Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

07.

Hạ Diên Chu không rời đi. Anh lấy danh nghĩa thị sát công tác để ở lại trại, ngay sát vách tôi.

Mỗi sáng khi tôi ra khỏi đi làm, đều anh đứng đó, tay xách bữa sáng là món bánh bao nhỏ và sữa đậu nành tôi từng thích nhất: “Vãn Ý, ăn chút gì đi, dạ dày em không tốt, không được để bụng đói.”

Tôi coi như không , đi thẳng qua. Anh cũng không giận, lẳng lặng đi theo phía sau.

Tôi đi buồng , anh đợi ở hành lang. Tôi làm phẫu thuật, anh đứng canh ngoài mổ. Tôi tan làm, anh đã lấy sẵn cơm đặt trước tôi.

Các chiến sĩ trong trại đều hết, xì xào bàn tán:

“Vị tướng mới đến hình như đang theo đuổi bác sĩ .”

“Nhưng bác sĩ có vẻ không thèm đếm xỉa đến ngài ấy.”

Y tá Tiểu Ngô hỏi khẽ: “Bác sĩ , Thiếu tướng Hạ đó có phải là…”

Tôi gật .

Tiểu Ngô thở dài: “Biết thì hà tất lúc trước phải làm vậy.”

Đúng . Biết thì hà tất lúc trước phải làm vậy. Nhưng trên đời không có “nếu như”.

“theo đuổi” của Hạ Diên Chu ngày càng trực diện.

Anh nhờ người gửi máy bay từ Bắc Thành đến cả bộ mỹ phẩm cao cấp. Anh nói: “Vãn Ý, Mạc Bắc cát nhiều, em phải chăm sóc da cho tốt.”

Tôi gửi trả nguyên phong kiện hàng.

Anh vận chuyển cả một thuyền hoa tươi phủ kín sân nhỏ của điểm y tế. Anh nói: “Vãn Ý, anh nhớ em thích nhất là hoa bách hợp.”

Tôi bảo các chiến sĩ chia hoa gửi đến từng trạm gác. Mỗi người một bình, cắm bên sổ.

Thậm chí anh còn muốn cải tạo lại ở của tôi. Anh nói: “Vãn Ý, điều kiện ở đây gian khổ quá, anh lắp cho em một cái máy sưởi nhé.”

Tôi nhìn anh, chỉ nực cười:

“Hạ Diên Chu, anh nghĩ rằng dùng những bù đắp vật chất là có thể xóa sạch những tổn anh đã gây ra cho tôi ? Anh tưởng rằng chỉ cần anh kiên trì thì tôi sẽ mủi lòng lại? Tôi nói cho anh biết, không bao giờ! Vãn Ý tôi thứ không thiếu nhất chính là cốt cách. Vết anh gây ra, tôi sẽ nhớ cả đời. Những gì anh nợ tôi, đời anh trả không sạch đâu.”

Lời nói của tôi rất nặng nề. Nặng đến mức anh không ngẩng lên nổi. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy đau đớn vô tận.

“Vãn Ý, rốt cuộc anh phải làm nào em mới chịu tha thứ cho anh?”

Tôi nhìn anh, gằn từng chữ: “Trừ phi, anh đi.”

Nói xong, tôi lưng bỏ đi, để mặc anh đứng sững sờ tại chỗ.

08.

Tôi cứ ngỡ đến anh sẽ bỏ cuộc mà rời đi.

Nhưng anh không đi. Anh chỉ đổi một cách thức khác.

Anh không còn đi theo tôi mỗi ngày, không còn tặng những món đồ xa hoa phù phiếm, mà bắt làm những việc thực tế.

Anh xin cho viện một lô thiết bị y tế và thuốc men tiên tiến; anh giành thêm nhiều kỳ nghỉ phép thăm thân cho chiến sĩ, liên hệ với các trường học địa phương để giải quyết việc học hành cho con em họ.

Thậm chí anh còn đích thân dẫn đội, đội cát để sửa lại con từ trại đến các trạm gác.

việc anh làm dường như không liên quan đến tôi, nhưng lại như thể đều vì tôi.

Anh muốn chứng minh rằng anh đã thay đổi, không còn là một Hạ Diên Chu chỉ biết đến trách nhiệm mà không biết trân trọng người .

Nhưng thì chứ? Thâm đến muộn, còn nhẹ hơn cả cỏ rác.

Mùa đông ở Mạc Bắc đến sớm và lạnh thấu xương. Một trận bão đột ngột ập xuống phong tỏa núi.

Một lão tiểu đội trưởng ở trạm gác vùng sâu bị nhồi máu cơ tim cấp tính. bị lấp, xe không vào được. Hạ Diên Chu xung phong dẫn đội đi bộ cứu viện, tôi là bác sĩ đi cùng.

tôi lội ngập đến gối suốt bốn tiếng đồng hồ mới đến nơi. Sau khi tôi xử lý cấp cứu để ổn định hình cho nhân, cả đội chuẩn bị đưa người về.

Khi đi qua một vách đá, bất ngờ sạt lở. Tôi trượt chân, mắt sắp rơi xuống vực thì Hạ Diên Chu nhanh tay lẹ mắt đẩy tôi ra.

Theo đà quán tính, anh bị ngã xuống dốc , lăn ra xa mấy mét, đập vào đá. Máu chảy ra nhuộm đỏ cả nền trắng.

“Hạ Diên Chu!” Tôi gào lên xé lòng, lao đến đỡ lấy anh.

Anh hôn mê bất tỉnh. Suốt dọc về trại, tôi vừa làm hồi sức tim phổi cho anh vừa .

mắt lẫn cùng bông rơi trên mặt anh, tôi lẩm bẩm: “Hạ Diên Chu, anh không được , anh tôi biết tìm ai báo thù đây, anh không được …”

Sau 6 tiếng phẫu thuật lấy khối máu tụ trong não, tôi ngã quỵ xuống sàn vì kiệt sức. Anh hôn mê ba ngày ba đêm. Khi tỉnh lại, câu tiên anh nói là: “Vãn Ý, em , em vẫn còn quan tâm đến anh đúng không?”

Tôi lau mắt, lạnh lùng đáp: “Anh nghĩ nhiều , tôi chỉ không muốn nhân trên bàn mổ của mình làm mất mặt tôi thôi.”

Vết của anh rất nặng, liên tục sốt cao và mê sảng. Trong cơn mê, anh cứ gọi tên tôi: “Vãn Ý, đừng đi, anh sai , anh yêu em…”

Y tá Tiểu Liễu nhìn tôi chăm chú: “Bác sĩ , chị vẫn còn yêu anh ấy đúng không?”

Tôi không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận. Yêu ? Có lẽ vậy.

Đó là người tôi đã yêu suốt 24 năm, cảm đó đã khắc sâu vào xương tủy, làm nói quên là quên ngay được.

Chỉ là, yêu đó đã đầy rẫy vết sẹo, không bao giờ lại được như ban nữa.

Khi ổn định, anh cầu xin tôi: “Vãn Ý, ta hòa hợp lại đi? Anh sẽ đưa em tất cả, hàm, huân chương, cả mạng sống của anh, chỉ cần em về.”

Tôi đứng bên sổ nhìn cát, nhẹ nhàng nói:

“Hạ Diên Chu, anh biết không? Ba năm trước khi rời đi, tôi tưởng mình sẽ không bao giờ yêu ai được nữa. Trái tim tôi đã .”

Tôi lại, nhìn anh với ánh mắt thanh thản: “Nhưng tôi đã lầm. Ở Mạc Bắc, tôi đã gặp một người. Anh ấy tên là Giang Dữ, Tham mưu trưởng của trại.”

Sắc mặt Hạ Diên Chu lập tức xám ngoét.

“Anh ấy không rực rỡ hào quang hay giữ chức cao như anh. Anh ấy rất bình thường, chỉ là một nhân giữ thùy. Anh ấy sẽ thầm lặng đưa cho tôi ly ấm sau ca mổ, nấu lê phèn khi tôi ho vì cát, cùng tôi đi dạo hành lang khi tôi trực đêm. Anh ấy không biết nói lời mật, nhưng việc anh ấy làm đều cho tôi tôn trọng và trân trọng.”

Tôi đập tan hy vọng cuối cùng của anh: “Hạ Diên Chu, anh biết yêu là gì không? Yêu không phải là hy sinh tự cảm động bản thân, cũng không phải là thiên vị đương nhiên. Yêu là tôn trọng, là thấu hiểu, là ở bên. Đó là những thứ anh không thể cho, cũng không bao giờ học được. Vậy nên, ta hoàn toàn kết thúc .”

Hạ Diên Chu như một đứa trẻ không nơi nương tựa.

Ngay lúc đó, bật mở. Giang Dữ đứng đó với lồng giữ nhiệt đựng canh gà. Anh nhìn tôi đỏ mắt, lo lắng hỏi: “Em ? Mệt lắm phải không?”

Tôi mỉm cười dịu dàng: “Không , mình đi thôi.” Tôi nắm tay Giang Dữ bước ra ngoài, mặc kệ tiếng xé lòng của Hạ Diên Chu bị vùi lấp trong tiếng .

09.

cảm của tôi và Giang Dữ bình lặng mà ấm áp. Anh cầu hôn tôi bằng một chiếc mặt dây chuyền răng sói tự tay mài nhẵn.

“Vãn Ý, Mạc Bắc khổ cực, anh không cho em được vinh hoa phú quý, nhưng anh sẽ dùng mạng mình hộ vệ em bình an cả đời.”

Tôi gật : “Em đồng ý.”

Cuộc sống của tôi trôi qua êm đềm. tôi cùng nhau cải thiện viện, trồng cây trên sa mạc, nấu những bát mì nóng hổi.

Anh nhớ sở thích của tôi, chăm sóc tôi từng chút một. Đó là hương vị đẹp đẽ nhất trần gian.

Hạ Diên Chu đã đi ngay ngày hôm sau khi tôi từ chối anh. Anh chỉ để lại một lá thư ngắn gọn: “Vãn Ý, chúc em hạnh phúc.” Tôi khóa chặt lá thư vào ngăn kéo, như lời chào tạm biệt cuối cùng cho mối 24 năm.

Nửa năm sau, tôi tên Hạ Diên Chu trên bản tin khu. giới xảy ra xung đột, anh đã dẫn phản công.

Để che chắn cho một chiến sĩ trẻ, anh đã trúng đạn và hy sinh anh dũng. Anh được truy tặng danh hiệu Liệt sĩ cách mạng và Huân chương chiến công hạng Nhất.

Trên tivi, vị thủ trưởng cũ đỏ hoe mắt nói: “Cậu ấy không thẹn với quốc gia, không thẹn với phục, cậu ấy chỉ có lỗi với một cô gái mà cậu ấy đã yêu cả đời.”

Tôi xin phép nghỉ, một mình về khu dự đám tang anh.

Đó là đoạn tuyệt cuối cùng với thanh xuân của tôi. Tại linh sàng, Tô trang điểm đậm, lóc thảm thiết nhưng bị mẹ Hạ đuổi thẳng cổ: “Cô không có tư cách đứng ở đây, cút!”

Khi người đã về hết, tôi đặt một bó cúc trắng trước mộ anh.

“Hạ Diên Chu, tôi đến thăm anh đây. Anh đã thành anh hùng đúng như tâm nguyện, chắc anh đang vui lắm.”

“Tôi tha thứ cho anh . Không phải vì anh đã , mà vì tôi đã thực buông xuống được . Kiếp sau, đừng ngốc nữa, đừng lấy trách nhiệm làm cái cớ để làm tổn người mình yêu.”

Bước ra khỏi nghĩa trang dưới cơn mưa nhỏ, tôi biết đó là lời chào cuối cùng của anh.

10.

Trở về Mạc Bắc, Giang Dữ đợi tôi ở cổng trại. Anh không hỏi tôi đi đâu, chỉ ôm tôi thật chặt: “Chào mừng em về nhà.” Tôi tựa vào lòng anh nức nở, trút bỏ uất ức bấy lâu.

Sau đó, mẹ Hạ gửi cho tôi một chiếc hộp di vật của anh.

Bên trong là cây bút máy tôi tặng khi anh tốt nghiệp, chiếc áo len tôi đan anh mặc đến sờn cũ, những cuống vé xem phim năm xưa… và một mảnh giấy nhạt màu.

Đó là “Tờ phiếu tha thứ” tôi viết trêu anh ngày trước: “Hạ Diên Chu, lần sau nếu làm em giận, đưa tờ phiếu ra em sẽ tha thứ, chỉ giới hạn một lần.”

Mặt sau mảnh giấy là dòng chữ chì nguệch ngoạc viết vào ngày tôi rời đi:

“Vãn Ý của anh là để yêu , không phải để làm tổn . Anh sai , nhưng anh không còn cơ hội để bù đắp nữa.”

mắt tôi rơi nhòe trang giấy. Tôi mang mảnh giấy đó ra sa mạc thùy, đốt nó đi. Nhìn ngọn lửa thiêu rụi quá khứ, tro bụi bay về phía giới — mảnh đất anh dùng mạng sống để bảo vệ.

Hạ Diên Chu, tin nhắn anh gửi tôi đã nhận được. Tôi bằng lòng hòa giải với quá khứ, với chính mình, và với thanh xuân của ta. người đều tự hào về anh.

Ký tên: Vãn Ý của ngày xưa.

Còn tôi của hiện tại, là vợ của Giang Dữ, là bác sĩ của Mạc Bắc. Cuộc sống bình lặng, an yên và ấm áp.

Đó chính là phần đời còn lại mà tôi mong muốn. Mây đã tan, đã ngừng, đời tôi không còn Hạ Diên Chu, nhưng đã có Giang Dữ và khói lửa nhân gian của riêng mình.

Hết

Tùy chỉnh
Danh sách chương