Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Chỉ có thể đứng im, chờ tôi nói hết.

Còn tôi… lại tình muốn anh đối mặt với sự tàn nhẫn tôi từng chịu.

Tôi muốn anh biết rõ – chúng tôi đã tuyệt đối không còn khả năng.

Vì vậy tôi tiếp tục nói: “Em từng có .”

Trong mắt anh dâng lên sự cầu xin.

Anh muốn tôi đừng nói nữa.

Nhưng tôi không để .

Chỉ tiếp tục: “Em đã bỏ nó rồi.”

“Ngay lúc anh có bông hoa biết nói hai.”

“Thời Sâm, chúng ta không phải cách trở bởi người em yêu hay người anh yêu.”

là những năm tháng đó… em luôn không ngừng buông bỏ.”

“Em rất rõ kết cục của chúng ta.”

“Thậm chí em không muốn có một đứa trẻ để thay đổi sự thật đã được định sẵn.”

Chu Mị năm đó không đủ can đảm để liều mạng rời khỏi cái lồng giam gia tộc dựng lên.

Nhưng tôi thì có.

13

Từ sau đó, Thời Sâm giống như biến thành một người khác.

Chu Mị tặc lưỡi cảm thán: “Mày cho Thời Sâm uống bùa mê thuốc lú à? Nghe nói anh ta nổi điên, cắt đứt hết người bên cạnh rồi.”

Tôi chậm rãi đáp: “Mày bảo Hạ giúp tao khuyên anh ta đi. Chuyện tao muốn ly … không phải nói chơi.”

Chu Mị im lặng một lúc .

“Mày nghiêm túc thật à? Nhà họ Lận đồng sao?”

Tôi đáp: “Người đang nắm quyền gần đây là riêng. Hắn rất kiêng kỵ cuộc nhân liên tao và Thời Sâm.”

Chu Mị không nói nữa, chỉ thở dài bảo tôi… may mắn hơn cô ấy.

Thủ đoạn Thời Sâm dùng để níu kéo tôi thật ra mẻ.

Anh đưa tôi quay về nhà cũ, chỉ cây đại thụ trong sân rồi cười: “A Bối, em còn nhớ không? Em trèo lên cây này, anh đứng dưới dang tay đỡ em.”

Tôi thuận theo gật đầu: “Nhớ chứ. Ngay sau khi em nói em là đại tiểu thư nhà họ Lận.”

Thời Sâm cứng họng.

Năm đó địa vị của anh trong nhà họ Thời chưa ổn định.

Dù sao phía gia tộc của mẹ anh đã xảy ra chuyện rất lớn, nhưng cha anh lại không muốn ra tay giúp.

Cho nên sau khi tôi tự báo thân phận, Thời Sâm bỗng dưng thân thiết với tôi.

Nghĩ lại… có khi đó anh chỉ muốn lôi kéo nhà họ Lận.

14

Sau này, tôi nghe nói Thời Sâm đã tìm được sĩ từng làm phẫu thuật phá thai cho tôi.

Cả bệnh viện đó bị khí thế của anh dọa đến mức không dám thở mạnh.

sĩ nghĩ rất nhớ lại ấy – một cô gái mặt mày trắng bệch.

Theo lời sĩ kể, tôi không phải ngay từ đầu đã kiên quyết muốn bỏ đứa bé.

Khi biết mang thai, trong khoảnh khắc ấy, các ngón tay tôi đan nhau đầy bất an.

sĩ hỏi tôi chồng có biết chuyện này không.

Không biết tôi nghĩ đến điều gì… tôi đột nhiên khẽ nói:

“Bỏ đi.”

Nghe đâu sắc mặt Thời Sâm lúc ấy rất coi.

Anh nắm tay sĩ, hỏi liên tục: “Vì sao? Vì sao cô ấy lại đổi ?”

sĩ biết thân phận của Thời Sâm, không dám nói bừa.

Nhưng quả thật cũng không nhớ được.

Cuối cùng, một y tá rụt rè đứng ra nói với anh – đó, tiêu đề tin tức nóng nhất là đoạn video Thời Sâm đứng ra chống lưng cho Tần Thư Khả.

Dáng vẻ thiếu nữ trong video quá rõ ràng.

Các phe tư bản đều phải nể mặt Thời Sâm không dám động đến cô ta.

Thời Sâm là ai chứ?

Video có thể lan ra , chắc chắn là do anh cho phép.

Anh muốn dùng cách đó tuyên bố với thiên hạ – Tần Thư Khả là người của anh.

Thời Sâm chỉ muốn nuôi một cô gái “sạch sẽ”.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy… tôi đã quyết định.

Lúc bước phòng phẫu thuật, ngẩng đầu lên là ánh đèn trắng chói mắt.

Tôi không thấy đau.

Chỉ thấy… chói đến nhức mắt.

Chói đến mức nước mắt cũng tự trào ra.

Sau đó Thời Sâm cho tôi.

Giọng anh khàn khàn nhọc: “A Bối… anh luôn tin , đối với cuộc nhân của chúng ta, anh chưa từng phân tâm.”

Tôi đáp: “Nhưng đó không phải em muốn.”

“Em muốn tận mắt thấy… tình yêu mẹ em từng nói.”

15

Thời Sâm có chịu dừng lại hay không, tôi không biết.

Nhưng những lời tôi nói, đáng anh sẽ phải khinh thường đúng – chỉ là chuyện yêu đương vớ vẩn.

Cho đến khi Tiết Lang cho tôi.

Ở đầu dây bên kia, giọng chàng trai mềm mại: “Cô Lận… nghe nói cô đã tiến cử tôi đi du học nước sao?”

Trong giọng cậu có sự vui mừng không giấu được.

Đó quả thật là một cơ hội rất tốt.

Sau đó tôi tìm biết – người bỏ tiền tài trợ chính là Thời Sâm.

Anh chọn vài người.

Nhưng mục tiêu nhắm đến là ai… tôi rõ hơn ai hết.

Tôi hỏi Tiết Lang: “Anh muốn ra nước xem thử không?”

“Cũng tốt thôi, chỉ là… sau này sẽ nghe anh kể chuyện cho tôi nữa.”

Bởi vì tôi biết chuyến đi này kéo dài tám năm.

Thời gian quá dài.

Hơn nữa còn phải ký thỏa thuận, trong thời gian đó không được về nước, nếu không sẽ phải bồi thường một số khiến người ta choáng váng.

Tôi không tin cái là biển cạn đá mòn, thiên trường địa cửu.

vì tôi chưa từng được sở hữu.

Tôi chỉ tin sự xa hoa phù phiếm.

người… dễ đổi thay.

Thời Sâm hẹn tôi gặp một lần, tôi từ chối.

Tôi ngồi thẫn thờ trên băng ghế ở quảng trường, rải bắp cho chim bồ câu ăn.

Nhưng anh vẫn tìm đến.

Gió trời rất lớn, anh theo bản năng quàng khăn cho tôi.

Tôi nhìn anh, hỏi: “Thời Sâm, thủ đoạn chơi với người của anh dùng tiền dụ dỗ ra… không còn cách nào khác sao?”

Anh đáp nhạt nhẽo: “Thời đại pháp trị, lại đi uy hiếp?”

“A Bối, trên đời này gì đáng để em chấp.”

“Đi một vòng rồi quay lại… chúng ta vẫn là người hợp nhau nhất.”

Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy… không nổi anh.

Đây là gì?

Màn truy vợ trong đau khổ?

Hay nước mắt cá sấu?

Dùng tiền để khảo nghiệm nhân tính, rồi nói với tôi mọi đáng gì.

Tôi nói: “Thời Sâm.”

“Những đứa riêng của nhà họ Thời chỉ là bị anh đè xuống thôi, chứ đâu có chết.”

“Nếu em liên thủ với họ để gây phiền phức cho anh… chắc anh cũng vui vẻ gì đâu.”

Tôi tháo chiếc khăn xuống, đặt tay anh.

Thời Sâm nhìn đôi mắt lạnh nhạt của tôi.

Tôi tiếp tục: “Anh đứng trên cao của nhân tính, gây dễ cho em… anh có từng nghĩ đến lúc người khác gây dễ cho anh, anh sẽ nghĩ gì không?”

“Sẽ tỉnh ngộ sao?”

“Sẽ hối hận sao?”

“Không.”

“Anh chỉ thấy ghê tởm người đó.”

Tôi rải hết nắm bắp trong tay xuống đất.

Thời Sâm hỏi: “A Bối, em thích anh.”

“Em sẽ không thể thích người khác như thích anh.”

“Vậy tại sao chúng ta không thể bắt đầu lại từ đầu?”

Rồi anh càng lúc càng kích động: “Tiết Lang là cái thá gì?”

“Nếu không phải em, anh nhìn nó một cái cũng thấy bẩn!”

“Nó cũng xứng chen chúng ta sao?”

Đã rất năm rồi tôi thấy anh như vậy.

Anh vốn luôn là người ung dung tự tại, nắm chắc mọi trong bàn tay.

Tôi mỉm cười, hỏi ngược lại: “Nếu vậy… tại sao anh lại đem mấy ‘bông hoa biết nói’ đó ra để làm em buồn nôn?”

“Những người phụ nữ đó… cũng xứng để em liếc mắt một cái sao?”

“Nhưng chính anh lại nâng họ lên, đẩy họ đến vị trí tưởng như có thể đối đầu với em.”

“Thời Sâm…”

“Anh cũng xứng à?”

Tôi cong cong mắt.

Sắc mặt Thời Sâm tái nhợt như đất.

Tôi nghĩ… tôi sắp được giải thoát rồi.

16

Khi nhận được cuộc của Tiết Lang, tôi đang ở sân bay.

Thư ký nói với tôi cậu ấy sẽ đi chuyến bay này.

Tôi tự nhận tình cảm của dành cho Tiết Lang chưa sâu đến mức bất chấp tất cả.

Nhưng cậu đã ở bên tôi như vậy… dù sao cũng nên tiễn một đoạn.

Thế nhưng tôi không nhìn thấy cậu.

Cuộc vừa kết nối, giọng Tiết Lang rì rầm vang lên: “Cô Lận, chiếc máy trợ thính lần này tôi đã nhận được.”

“Tôi có chút ích kỷ…”

“Trong khoảnh khắc đó tôi đã nghĩ… đây là món quà bạn gái tặng tôi.”

“Dù rất đắt… tôi cũng không muốn trả lại nữa.”

“Có được không?”

Trong mắt tôi, Tiết Lang luôn là một chàng trai dễ ngại ngùng nhưng rất gắng.

Cậu có những điểm sáng tôi không có.

Tôi đáp: “Xin lỗi, tôi không có định yêu xa.”

biển người, tôi ngẩng đầu lên.

Tiết Lang đứng cách tôi ba mét.

Cậu giơ tay, vẫy vẫy về phía tôi.

Cậu không đi.

Không nhận sự dụ dỗ của Thời Sâm.

Cơ hội ấy quý giá đến nhường nào, cậu đâu phải không biết.

Dù cậu ở bên tôi, tôi cũng chưa chắc có thể cho cậu điều kiện tốt đến vậy.

Tiết Lang mặc áo len màu kem nhạt.

Lúc ấy tôi giật nhận ra – chiếc áo cậu tặng tôi… là áo đôi.

Gương mặt cậu sáng sủa, bước về phía tôi.

Giống như mưa đó, tôi lạnh lùng quát mắng, còn cậu chỉ cong mắt hỏi tôi có cần giúp gì không.

Tôi không hỏi vì sao cậu không đi.

Cậu cũng không hỏi vì sao tôi biết nay cậu bay.

Cậu sóng vai cùng tôi, nắm tay tôi, đi xuyên qua biển người.

17

Nhà họ Thời không cho phép Thời Sâm bị chuyện tình cảm trói chân quá .

chúng tôi ký đơn ly , sắc mặt Thời Sâm rất coi.

Anh đưa ra điều kiện vô cùng hậu hĩnh.

Chỉ có cổ phần công ty là không thể động .

Tiền bạc với tôi tuy đã có, nhưng ai lại chê chứ?

Anh chống cằm, nhìn tôi đầy lưu luyến: “Anh từng nghĩ… chúng ta sẽ bên nhau đến cuối đời.”

Tôi đứng dậy, mỉm cười với anh: “Nhưng thế giới này… chưa bao giờ vận hành theo chữ ‘tưởng’.”

“Thời Sâm, tạm biệt.”

Hồi nhỏ, mỗi lần anh đưa tôi về nhà, tôi cũng mỉm cười như vậy, nói tạm biệt anh.

sau tôi lại có thể gặp anh.

Nhưng lần này… là thật sự không gặp lại nữa.

Chúng tôi đều rõ.

Thời Sâm không nói gì.

Giống như thói quen năm qua, anh chỉ đứng đó nhìn tôi rời đi.

tôi và anh… chỉ có thể dừng lại ở đó.

Anh có nguyên tắc sống của anh.

Có đế chế thương nghiệp của anh.

Sự ưu đãi lớn nhất anh dành cho tôi… chỉ là khoảng thời gian anh thật níu kéo.

Tiết Lang đứng chờ tôi dưới lầu.

Trong mắt cậu đầy vui mừng, nhẹ giọng hỏi: “Chuyện của cô với anh ấy… giải quyết xong rồi sao?”

Tôi nhìn cậu từ trên xuống dưới, rồi gật đầu.

Cậu thở phào một hơi, hết can đảm nắm nhẹ tay tôi, ánh mắt như đang hỏi tôi … có được không.

Đã rồi tôi chưa yêu một mối tình thuần khiết như vậy.

Trong cũng hiếm hoi dấy lên một chút gợn sóng.

Tôi cười: “Tiết Lang, nay anh đến kể chuyện cho tôi nghe…”

“Vậy đừng đi nữa.”

Chàng trai đi phía trước.

Nghe câu đó, tai đỏ bừng.

Tôi tưởng cậu sẽ không trả lời.

Nhưng cuối cùng… cậu khẽ gật đầu.

Ánh nắng vừa vặn.

Mọi … đều nên bắt đầu lại từ đầu.

Ngoại truyện – Tiết Lang

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lận Châu… cô ấy đứng trong mưa, mắt đỏ hoe, nước mắt rơi từng giọt lớn.

Thật ra những lời mắng của cô ấy, tôi đều nhìn thấy rõ.

Tôi đọc khẩu hình rất giỏi.

Nhưng khoảnh khắc đó, không vì sao… tôi chỉ nhìn thấy đôi môi hồng như cánh hoa anh đào của cô ấy khép mở.

Thế nên tôi giả vờ yếu thế, nói với cô ấy tôi không đeo máy trợ thính.

Quả nhiên cô ấy lập tức im bặt.

Trong mắt đầy hối hận.

Tôi ngay – người trước mặt này… là người mềm .

Nhưng cô ấy có hứng thú với tôi.

Ở trường, người ta tôi là học bá, là thiên chi kiêu tử.

Người theo đuổi tôi không ít.

Tôi quan tâm.

Cho đến khi gặp Lận Châu.

Cô ấy đứng trên bục giảng nói năng lưu loát.

Còn tôi ngồi dưới… chỉ nghĩ đến đôi mắt đỏ hoe đó.

Có người trêu tôi, hỏi có phải tôi đã động rồi không.

Rồi họ nhắc tôi đừng có nảy sinh đồ với một người phụ nữ đã có chồng.

Đúng vậy.

Tôi biết rất sớm Lận Châu đã kết .

chỉ cô ấy nghĩ giấu rất kỹ.

Dù sao cô ấy cũng hiếm khi đeo nhẫn cưới.

Nhưng tình yêu tôi dành cho cô ấy đến dữ dội và mãnh liệt.

Tôi không ngờ tình yêu lại có thể khiến người mất hết lý trí.

Sau hết lần này đến lần khác giả vờ yếu đuối… Lận Châu càng càng dung túng tôi.

Thậm chí cho phép tôi đến nhà cô ấy đọc truyện cho cô ấy nghe.

Tôi tìm rất câu chuyện về chân thiện mỹ.

Không biết bao nhiêu lần… tôi muốn chiếm cô ấy.

Muốn đánh dấu cô ấy.

Nhưng tôi không thể.

Tôi chỉ có thể nhân lúc cô ấy không chú … tham lam nhìn cô ấy không kiêng dè.

Tôi tình để lại vài dấu vết.

Hy vọng chồng cô ấy sẽ phát hiện.

Nhưng người đàn ông đó… quá ngu.

Cho đến khi Lận Châu không muốn chơi nữa.

Tôi biết… cuối cùng cô ấy cũng đã đáp lại tình cảm của tôi.

Sau đó chồng cô ấy bám cô ấy không buông.

Thậm chí còn dùng tương lai để dụ dỗ tôi.

Nói chỉ cần tôi đồng , sau này khi tôi đứng ở vị trí cao… tôi sẽ có được rất phụ nữ.

Đúng là điều kiện quá hấp dẫn.

Nhưng Thời Sâm không biết… tôi chưa bao giờ để tâm.

Tôi không phải loại người hiền lành vô hại như vẻ .

Sự chấp tôi dành cho Lận Châu đã khiến tôi đêm nào cũng mất ngủ.

Nhưng Lận Châu thích dáng vẻ ôn hòa của tôi.

Thích sự “thuần khiết” giới của họ không có.

Vậy nên tôi chỉ có thể giả vờ dịu dàng ngoan ngoãn… để ánh mắt cô ấy dừng lại trên người tôi thật .

Lận Châu cũng không yêu tôi .

Nhưng không sao cả.

Chỉ cần cô ấy quay đầu nhìn tôi… tôi cũng có thể như một rắn, như một chó… quấn cô ấy.

Đến chết không thôi.

họ ly … Thời Sâm cúi đầu, chán nản nhìn bóng lưng chúng tôi.

Lời mời của Lận Châu khiến lồng ngực tôi rung lên.

Niềm vui khổng lồ ấy suýt nữa khiến tôi không kìm được nanh vuốt của .

Hoa hồng của tôi… anh sẽ mãi mãi yêu em.

– HẾT –

Tùy chỉnh
Danh sách chương