Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

“Vãn Vãn! Con nhẫn tâm như vậy sao?!”

Tôi không quay đầu.

Bảng đếm ngược kỳ thi cao học dán trước giường, mỗi ngày đều gạch một dấu đỏ.

đó, tôi quen một tài khoản trên diễn đàn ôn thi cao học của Hải Đại.

Người đó trả lời câu hỏi luôn mạch lạc rõ ràng, nhắn riêng mới biết là đàn anh năm nhất cao học tên Trần Như Thực.

tôi kết liên lạc, anh lần lượt gửi cho tôi đề thi các năm trước và ghi chú trọng điểm đã hệ thống sẵn.

Qua màn hình thảo luận chuyên môn, tôi phát hiện mình lần đầu tiên có thể giao tiếp với con trai một cách hoàn toàn thoải mái.

Không đỏ mặt, không lắp bắp, cứ như đang nói chuyện với một người hành tri thức thuần túy.

Có lẽ vì từ nhỏ tới lớn mẹ luôn cấm tôi tiếp xúc với con trai.

Sự đề phòng ăn sâu vào xương tủy khiến tôi gần như quên mất rằng giữa con người với nhau vốn có thể đơn giản và thường đến vậy.

【Chương 9】

giác vừa xa lạ vừa khiến người ta an tâm.

Ngay kết thúc bài thi viết cao học, tôi lấy lý do “thực tập nghiệp” để rời khỏi thành phố đã giam cầm tôi suốt hai mươi năm.

Tôi thuê một căn phòng đơn sơ gần Hải Đại.

Ban ngày tập trung ôn thi vòng phỏng vấn, ban đêm chạy deadline cáo thực tập và luận văn nghiệp, chỉ mong có thể biến một ngày thành hai.

Tôi từng tranh thủ ghé thăm khuôn viên Hải Đại, chụp một bức ảnh trước cổng “Khải Hoàn Môn” nổi tiếng.

Hồi cấp , tôi từng kẹp bưu thiếp có in cánh cổng vào nhật ký, tưởng rằng giấc mơ chỉ cần với là chạm tới.

điểm thi đại học công bố, điểm số của tôi vượt xa mức chuẩn năm.

Thế giấy trúng tuyển lại đến từ một trường cao đẳng trong thành phố.

Tôi níu lấy anh bưu tá hỏi có nhầm lẫn gì không, anh ta chỉ bực bội hất tôi .

“Thi kém thì chấp nhận đi!”

Tôi ngồi bệt xuống đất, giác phi lý như sóng trào nhấn chìm.

Cho đến cô giáo chủ nhiệm gọi điện thúc giục, tôi vội vã chạy về nhà đăng nhập hệ thống tuyển sinh.

Lúc tôi mới biết tất cả nguyện vọng đã bị sửa thành ngôi trường cao đẳng .

Mẹ tôi tựa bên khung cửa, thản nhiên nói:

“Trường cao đẳng gần nhà chẳng phải hơn à? Chú Trương là lãnh đạo ở đó, sẽ chăm lo cho con.”

Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã đập nát tất cả những gì có thể trong phòng.

“Thí sinh tiếp theo, Lâm Vãn.”

đẩy cửa vào phòng phỏng vấn cao học, trong lòng tôi có một sự tĩnh đến muộn màng.

Buổi phỏng vấn diễn suôn sẻ, tôi đã liên hệ trước với đàn anh Trần Như Thực – người quen qua diễn đàn – và được anh giới thiệu gặp giáo sư mà tôi ngưỡng mộ.

Cuối cùng, tôi nhận được giấy trúng tuyển.

năm, tôi cuối cùng cũng đặt chân vào “Khải Hoàn Môn” từng khép chặt trước tôi.

năm học cao học là quãng thời gian tự do nhất trong hơn hai mươi năm tôi.

Anh Trần trở thành môn, tôi điệu tư tưởng, dù có bất cũng luôn tôn trọng lẫn nhau.

Giáo sư hướng dẫn của tôi là một nữ học giả đầy trí tuệ.

Biết về quá khứ của tôi, bà không chỉ dẫn dắt học thuật mà còn ủng hộ tôi vô điều kiện trong lựa chọn cuộc .

Tôi thay số điện thoại, cắt đứt hầu hết liên lạc cũ, chỉ giữ lại số của chị gái.

quyết , dù hay xấu, đều do tôi tự chịu trách nhiệm.

Ngày lễ nghiệp, tôi mặc lễ phục đứng trên sân khấu.

“Vãn Vãn, mẹ tìm con khổ sở biết !”

Tiếng khóc chói tai quen thuộc phá tan bầu không khí trang nghiêm.

mẹ tôi không biết bằng cách nào đã len vào, dìu người mẹ nước giàn giụa, lớn tiếng trách móc giữa nhìn.

năm không liên lạc, tóc mẹ bạc hết rồi!”

Tôi nhìn họ, lại chẳng thấy bất ngờ chút nào.

Tựa như trong thời khắc quan trọng của tôi, họ luôn đóng vai “phản diện”, còn tôi buộc phải đánh bại họ.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, giáo sư hướng dẫn đã lên che chắn cho tôi.

“Bảo vệ, mời người không phận sự rời khỏi.”

Lập tức có nhân viên an ninh tiến đến, gọn gàng kéo họ ngoài.

Buổi lễ tiếp tục. giáo sư thay tôi điều chỉnh tua mũ, bà nhẹ nhàng kiên nói:

“Lâm Vãn, chúc mừng nghiệp.”

“Từ nay non cao biển rộng, cuộc là của , không cần vì ai mà dừng lại.”

Dưới sự giúp đỡ của bà, tôi chuyển hộ khẩu sang hộ tịch tập thể của trường.

Ngày nhận thẻ căn cước mới, nhìn địa chỉ xa lạ in trên đó, tôi biết – thứ, cuối cùng cũng thực sự đầu lại.

Nhờ sự giới thiệu mạnh mẽ của giáo sư, tôi vào làm ở một doanh nghiệp hàng đầu trong ngành.

Kinh nghiệm thực chiến trong thời gian học cao học khớp chặt với nghiệp vụ lõi của công ty, giúp tôi nhanh chóng đứng vững.

【Chương 10】

Tôi toàn tâm dốc sức cho công việc, nhờ sự chuyên nghiệp và kiên , chẳng lâu đã nổi bật trong nhóm.

Dự án do tôi phụ trách liên tục thành công, chưa đến hai năm tôi đã trở thành trụ cột được bộ phận tin tưởng.

Một đêm làm việc muộn như ngày khác, chị gái gọi đến, phá tan bầu không khí yên .

“Vãn Vãn… chồng chị… bị vì mua dâm…”

Giọng chị vỡ vụn, ngữ khí lại rất kiên quyết:

“Chị muốn ly !”

Tôi không hỏi thêm gì, chỉ đáp:

“Được, chị, đừng sợ.”

Hôm , tôi lập tức tận dụng mạng lưới quan hệ của mình, liên hệ với đội luật sư chuyên xử lý các vụ án gia đình phức tạp nhất.

thời, tôi đầu hướng dẫn chị từ xa: sao lưu hồ sơ trình , ghi lại thương tích, thu thập chẩn đoán trầm từ bệnh viện…

Toàn bộ quá trình tôi xử lý như một dự án nữa – chỉ là lần này, nó liên quan đến tự do cả của chị tôi.

Ngày tòa, bằng chứng xác thực.

Cuối cùng, gã chồng phải gần như trắng rời nhân, từ bỏ cả quyền nuôi con.

Rời khỏi tòa án, chị ôm chặt đứa bé, nắng rọi lên khuôn mặt đầy nước .

Tôi đứng cách đó vài , biết rằng – cuộc chị, cuối cùng đã có thể đầu lại.

Sự nghiệp của tôi tiếp tục thăng tiến.

Tối hôm đó, trong bữa tiệc mừng thăng chức, anh Trần – giờ là trai tôi – quỳ gối cầu :

“Anh biết không cần ai cứu rỗi, xin hãy cho phép anh cùng xây dựng tương lai mà mong muốn.”

Tôi mỉm cười gật đầu, lệ lấp lánh trong – giây phút , tôi nhận được hạnh phúc vững chắc.

tôi tổ chức lễ, không cho bất kỳ ai ở quê nhà.

Đêm trước ngày , tôi đốt hết những cuốn nhật ký từ bé đến lớn – nơi lưu giữ ký ức quá khứ.

Trong lửa bập bùng, không phải là sự tan biến của thù hận, mà là sự tự tin để không bị quá khứ nghĩa.

lễ được tổ chức đơn giản mà ấm cúng, chỉ mời giáo sư, vài người thân và nghiệp.

Cùng lúc đó, ở quê nhà xa xôi, mẹ tôi vì không được thông thấy bị sỉ nhục.

Họ phàn nàn với họ hàng rằng tôi “bất hiếu”, chẳng ai hưởng ứng.

Còn gọi cho chị tôi để gây áp lực, điện thoại vừa kết nối, chỉ nghe chị thản nói:

“Nó rất ổn, đừng tìm nữa.”

Rồi dứt khoát tắt máy, chặn số.

Họ có thể phẫn nộ, có thể hối hận – đã không thể chạm đến thế giới của tôi nữa.

Ngày , chị tôi là người nhà duy nhất, đã tới phòng trang điểm từ sớm.

Chị đứng tôi, nhẹ nhàng vấn tóc, cài khăn voan cho tôi, đầu ngón dịu dàng.

Trong gương, chị đỏ hoe, khe khẽ nói:

đã tự sáng… giờ, đưa chị đi cùng nhé.”

Tôi đặt lên mu bàn chị, nhẹ giọng đáp:

ta đáng phải ở nơi này từ lâu rồi.”

Buổi lễ đơn giản mà trang trọng.

Trong chúc phúc của thầy cô và bè, tôi trao nhau lời thề và nhẫn .

Cuối cùng, tôi quay người, trao thẳng bó hoa vào vòng chị.

Chị đón lấy, nở nụ cười rạng rỡ chan chứa lệ.

Khoảnh khắc chụp ảnh lưu giữ lại, tôi đứng giữa người yêu và bè, nụ cười thản, kiên .

Đó là sáng trong trẻo của người đã băng qua đường hầm tối tăm, cuối cùng tới được vùng đất rộng lớn ngập tràn tự do.

Lễ kết thúc, tôi cùng nhau về chiếc xe chờ sẵn.

Cửa kính hạ xuống, gió nhẹ tràn vào, mang theo mùi cây cỏ đầu hạ.

Con đường trước mặt thẳng tắp trải dài – hướng đến một tương lai tự do và la.

Tùy chỉnh
Danh sách chương