Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Vào thời khắc then chốt của buổi bảo nghiên, mẹ tôi bất ngờ đạp cửa xông vào, cầm ly sữa.
Ngay , màn hình máy tính bật ra một dòng thông báo hệ thống in đậm:
【 gián đoạn, kết quả hủy.】
Tôi quay lưng về phía bà, giọng khàn khàn nói:
“Mẹ, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ đi.”
im lặng mấy giây.
Bà vào màn hình vừa tối đen, rồi cúi đầu ly sữa đã đổ một nửa.
“Chỉ vì thôi ?”
Tôi nhắm mắt lại, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.
“, chỉ vì .”
Mẹ tôi “rầm” một đặt ly sữa bàn, luống cuống không làm .
“Con… con mau bật máy lại đi, mẹ sẽ xin lỗi giám khảo giúp con…”
“Mẹ đâu con đang , chỉ là xót con thức khuya nên mang ly sữa tới.”
Ba tôi động chạy vào, vừa xoa vừa giảng hòa.
“ rồi! Là hiểu lầm thôi! Mau liên lạc giám khảo đi, ba mẹ sẽ giải thích giúp con.”
Tôi đứng bật dậy, chân ghế ma sát tạo nên âm thanh chói tai.
“Câu hỏi đó là câu cuối cùng của buổi . Con đã chuẩn cả học kỳ chỉ vì cơ hội bảo nghiên lần .”
“Lúc thi đại học con đã lỡ mất Hải Đại, giờ cơ hội bảo nghiên vào đó cũng tan thành mây khói!”
Mẹ tôi ôm mặt nức nở.
“Mẹ không … con cũng không nói mẹ …”
Ba tôi ôm lấy bà:
“Mẹ con cũng là vì lo cho con, đừng nói mấy lời giận dỗi, người nhà phải thông cảm cho nhau.”
Lại là điệp khúc quen thuộc.
Mẹ nhận sai, ba hòa giải, còn tôi đặt cái giá “đứa con điều”, không thể vùng vẫy.
Buổi tối tôi không ăn cơm, nửa đêm đói quá giấc, liền ra bếp tìm gì đó lót bụng.
Đi ngang qua ngủ chính, cửa khép hờ truyền ra nói thì thầm.
“Em diễn hơi quá rồi đấy, lỡ con bé nó thực sự hận thì ?” – ba tôi.
“Hận gì chứ? Em xin lỗi rồi .” – giọng mẹ tôi rất thản nhiên.
“Em đã thấy thông báo trên iPad đồng bộ điện thoại của nó từ lâu rồi.”
“Giờ thì hay rồi, hỏng rồi, sau ở lại thi công chức , vừa khéo con trai ông lão Đổng đi du học về…”
“Vẫn là em nhanh trí.”
Ba tôi cười, giọng mang theo vẻ tán thưởng.
Tôi đứng ngoài cửa, toàn thân lạnh toát.
Bỗng nhớ đến hồi cấp , bà cũng cạy khóa tôi như vậy.
Cho đến khi tôi dùng dao rạch một trên , bà mới tái mặt lắp lại ổ khóa.
Tôi đã nghĩ đó là quá khứ.
Hóa ra bao năm nay, cái ổ khóa chưa lắp lại thật sự.
Tôi đẩy mạnh cửa bước vào.
Cả đều giật mình.
“Con đã hết rồi.”
Giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ.
“Mẹ, là mẹ cố ý.”
Sự hoảng loạn trên mặt mẹ tôi chỉ tồn tại một thoáng, sau đó nở nụ cười.
“Con nhầm rồi, mẹ không cố ý đâu…”
“Không cố ý?”
Tôi ngắt lời: “Không cố ý xem iPad của con?”
Nụ cười của bà cứng đờ.
Vài giây sau, lớp ngụy trang mềm mỏng hoàn toàn rơi rụng.
“Thì nào? Mẹ là mẹ của con! Lẽ nào để con đi sai mẹ không can thiệp?”
“Ra ngoài học thạc sĩ thì có ích gì? Ở lại thi công chức, lấy chồng gần nhà mới là con đắn!”
“Mẹ đang trải cho con à?”
Tôi thẳng vào mắt bà.
“Hay mẹ không thể chấp nhận việc con dám tự lựa chọn cuộc đời mình?”
“!”
Bà hét , thừa nhận.
“Mẹ chính là không chấp nhận ! Con là do mẹ sinh ra, thì phải đi theo con mẹ chọn!”
Ba tôi vội chen vào:
“Thôi nói ít đi! Mẹ con nóng tính nhưng là vì muốn tốt cho con …”
【Chương 2】
“Muốn tốt cho con.”
Tôi khẽ lặp lại: “Câu con đã suốt mươi năm rồi. Một người đánh một cái tát, một người đưa viên kẹo ngọt, con phối hợp diễn suốt mươi năm.”
Tôi khắp người họ: “Nhưng hôm nay, con không hầu hạ nữa!”
Tôi quay người về , nhanh chóng thu dọn balo.
“Con dám đi thử xem!”
Mẹ tôi lao tới.
Tôi hất bà ra, đi thẳng tới cửa.
“Lâm Vãn! Mau xin lỗi!”
Ba tôi sa sầm mặt.
Nắm lấy nắm cửa lạnh buốt, tôi quay đầu họ lần cuối.
“Từ hôm nay trở đi, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ!”
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi, mọi âm thanh im bặt.
Gió đêm mùa hạ ẩm nóng ập tới.
Tôi đứng dưới ánh đèn mở điện thoại .
Số dư hiển thị: 23,5 tệ.
2
Hồi tiểu học, tôi nói ghét rau mùi, mẹ liền ép tôi ăn suốt một năm trời.
Hồi cấp , tôi đứng nhất lớp muốn đi du lịch, bà lại đăng ký cho tôi học thêm.
Kỳ thi đại học, tôi điền nguyện vọng trường 985 ở ngoài, nhưng giấy báo trúng tuyển lại là một trường cao đẳng thành phố.
Tôi đoán là mẹ đã sửa nguyện vọng của tôi, chỉ vì trường cao đẳng đó ngay gần nhà.
Tôi khóc lóc, tuyệt thực, thậm chí nghĩ đến cái chết.
Mẹ tôi luôn chọc vào trán tôi nói: “Không phải con ruột thì ai thèm quản con?”
Ba tôi lúc nào cũng phụ họa bên cạnh: “Mẹ con có hại con ?”
vậy.
Tôi cũng thường tự khuyên mình khi đè ép đến nghẹt thở.
Bà cũng là vì muốn tốt cho tôi thôi.
Điện thoại reo , là Diệp Sương, người bạn duy nhất của tôi.
ra tôi đang khóc, cô cuống .
“Gửi định vị cho tớ, tớ tới đón cậu.”
Nửa sau, tôi tới nhà cô .
Ba mẹ cô không hỏi gì cả, chỉ lặng lẽ thêm cho tôi một bộ bát đũa.
Ban đêm tựa vào cơ thể ấm áp của Diệp Sương, tôi dần dần bình tĩnh lại.
Từ nhỏ tới lớn, mẹ tôi nghiêm cấm tôi tiếp xúc con trai.
có một nam sinh tan học đi cùng tôi, hôm sau bà liền xông tới trường cảnh cáo.
Từ đó về sau, không còn ai dám lại gần tôi nữa.
Diệp Sương chính là ánh sáng duy nhất quãng thanh xuân u ám .
Sáng hôm sau, tôi nói đánh thức.
Mở cửa ra, tôi thấy ba mẹ tôi đang trò ba mẹ Diệp Sương.
Trên bàn trà bày đầy hoa quả quà biếu, bên cạnh còn ngồi một người đàn ông xa lạ.
“Vãn Vãn rồi à?”
Mẹ tôi kéo mạnh tôi.