chưa từng nghĩ rằng… một thiên tài cũng có thể th ất bại.

Nhưng ánh mắ t cậu ta vẫn bì nh tĩnh, nghiêm túc, như thể đã sẵn sàng để làm lại th ật.

Tôi khẽ thở .

Đi tới bên cạnh cậu ấy, bắ t đầ u chỉ dẫn từng bước.

“Vấn đề có thể nằm ở đây… em xem thử làm thế này có ổn hơn không.”

ng hiên cứ u một thứ, th ời gian trôi qua rất nhan h.

Khi bị bắ t đầ u hoạt độ ng trơn tru, tôi ngẩng đầ u nhìn ra ngoài, thì cả thành phố đã bị màn đêm bao phủ.

Mà mới chỉ là chiết tách được một nửa.

Tiếp theo là kh oảng th ời gian chờ đợi — nhìn dòng dun g dị ch nhỏ xuống từng giọt là biết, đêm nay chắc chắn không về nhà được rồi.

Tră ng lư ỡi liềm lặng lẽ trôi trong bầ u trời đêm.

Tôi lấy ra “bộ ba bảo bối” chuyên dùng ở ph òng thí nghiệm: bịt mắ t, gối mini và chăn mỏng.

Cậu th iếu nhướng mà y khi thấy tôi chuẩn bị đâu ra đấy.

“Thiếu gia có thể về trước đi mà.”

“Để tôi trông cũng được rồi.”

Tôi hoàn toàn hiểu — thiếu gia chắc chắn chưa từng chịu kh ổ thức đêm trông thí nghiệm bao giờ.

Vì vậy mới lên tiếng đề nghị rất thành ý.

Thế mà cậu ta lại đẩy ghế đến sát bên cạnh tôi.

Nói bằng một giọng rất nhẹ, nhưng mang theo ch ng ậm ngùi:”Chị ơi, đã có ai từng nói với chị chưa?””Chị th ật sự… rất dịu dàng.”

Tôi nhìn lê ánh đèn huỳnh quang sáng trưng trong ph òng lab.

Trong đầ u không biết đang nghĩ gì.”Có thể là vậy.””Chị th ật sự… là người tốt.”

Rồi tôi nghe thấy cậu ấy nói:”Em th ật sự rất thích chị.”

“…”

Lại là một lời tỏ tình bất ngờ, lại quá mức thẳng thắn.

“Thích tôi mà lại đi lừ a tôi suốt bao lâu như thế hả?”” thích này… ai mà cần chứ.”

Tôi không biết mình có mang theo giọng gi ận dỗi trong câu đó không.

“Chị ơi.”

Trong màn đêm yên tĩnh, tôi nghe tiếng cậu ấy vang lên —từng lời như đang chậm rãi phác họ a, nhẹ nhàng mang theo ch tự giễu.

bạn tr ai chị không ph ản bội…”

“Dù em có giỏi hơn, tốt hơn, kh iến chị run g độ ng hơn…”

“Chị cũng sẽ không chọn em đúng không?”

“…” Tôi lặng người.

Trong đêm không có sao, cậu ấy lặng lẽ đậ p đổ cái tháp cả m xúc mà tôi từng dựng lên.

“Em đó…”

“Chỉ ở bên chị thôi, chứ còn biết làm sao nữa.”

“Em tự nguyện, ngọt ngào gì cũng nuốt.”

“…”

19

Mùa xuân mang theo sự lặng lẽ rút đi,để đầ u hạ bắ t đầ u trở nên ồn ào, náo nhiệt.

Khi dự án bước vào giai đoạn , tiến độ bị siết chặt.

Vậy nên số người ngủ lại ph òng thí nghiệm cũng nhiều hơn hẳn, có người thức trắng hai đêm liền.

Đồng nghiệp bắ t đầ u rơi vào trạng th ái kh ủng ho ảng, than vãn như sắp phát đi :

“Ôi, th ật tuyệt vời làm sao~ Những ngày mấ t ngủ mà có thể dậy nga y lập c để xem thí nghiệm chạy đến đâu rồi, đúng là tuyệt quá luôn~”

Trong trạng th ái nửa tỉnh nửa mơ, mệ t mỏi ph ấn kh ích, dự án cũng hoàn thành đúng hạn.

Khi gỡ bỏ được gánh nặng khỏi vai, cả nhóm hẹn đến một nhà hàng gần công ty để ăn mừng.

Trên bầ u trời đêm, những ngôi sao lặng lẽ nhô lên.

Tôi đã quen với việc đi đoàn, cũng quen với việc thu mình lại.

Cho đến khi ph át … có người đang giẫm lên bóng mình.

Tôi ngẩng đầ u lên nhìn.

Làn gió không nóng lắm hất tun g tó c mái của cậu th iếu đi bên cạnh tôi.

Cậu ấy đút ta y trong túi, không nói gì,kh óa áo khoác cứ đong đưa qua lại, thỉnh tho ảng chạm nhẹ vào ta y áo tôi.

Mang theo một cả m giác tê tê như thể có đi ện chạy qua, đầy run g độ ng và ngứa ngáy không thể nói thành lời.

Ba tháng hợp tác đã kết th úc.

Đám si nh viên và đồng nghiệp cũng thân với hơn hẳn.

Vậy nên khi không khí trên bàn tiệc bắ t đầ u rôm rả, mọi người liền kéo lại, hò hét đòi chơi mấ y trò “kích thích hơn một ch ”.

Tôi vốn không giỏi giao tiếp, cũng không thích mấ y hoạt độ ng đông người thế này.

Ngược lại, Thẩm Vũ Tinh như si nh ra đã là tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Thích cậu ta… có vẻ là chuyện rất dễ xảy ra.

Bằng ch ứng là, sau mấ y vòng rư ợu, tôi đã thấy có không ít đồng nghiệp nữ liếc mắ t đưa tình với cậu ta.

Tôi cố gắng rút người lại, ngồi im một góc.

Nhưng vẫn bị gọi tên.

“Chị Tiểu Vũ ơi, chơi chun g nha!”

“Tôi chơi mấ y trò này dở lắm…”

Tôi khẽ từ ch ối, nhưng chẳng có tác dụng gì.

Bị mấ y bạn si nh viên hoạt náo kéo thẳng lên sofa.

“Ôi trời, chị đừng nghiêm túc như trong ph òng lab chứ!”

Rồi tôi bị đẩy ngồi xuống… nga y bên cạnh Thẩm Vũ Tinh.

Chiếc sofa hơi nhỏ, tôi cũng không hiểu vì sao lại bị sắp vào đúng chỗ này.

Chỉ biết rằng do không khí quá náo nhiệt,không gian của tôi dần bị thu hẹp lại,đến mức bị ép sát vào cậu ấy, đầ u gối gần như chạm .

Dù tôi đã cố gắng khép ch ân lại,nhưng nhiệt độ từ người cậu ta vẫn truyền thẳng sang tôi, nóng hừng hực.

“Chị không thích chơi game ‘Vua ra lệnh’ à?”

Âm than h xun g quan h quá ồn ào,cậu ta gần như phải ghé sát, thì thầm nga y bên tai tôi.

Tôi nhìn cậu ấy — ánh mắ t nghiêm túc như đang th ật lò ng hỏi han.

Hàng mi tạo thành bóng đổ nhẹ nhàng trên gò má.

, tôi khẽ lắc đầ u.

Và trò chơi bắ t đầ u.

Th ật ra chỉ là rút bài dựa vào vận may.

Người rút trú ng “qu ân ác qu ỷ” sẽ được chọn hai người bất kỳ, ra lệnh cho họ làm một việc hoặc trả lời một câu hỏi.

Ai không làm được hay không trả lời được thì phải uống rư ợu.

Mấ y vòng đầ u không khí khá thoải mái, câu hỏi chủ yếu là:

“Đang thích ai à?”

“Đã yêu mấ y người rồi?”

Tôi cũng may mắn chưa bị gọi đến lượt, chỉ ngồi nép trong góc lắng nghe mọi người cười đùa rôm rả.

“Ơ, để tôi hỏi câu ho t hơn nhé!”

“Số 3, trả lời đi — trong số những người khác giới có mặ t ở đây, ai kh iến bạn có thiện cả m nhiều ?”

Trong ph òng hầ u hết là bạn bè, đồng nghiệp.

moi ra được gì th ật thì đúng là “tin nóng” đấy.

Đúng tôi còn đang hóng hớt chuyện người khác, liếc xuống lá bài trong ta y mình — số 3.

Tất cả ánh mắ t lập c đổ dồn về phía tôi.

Tôi: “…”

Túm lấy ly rư ợu, ngửa cổ uống một ngụm.

Hai vòng sau cũng chưa tới lượt tôi.

Rồi đến vòng thứ ba — tôi được chọn một nam đồng nghiệp… hôn qua một tờ giấy.

Không cần nghĩ nhiều, tôi dứt khoát chọn uống.

Th ật ra tôi vốn ít đi tụ tập, tửu lượng cũng không cao.

Uống liền hai ly, bị bạn bè tr êu là “đi ăn ké rư ợu”.

Đầ u bắ t đầ u ch oáng váng.

Cho đến khi nghe tiếng rì rào bên tai, mọi sự ch ú ý lại tụ về chỗ tôi.

“Ơ kìa, Tiểu Tinh ơi, em rút trú ng lá bài ác qu ỷ rồi nè!”

như đây là lần đầ u ti Thẩm Vũ Tinh rút được lá bài đặ c bi ệt.

Tôi thấy cậu ta lướt ng ón ta y dọc theo viền lá bài,khóe môi nhếch nhẹ, bật ra một tiếng cười khẽ.

“Vậy thì…”

“Số 4, bạn có thích số 5 dù chỉ một ch không?”

Người rút bài sẽ không biết số thứ tự của các lá bài, kể cả lá bài của chính mình.

Tôi thấy có người thò ta y ra lậ t bài của cậu ta, tr êu chọc:

“Thẩm Vũ Tinh, em chính là số 5 đó! Em tự hỏi chính mình kìa!”

Tôi cúi đầ u nhìn bài của mình.

Số 4.

“…”

Nói cậu ta không chơi gian, th ật sự tôi không tin .

Mọi người bắ t đầ u nháo nhào đi tìm xem ai là số 4.

“Ủa lạ ghê, số 4 đâu rồi? Ma u đi chứ?”

“Người được Tiểu Tinh thích á, đi đâu có gì phải ngại!”

Tôi siết chặt lá bài trong ta y,nga y bọn họ sắp tìm đến lượt tôi,một bà ta y bất ngờ nắm lấy ta y tôi.

Đầ u ng ón ta y ấm áp, nhẹ nhàng vuốt lấy rồi khéo léo rút lá bài ra khỏi ta y tôi.

“À… chắc do em rút nhầm hai lá.”

Cậu th iếu cầm lá bài trong ta y, đôi mắ t vô tộ i chớp chớp:

“Em là cả số 4 lẫn số 5 luôn đó.”

“Ván này coi như bỏ đi nha?” Ba/p c/ai da.ng ye,u

Sau đó bị mọi người đè ra, ép uống một ly lớn.

Chương 6

20

Mặ t tôi đột nhiên nóng bừng.

Không khí xun g quan h cũng càng càng náo nhiệt.

Tôi áp mu bà ta y lên mặ t để kiểm tra nhiệt độ, rồi đứng dậy nói mình đi vệ si nh.

Trong nhà vệ si nh, tôi nhìn vào gương,hai má đã ửng đỏ rõ ràng.

“…”

Không biết là do rư ợu hay do chuyện gì khác, ti m tôi đậ p nhan h đến kỳ lạ.

Cả m giác hỗn lo ạn đó, như nhịp tr ống dồn dập đang đẩy tôi rời xa lý trí.

May mà nư ớc tạt lên mặ t giúp tôi tỉnh táo trở lại.

Tôi lau mặ t, bước ra khỏi nhà vệ si nh —

thì chợt nghe thấy một giọng nói quen quen.

“Em đến tận Giang Thị tìm cô ấy, như vậy còn chưa đủ ch ân thành sao?”

“Vâng, là lỗi của em… em hứa sẽ không tái phạm nữa.”

“Kh ốn th ật… ai mà chưa từng sa i chứ…”

Lại nghe thấy giọng nói ấy, tôi như thoáng có cả m giác… như cả một đời.

Bước qua góc tường, quả nhiên thấy một người đà ông mặc áo khoác denim, dựa lưng vào tường, đang gọi đi ện thoại.

Thấy tôi, an h ta cũng sững lại một hai giây, sau đó tắt máy, đút ta y vào túi, bước về phía tôi.

“Trông cũng chẳng gầy đi mấ y.”

Đó là câu đầ u ti an h ta nói khi gặp tôi lại.

… Tôi th ật sự không hiểu sao an h ta lại chắc mẩm rằng sau khi chia ta y, tôi sẽ phải gầy rộc đi.

Than h. Sao an h lại ở đây?”

Tôi gọi tên an h ta với gương mặ t tan h.

An h ta cúi người xuống, lười biếng.

“Tất nhiên là đến tìm em rồi — bà cô của tôi ơi.”

“Đi ện thoại gọi không được. Vẫn chưa chịu tha thứ cho an h à?”

“Trước ti gỡ an h ra khỏi dan h sách chặn đi?”

“…”

Công việc dạo này quá bận,đến mức tôi cũng quên mấ t mình đã chặn số an h ta vì không những cuộc gọi vô cớ.

“Ch úng ta đã kết th úc rồi.”

Tôi trả lời, định bước qua, nhưng lại bị an h ta chặn lại.

“Kết th úc gì cơ?”

An h ta nhíu mà y nhìn tôi.

Sau nửa năm — lại một lần nữa đối diện với gương mặ t ấy.

Th ật ra bao nhiêu lời nói, cũng chỉ còn lại một câu:” Than h, an h thay đổi rồi.”

Vì sao lại thay đổi, tôi không biết.

Nhưng ảnh Than h trong ký ức tôi đã trở thành một cái xá c mục ruỗng, trôi dạt trên bờ ký ức mà tôi từng th ương nhớ.

“Con người ai mà chẳng thay đổi.”

Giọng an h ta dần trở nên lù ng.

“Chẳng lẽ vì an h thay đổi mà em không thể chấp an h nữa?”

“An h thay đổi thành súc vật thì tôi cũng phải chấp à?”

Vả lại, ai quy định người định phải thay đổi chứ?

“An h là loại cặn bã, nên nghĩ ai cũng là cặn bã giống an h hả?”

“Th ật đạo đứ c quá ha.”

An h ta bật cười một tiếng,ép tôi dựa sát vào tường.

“Vậy thì sao?”

“Em buông an h chắc?”

“Không ở bên an h thì em định yêu ai?”

“Trong thế giới của em còn ai nữa? Ngoài an h ra em còn có ai khác không?”

Áp lực đột ngột kh iến tôi cả m thấy nghẹt thở.

Tôi trừng mắ t nhìn an h ta — an h ta biết rõ tôi có phần “sạch sẽ” về ti nh th ần.

Tôi chỉ có thể yêu một người, mà khi đã yêu rồi… thì rất khó buông bỏ.

Cho nên an h ta mới chắc chắn như vậy. Rằng dù có sa i đến đâu, tôi cũng sẽ đứng yên tại chỗ chờ an h ta về.

Vì thế, an h ta mới dám ph ản bội, dám tán tỉnh người khác, và lù ng với tôi đến không còn giới hạn.

Nhưng mà…

Tôi còn chưa kịp phản bác,thì an h ta đã bị một cú đấm thẳng hất văng sang một bên.

“Chị ơi, đêm hôm th ật đúng là ng uy hiểm mà.”

“Chị xinh thế này, phải cẩn th ận mấ y tên biến th ái lảng vảng quan h đây đấy.”

Cậu th iếu nheo mắ t cười với tôi, khẽ xoay cổ ta y như đang khởi độ ng.

Trong mắ t cậu ta ánh lên tia sáng ng uy hiểm xen lẫn hưng phấn.

…Tôi có cả m giác cú đấm đó, cậu ta đã nhịn rất lâu rồi.

“M* kiếp, mà y là thằng ?”

Than h bị đấm cho một phát, đứng còn không vững.

“Chuyện giữa tao với bạn gá i tao, tới lượt mà y xen vô à—”Rồi lại bị túm cổ áo, ăn thêm một cú đấm nữa.

“M* nó, mà y…”

Than h định đứng dậy phản đòn, nhưng lập c bị cậu th iếu quét ch ân một phát, ngã sõng soài.

Không chịu , hắn ta bắ t đầ u đổi chiến thuật:”Mà y coi chừng đấy, tao đi gi ám định th ương tậ t ki ện mà y ra tò a bây giờ…”

ki ện thì cứ ki ện.”

Thiếu gia chỉnh lại cổ áo.

Cậu ta chưa bao giờ sợ mấ y chuyện này.

Than h, tôi không còn là bạn gá i an h nữa.”

Tôi đứng cạnh cậu ấy, dứt khoát tu yên bố.

“Đ* má…”

Than h rủa một câu,rồi vì má u nóng dồn lên nã o mà gào lên:”Không còn là bạn gá i tao thì là bạn gá i thằng này à?!”

“Đúng vậy.”

Tôi đáp rất nhẹ nhàng, bình thản và tự nhiên.

Kh oảnh khắc đó không chỉ có Than h sững sờ,nga y cả cậu th iếu đang nắm cổ áo hắn cũng cứng đờ người.

Cậu ta ngẩng phắt đầ u lên, trừng trừng nhìn tôi.

Tôi bước tới, nhẹ nhàng khoác ta y lên vai cậu ấy.

Nhìn Than h đang ngồi bẹp dưới đất, tự nhiên thấy giống như vai phản diện bị xử lý xong, người thắng trận là tôi vậy.

“Đúng vậy.”

“Bạn tr ai mới của tôi.”

Tôi dùng mu bà ta y khẽ chạm vào gò má mịn màng của cậu ấy.

“Đẹp tr ai không ?”

“…”

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương