Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì anh luôn có sức tự chủ cực mạnh, thậm chí còn có chút khinh thường những thứ như thuốc lá.
Bên ngoài mưa như trút nước.
Tôi khẽ gật .
Anh châm một điếu, ngậm giữa môi, rít liền nửa điếu trong một hơi, như muốn ép cơn uất nghẹn trong lồng ngực .
Rồi anh : “Em bắt có người bên ngoài từ khi nào?”
Tôi trả lời thật.
Thời Sâm nhíu chặt mày.
Một lúc lâu sau, anh hít sâu một hơi: “A … anh cứ nghĩ em sẽ không làm vậy.”
Vì sao Thời Sâm lại chắc chắn rằng tôi sẽ không chơi những trò của cái gọi là giới thượng lưu?
Không vì gì khác.
Bởi vì tôi từng tận mắt bắt gặp cảnh mẹ tôi ngoại tình.
Trong gia tộc của chúng tôi, dường như mọi thứ mãi mãi chỉ xoay quanh lợi ích.
Tình yêu chỉ là thứ trang trí, là điểm tô thêm cho đẹp, có cũng được không có cũng chẳng sao.
Nhưng mẹ tôi lại khác.
Bà thật sự từng yêu cha tôi.
Có nhiều người cười nhạo, bảo bà đúng là loại “đa tình” hiếm có.
Chính mẹ tôi đã khiến tôi tin rằng tình yêu là thứ thiêng liêng.
Nhưng cuối cùng… mẹ tôi cũng thế giới phù hoa này làm cho lạc lối.
Bà từng nói tôi: “Chung thủy là thứ không quan trọng nhất, vì chúng ta đang ở trong vòng xoáy.”
Thế nhưng, sự dũng cảm của mẹ năm đó lại khiến tôi khắc sâu trong .
Tôi luôn nghĩ… thế nào cũng phải có người làm điều mình cho là đúng.
Thời Sâm quá hiểu tôi.
Anh biết tôi yêu anh.
Tôi khác tất cả mọi người.
Nói dễ thì là thanh cao.
Nói khó … thì là ngu ngốc.
Cho nên chuyện tôi có người bên ngoài…
đối anh, giống như một cú đánh bất ngờ, hoàn toàn không kịp đề phòng.
10
Nhưng Thời Sâm là Thời Sâm.
Anh đưa tay đặt tay tôi, cảm nhịp mạch đập.
“A … khi nào thì để anh gặp người đó một lần. Anh giúp em xem qua.”
Tôi giả vờ không ra sự dò xét trong lời anh.
Anh muốn biết người tôi “nuôi” bên ngoài là do thật thích, hay chỉ vì nhất thời cô đơn.
Nếu là vế sau, có lẽ anh sẽ thở phào.
Có lẽ anh đang chờ tôi tự nói ra điều đó.
Bởi vì tôi từng nói sớm rồi – Chúng tôi là thanh mai trúc mã.
Là chiến hữu.
Là người hiểu nhau nhất trên đời.
Thời Sâm không phải kẻ ngốc.
Những năm đó nhà Thời chao đảo, tôi đã ở bên anh không rời nửa bước.
Tình cảm của tôi chưa từng phải nghi ngờ.
Sự chân ấy, về sau có bao nhiêu “hồng nhan tri kỷ” cũng không thể so được.
Tôi từng nói rồi.
Con đường chúng tôi qua khi còn trẻ… sẽ không có ai khác bước vào được .
Những cô kia nhìn thấy là Thời tổng, là người đàn ông quyền thế công.
Nhưng đâu biết… đã từng có một chàng trai chỉ vì một chữ “yêu” đỏ bừng vành tai.
Tôi nhìn anh, cuối cùng thản nói ra câu đó:
“Thời Sâm, anh không cần dò xét em .”
“Chúng ta ly .”
Tôi đã năm năm… để có thể nói ra câu này một cách trơn tru.
Thời Sâm có lẽ vĩnh viễn cũng không biết… khi “bông hoa biết nói” tiên xuất hiện, tôi đã thảm hại và đau đến mức nào.
Cô ấy cười rực rỡ.
Thời Sâm dung túng chiều chuộng.
Khóe mắt đuôi mày anh mang theo sự thả lỏng tôi chưa từng thấy.
Cảm giác mới mẻ… luôn là thứ giết chết con người nhanh nhất.
Có lẽ vì tuyệt , tôi đã đổ bệnh nặng.
Nằm trên giường bệnh, truyền dịch.
y tá kể chuyện bát quái gần đây.
nói Thời Sâm lãng mạn thế nào.
Tặng bao nhiêu đóa hoa hồng chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô kia.
Như thể đã quên sự tồn tại của “bà Thời”.
Như thể trong những tin tức tình ái, kẻ đến sau lúc nào cũng đáng thương nhất.
Thời Sâm khi ấy mê mẩn không lối về.
Không còn sự thản như nước sau này.
Anh nhiều lần không ra sự bất thường của tôi.
Từ nhỏ tôi đã kiêu ngạo, tuyệt đối không cho phép mình yếu đuối.
Nhưng đêm đó… nước mắt thấm ướt cả chăn.
Tôi cảm thấy lồng ngực như bóp nghẹt, đau đớn và tuyệt đến cùng cực.
Thậm chí có một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình sẽ chết.
Thế nên tôi gọi cho Thời Sâm.
Người máy là một cô .
Cô ta nói Thời Sâm đang tắm.
Rồi tôi – bà Thời – có dặn dò gì không.
Có lẽ vì bệnh tật hành hạ, thái độ tôi tệ.
Tôi ra lệnh cô ta đưa điện thoại cho Thời Sâm.
Cô ta không .
Chỉ rưng rưng nước mắt.
Thời Sâm đang dỗ dành cô ta, là ai gọi.
Cô ta nói thật.
Thời Sâm im lặng một lúc, rồi mới lấy điện thoại.
Khi ấy trong tôi… vậy còn một chút hy .
Tình yêu đúng là thứ hành hạ người ta.
Tôi có thể cảm trái tim mình nâng thật cao.
Nhưng anh chỉ nói tôi một câu: “A , em đừng học theo Chu Minh Mị.”
Thời gian đó Chu Minh Mị và Hạ Minh cãi nhau đến mức khó coi, khiến Hạ Minh mặt không ít.
Chu Minh Mị không động được Hạ Minh, nên bắt trút giận những cô bên cạnh anh ta.
Khoảng thời gian ấy, ai dính vào Hạ Minh cũng xui xẻo.
Chuyện đó cả giới đều biết.
Hạ Minh mặt đến tận cùng.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác trái tim mình người ta bóp chặt… rồi chẳng thèm để ý, ném từ trên cao .
Tan nát vụn vỡ.
Đêm đó, nước mắt chảy đến môi tôi cũng đắng nghét.
Có lẽ ra mình nói quá nặng, anh lại dịu giọng : “A , em sợ tối à?”
Bên cạnh anh, cô kia bật cười khúc khích, nũng nịu như mèo.
Tôi giấu điện thoại dưới gối.
Không trả lời thêm một câu nào .
Lần tiên tôi thật sự ra – Thời Sâm là một người bạn thanh mai tốt.
Là một người quyết đoán giỏi giang.
Nhưng tôi đã phạm một sai lầm chí mạng.
Tôi dùng thứ tình cảm mong manh giữa tôi và anh… để chống lại thể diện gia tộc, chống lại những quy tắc ngầm ai cũng mặc định.
Đêm đó, tôi không đau đớn được bao lâu.
Y tá nhanh chóng phát hiện tình trạng bất thường.
Sau một trận cấp cứu, tôi mới miễn cưỡng giữ được mạng sống.
Những ngày sau đó, Thời Sâm nhắn tin, gọi điện.
Anh nói đêm đó uống quá nhiều, lại Hạ Minh than phiền nên giận cá chém thớt tôi.
Khi ấy tôi cúi nhìn kim truyền trên mu bàn tay, tựa vào gối mềm, tận mắt nhìn lá cây ngoài cửa sổ chậm rãi rơi .
Tôi dịu dàng đáp: “Thời Sâm, em là Châu, là đại tiểu thư nhà .”
“Em biết rõ ràng giữa chúng ta không chỉ có anh và em.”
“Còn có hợp tác hàng trăm triệu, còn có giao tình trăm năm.”
Thời Sâm im lặng.
Anh hít sâu một hơi.
“A … em hình như đã lớn rồi.”
Tôi không nói thêm .
11
Tôi thật sự không phải người thông minh.
Tôi tròn năm năm… mới có thể hoàn toàn nhổ Thời Sâm ra khỏi trái tim mình.
về sau tôi không còn gọi điện vì những người phụ nữ bên cạnh anh … nhưng những đêm chỉ có một mình, tim tôi đau như dao cắt.
ngủ.
Đa nghi.
Phẫn nộ.
Tuyệt … tất cả những thứ đó chồng chất nhau, mới đổi được hiện tại – tôi có thể tĩnh nhìn anh, thậm chí còn cười nhạt:
“Ly .”
Biểu cảm của Thời Sâm khi đó đầy không thể tin.
Thời gian như ngừng lại.
Gương mặt tuấn tú của anh thậm chí hơi vặn vẹo, không còn sự dịu dàng như trước.
Tôi lại chậm rãi bổ sung thêm: “Em không cần gì cả.”
“Không thể nào!”
Thời Sâm lập tức bùng nổ, sốt ruột cắt ngang lời tôi.
“ Châu, em có biết bây giờ anh đáng giá bao nhiêu không?”
Làm vợ của Thời Sâm đồng nghĩa vô số ưu đãi.
Anh đã trở tư bản, tài sản.
Chúng tôi nhìn nhau một cái.
Anh như sự lạnh nhạt trong mắt tôi làm tổn thương.
Rồi anh nửa quỳ cạnh tôi, giọng khàn : “A … chúng ta không cần phải đến bước này.”
Tình yêu đúng là thứ mỏng manh lạnh lẽo.
Danh , quyền lực, lợi ích… luôn phải đứng trước nó.
Nhưng Thời Sâm đã có đủ tất cả rồi.
Cho nên phần tình cảm ít ỏi kia… dường như cũng trở nên có trọng lượng.
“Thời Sâm, chúng ta nên chia tay trong hòa .”
“ sao cũng đều là người muốn giữ thể diện.”
Tôi dứt khoát kéo cổ áo len .
Lộ ra vị trí trước ngực.
Là một dấu .
Thời Sâm nheo mắt nguy hiểm.
“Ai làm?”
“Người đàn ông đó là ai?”
Tối nay lời tỏ tình của tôi có lẽ đã kích thích Tiết Lang.
Chàng trai lạnh lùng ấy, khi lại hoàn toàn vụng về.
Khi môi cậu chạm ngực tôi, cậu hoảng hốt bật dậy, nói rằng… sau khi kết rồi hãy làm tiếp.
Rồi cậu pha sữa cho tôi, bảo tôi ngủ sớm, sau đó rời khỏi nhà.
Tôi không trả lời Thời Sâm.
Nhưng anh càng lúc càng phát điên: “ Châu… vì sao em lại động ?”
“Giữa chúng ta sao có thể có người thứ ba?”
“Ai cho phép em thật ?”
Tôi nhìn anh, giọng thản: “Thời Sâm, làm người đừng tham quá.”
“Sao anh có thể vừa muốn cái này, vừa muốn cái kia?”
Mắt anh đỏ ngầu, gân xanh nổi trên cổ.
Anh điên cuồng đập phá tất cả những thứ có thể đập trong tầm tay.
“ Châu!”
Tôi không hề hành động của anh dọa sợ.
Chỉ lùi lại hai bước.
“Thời Sâm, sau lưng em là nhà .”
“Anh không động vào em được đâu.”
“Đừng đe dọa em .”
12
Tôi cứ nghĩ sau khi những lời đó, ít nhất anh cũng sẽ kiêng dè hợp đồng nhiều năm cùng thể diện hai nhà.
Nhưng anh lại đỏ mắt tôi: “Tại sao?”
Tôi không thể nói ra nguyên nhân.
Những yêu cầu năm xưa, khi tôi còn yêu anh bằng tất cả chân , tôi đã không nói ra… thì bây giờ càng không thể nói.
Thế nên tôi chỉ cố gắng dùng cách nói chuyện khéo léo nhất để anh hiểu rằng – ly , chúng tôi là thanh mai trúc mã.
Tôi sẽ không đứng ở phía đối lập sự nghiệp của anh.
“Thời Sâm, em chưa từng nghi ngờ năng lực của anh.”
“Em cũng không có ý dùng cách lùi một bước để ép anh hay điều khiển anh.”
“Chỉ là… em đã buông bỏ những hào quang đó rồi.”
“Em nghĩ… chúng ta vốn dĩ không hợp.”
Giọng tôi dịu dàng, từng lời từng chữ đều chân .
“Anh em vì sao em lại thích người khác.” Anh lặp lại, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện làm ăn hay danh phía sau.
Tôi sững người.
Bởi trong mắt tôi, “thích” đối một người như Thời Sâm… thật sự là thứ không quan trọng nhất.
Nếu tôi không phải Châu… anh sẽ không cưới tôi.
Nhưng năm tôi gả cho anh, cả hai chúng tôi đều không biết Thời Sâm có thể giành được vị trí anh muốn hay không.
Có lẽ ngay từ … mối quan hệ của chúng tôi đã không hề đẳng.
“A …”
Anh mềm giọng, tiến lại gần tôi, như khẩn thiết muốn chứng minh điều gì đó.
“Có phải anh làm gì không tốt không?”
Nhìn dáng vẻ ấy của anh, tôi thoáng hoang mang.
Nhưng ngay sau đó, trong tôi lại dâng một thứ ác ý vô hạn.
Có lẽ…
Thời Sâm cũng thật sự để tâm đến tôi.
Thế nên tôi cong môi, nói: “Thời Sâm, có phải có lúc anh cũng hối hận vì năm đó mình không muốn có con không?”
“ sao nếu giữa chúng ta có một sợi dây ràng buộc…”
“Có lẽ trong mắt anh, em sẽ không thể ra dứt khoát như vậy.”
Thời Sâm nhìn chằm chằm tôi.
Nhịp tim anh đập dữ dội.
Anh bỗng muốn ngăn tôi lại.
Nhưng sự rung động mãnh liệt trong lồng ngực khiến anh không thể mở miệng.