Sau khi trọng sinh, lần đầu gặp thích sát, ta từng cho rằng sẽ có điều khác biệt.
Kết quả, Vương gia vẫn lập tức lao về phía thanh mai, ôm nàng vào lòng.
Ta bị ba tên thích khách vây công, suýt mất m/ạng.
Hắn giải quyết xong thích khách, bước đến trước mặt ta. “Vương phi, nàng bị dọa rồi.”
Một câu thoại quen thuộc đến nhường nào.
Kiếp trước, ta từng truy hỏi. “Vì sao chàng không cứu ta trước?”
Hắn đáp. “Nàng ấy là ân nhân cứu m/ạng của bản vương, bản vương nợ nàng ấy.”
Sau đó, ta dùng mười năm để tranh sủng.
Cuối cùng nhận một đạo ban ch/ết.
Kiếp này, ta không muốn lặp lại nữa.
Ta nhìn hắn, bình thản nói. “Vương gia không nợ ta.”
Rồi xoay người, nh/ảy x/uống sông hộ thành.
Lần này, ta chọn buông tha chính mình.