Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 18

“Bạn của anh dự định ở bao lâu?”

“Xin trả phí trước, sau đó mới sử .”

Không khí trong phòng…

đông cứng ngay lập tức.

Nụ cười trên mặt Lão Lý đóng băng.

Anh ta nhìn tôi.

Rồi nhìn Trần Hạo mặt trắng bệch.

Không biết đặt tay ở đâu.

Cả người cực kỳ lúng túng.

Máu trong người Trần Hạo lên đầu.

Toàn thân anh ta run lên.

Trước mặt người bạn thân của mình.

Bị vợ…

giống như đối xử với khách trả tiền dịch vụ.

Từng đồng.

Từng giờ.

Đây là nhục nhã lớn đời anh ta.

“Tô Nhiên!”

Anh ta nghiến răng.

Giọng khàn khàn như giấy nhám.

“Cô đừng quá đáng!”

“Quá đáng?”

Tôi cuối cùng nhìn anh ta.

Ánh mắt lạnh như băng.

Mang theo châm chọc không che giấu.

“Trần tiên sinh.”

“Mọi chuyện xảy ra trong căn nhà này…”

“đều là một phần của hợp đồng.”

“Có vẻ anh luôn quên quy tắc.”

Tôi lắc nhẹ điện thoại.

Trên màn hình là trang liên hệ của luật sư.

“Cần tôi giúp anh nhớ lại hậu quả của việc hợp đồng không?”

Trần Hạo lập tức xìu .

Tất cả phẫn nộ và phản kháng của anh ta.

Trước mặt tôi…

đều trở thành một trò cười bất lực.

“Ờ… Hạo tử…”

“Tôi… tôi vừa nhớ ra ty có việc gấp!”

“Tôi đi trước nhé!”

Lão Lý không thể ở lại thêm.

Anh ta đặt quà đất.

Gần như bỏ chạy khỏi căn nhà.

“Lão Lý! Lão Lý!”

Trần Hạo muốn đuổi theo.

Nhưng chân anh ta không nhấc nổi.

Cánh cửa đóng sầm lại.

“Rầm.”

Không chỉ đóng lại cánh cửa.

Mà còn đóng luôn chút thể diện cuối cùng của anh ta.

Anh ta người.

Ánh mắt găm chặt vào tôi.

Hung hãn như muốn nuốt chửng tôi ngay chỗ.

Tôi lại chẳng buồn để ý.

Tôi thu lại tập tài liệu.

Liếc nhìn đồng hồ treo tường.

“Thời gian khách ở lại: ba phút.”

“Tính tròn một giờ.”

“Phí sử địa điểm: 500 tệ.”

“Đã ghi vào hóa đơn của anh.”

Nói .

Tôi người định trở về phòng.

“Tôi sẽ bán căn nhà này!”

Trần Hạo đột nhiên gào lên như phát điên.

“Tôi sẽ bán nó!”

“Tôi không để lại cho cô một xu nào!”

“Tôi sẽ ly hôn với cô!”

“Tô Nhiên!”

“Tôi muốn ly hôn!”

Anh ta giống như con thú bị vào góc.

Phát ra tiếng gầm tuyệt vọng cuối cùng.

Bước chân tôi dừng lại.

Tôi chậm rãi người.

Nhìn Trần Hạo đang gần như phát điên.

Trên mặt tôi…

không có kinh ngạc.

Không có tức giận.

Ngược lại.

Khóe môi tôi cong lên.

Một nụ cười thâm sâu và khó đoán.

Như thể…

tôi đã chờ câu nói này lâu rồi.

“Được thôi.”

Tôi nói.

“Anh muốn bán…”

“thì cứ bán đi.”

20.

Tiếng gào của Trần Hạo giống như hòn đá ném mặt hồ.

Nhưng những gợn sóng nổi lên…

lại không hề giống anh ta tưởng tượng.

Anh ta nghĩ tôi sẽ hoảng.

Sẽ ngăn cản.

Sẽ sợ mất đi việc lương hơn vạn tệ mỗi tháng này.

Nhưng tôi không hề.

Tôi chỉ bình tĩnh.

Thậm chí còn mỉm cười khích lệ.

“Được thôi.”

đó khiến mọi cơn giận của Trần Hạo…

giống như đấm vào bông.

Một giác bất lực sâu hơn bao trùm lấy anh ta.

Nhưng anh ta không còn đường lùi.

Bán nhà.

Là cách duy anh ta nghĩ ra để thoát khỏi cơn ác mộng này.

Chỉ cần bán được nhà.

Anh ta sẽ có một khoản tiền lớn.

Trả nợ ngân .

Trả nợ thẻ tín .

Số tiền còn lại…

đủ để anh ta bắt đầu lại từ đầu.

Quan trọng là.

Khi căn nhà không còn.

Khái niệm “gia đình” không còn.

Bản “Quy tắc làm việc” và các lục chết tiệt kia…

mất nền tảng tồn .

Anh ta muốn cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ với tôi.

Ngay ngày hôm sau.

Trần Hạo vội vàng liên hệ mấy ty môi giới.

Anh ta treo giá thấp hơn thị trường 100.000 tệ.

Chỉ có một yêu cầu.

Thanh toán toàn .

Bán thật nhanh.

Anh ta muốn trốn khỏi chiếc lồng này càng sớm càng tốt.

Hiệu suất của các môi giới khá cao.

nhanh đã có người đến xem nhà.

Mỗi lần có khách đến.

Trần Hạo đều nhiệt tình từng thấy.

Anh ta tự mình giới thiệu ưu điểm căn nhà.

Giới thiệu cả những món nội thất đắt tiền mà anh ta còn dám dùng.

Còn tôi.

Hoàn toàn giống một người ngoài cuộc.

Tôi vẫn đi làm và tan ca đúng giờ.

Dọn dẹp nhà cửa.

bị ba bữa ăn cho Trần Hạo.

Khi môi giới dẫn khách đến.

Tôi hoặc là ở trong “phòng nghỉ nhân viên”.

Hoặc đeo tai nghe.

Tiếp tục làm việc như không hề có ai tồn xung quanh.

Thái độ không hợp tác của tôi.

Ngược lại khiến Trần Hạo thở phào.

Anh ta sợ là tôi phá rối việc bán nhà.

Thế nhưng.

Quá trình bán nhà…

không hề suôn sẻ như anh ta tưởng.

Người đến xem nhà không ít.

Nhưng khi nghe nói Trần Hạo đã kết hôn.

Hơn nữa vợ vẫn đang sống trong nhà.

Biểu của họ đều trở nên kỳ lạ.

Môi giới vòng vo hỏi về quan hệ vợ chồng của họ.

Trần Hạo chỉ có thể nói mơ hồ:

“Đang bị ly hôn.”

đó khiến nhiều người mua rút lui ngay lập tức.

Không ai muốn mua một căn nhà có nguy cơ tranh chấp pháp lý.

Một tuần trôi qua.

Căn nhà vẫn bán được.

Trong khi đó.

Điện thoại đòi nợ của ngân .

Tin nhắn đòi tiền thẻ tín .

Giống như bùa đòi mạng.

Ngày càng dày đặc.

Trần Hạo sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.

Ngay khi anh ta gần như tuyệt vọng.

Một môi giới mang đến tin tốt.

“Trần tiên sinh, có khách thích căn nhà của anh!”

“Hơn nữa còn sẵn sàng trả tiền ngay.”

“Chỉ là… giá cả muốn thương lượng thêm.”

“Còn rẻ nữa sao?”

Tim Trần Hạo treo lên cổ họng.

“Khách muốn giảm thêm 150.000 tệ so với giá anh treo.”

“Cái gì?!”

“Giảm thêm 150.000 tệ?!”

Trần Hạo gần như nhảy dựng lên.

Con số này thậm chí thấp hơn cả mức anh ta chấp nhận.

“Trần tiên sinh, anh bình tĩnh.”

Môi giới vội trấn an.

“Khách này thật muốn mua.”

“Tôi hỏi rồi, người ta là chủ ty, không thiếu tiền.”

“Chỉ là thích con số đẹp.”

“Quan trọng là…”

“Người ta không để ý chuyện hôn nhân hiện của anh.”

“Có thể ký hợp đồng ngay, thanh toán ngay.”

“Trong tình hình thị trường bây giờ…”

“Khách trả tiền nhanh gọn như vậy hiếm lắm.”

Hai .

“Thanh toán ngay.”

Đâm trúng điểm yếu chí mạng của Trần Hạo.

Anh ta do dự.

Nếu giảm thêm 150.000 tệ.

Sau khi trả nợ.

Số tiền còn lại của anh ta sẽ gần như không còn gì.

Nhưng nếu bỏ lỡ người mua này…

ai biết anh ta còn phải chịu đựng tôi bao lâu nữa.

Còn phải gánh nợ bao lâu nữa.

Đau dài…

không bằng đau ngắn.

“Được!”

Anh ta nghiến răng.

Gần như bóp ra từ kẽ răng.

“Tôi bán!”

Việc ký hợp đồng…

diễn ra trơn tru ngoài dự đoán.

Người mua “bí ẩn” kia từ đầu đến cuối không hề lộ mặt.

Toàn việc mua bán đều do luật sư đại diện xử lý.

Tiền được chuyển cực kỳ nhanh.

Ngày hôm sau sau khi ký hợp đồng, mấy triệu tệ tiền nhà đã được chuyển thẳng vào tài khoản giám sát của ngân .

Trần Hạo từng thấy nhiều tiền như vậy.

Khoảnh khắc hoàn tất thủ tục sang tên và tất toán khoản vay ngân

anh ta thấy mình như được tái sinh.

Việc đầu tiên anh ta làm…

là lao thẳng về nhà.

Anh ta muốn nhìn thấy khuôn mặt hoảng loạn của tôi.

Anh ta đẩy cửa bước vào.

Tôi đang ngồi trên sofa phòng khách đọc sách.

Chiếc vali của tôi đặt ngay bên chân.

Rõ ràng…

tôi đã bị sẵn.

“Căn nhà này, tôi đã bán rồi.”

Trần Hạo đứng ở cửa.

Nhìn tôi từ trên cao.

Giọng nói đầy khoái trả đũa.

“Từ hôm nay…”

“Cô bị sa thải.”

“Cô có thể cút đi rồi.”

Tôi khép cuốn sách lại.

Ngẩng đầu nhìn anh ta.

Trên mặt vẫn là vẻ bình tĩnh không gợn sóng.

“Tôi biết.”

Tôi nói.

“Chúc mừng anh, Trần tiên sinh.”

“Cuối cùng thoát khỏi ‘gánh nặng’ này.”

Tôi đứng dậy.

Cầm vali lên.

“Vậy thì…”

ta nói về việc thanh toán cuối cùng đi.”

“Thanh toán?”

Trần Hạo cười lạnh.

“Giữa ta còn cái gì phải thanh toán nữa?”

“Lương tôi đã trả đến tháng.”

“Bây giờ cô lập tức biến khỏi căn nhà này cho tôi!”

“Lương là lương.”

Tôi bình thản nói.

“Nhưng anh đơn phương phá vỡ hợp đồng dịch vụ dài hạn của ta.”

“Không phải nên trả tiền hợp đồng sao?”

Tôi mở cặp văn.

Lấy ra một tập tài liệu.

là bản “ lục hợp đồng” trước đây tôi đã ký.

Tôi lật đến trang cuối.

Chỉ vào một khoản mà Trần Hạo hoàn toàn bỏ qua.

Rồi đọc cho anh ta nghe:

“Thời hạn hiệu lực của thỏa thuận này gắn liền với thời gian tồn của hôn nhân giữa hai bên.”

“Nếu trong thời gian hiệu lực…”

“Bên A vì lý do cá nhân (bao gồm nhưng không giới hạn ở việc bán nhà hoặc đề nghị ly hôn) khiến hợp đồng không thể tiếp tục thực hiện…”

“Thì được xem là bên A đơn phương hợp đồng.”

“Bên A phải trả một lần toàn thu nhập lao động dự kiến trong mười năm tới cho bên B.”

“(Theo thời gian hôn nhân trung bình của thành phố).”

“Khoản tiền này được xem là bồi thường hợp đồng.”

Đầu Trần Hạo “ong” một tiếng.

Trống rỗng.

“Mười… mười năm?”

“Tổng thu nhập lao động dự kiến?”

Anh ta nhìn tôi.

Môi run lên.

“Cô… cô có ý gì…”

Tôi cười.

Nụ cười rực rỡ.

Sáng bừng.

Nhưng lại mang theo niềm vui tàn nhẫn.

“Ý nghĩa đơn giản.”

“Lương mỗi tháng 12.800 tệ.”

“Mười năm…”

“tổng cộng là…”

1.536.000 tệ.

Tôi mở điện thoại.

Bấm vài cái trên máy tính.

Rồi đưa màn hình cho anh ta xem.

“Trần tiên sinh.”

“Sau khi anh bán nhà…”

“trả nợ ngân và toàn thẻ tín …”

“Anh còn khoảng 1,6 triệu tệ đúng không?”

Tôi nhìn anh ta.

Mỉm cười.

“Tôi tính khá , phải không?”

“Trả tiền bồi thường hợp đồng này…”

“Anh vẫn còn lại vài chục nghìn tệ.”

“Đủ để mua một vé tàu về quê.”

“Và ăn thêm mấy bữa ngon.”

Tôi khép lại tập hồ sơ.

Giọng bình tĩnh.

“Bây giờ…”

“xin anh thanh toán tiền chấm dứt hợp đồng của tôi.”

“Luật sư của tôi…”

“đang chờ anh ở lầu.”

21.

1.536.000 tệ.

Con số ấy như một tiếng sét từ chín tầng trời, nổ tung trong đầu Trần Hạo.

Anh ta chỉ thấy trời đất cuồng, trước mắt tối sầm.

Cả người đứng không vững, lảo đảo lùi lại mấy bước, rồi bịch một tiếng ngã ngồi đất.

Anh ta nhìn tôi.

Nhìn nụ cười nhẹ tênh trên gương mặt tôi.

Trong mắt anh ta, tôi giống như một con quỷ vừa bò ra từ địa ngục.

“Không… không thể nào… cô… cô đang lừa tôi! Đây là bẫy! Là bẫy!”

Anh ta gào lên loạn xạ.

Giọng nói đầy tuyệt vọng và sợ hãi.

“Bẫy?”

Tôi nhướng mày.

“Trần tiên sinh, giấy trắng mực đen, phía còn có ký của anh.”

“Sao vậy?”

“Anh lại định quỵt nợ nữa à?”

Tôi ngồi xổm .

Đưa bản hợp đồng đến trước mặt anh ta.

Ngón tay chỉ vào ký rồng bay phượng múa của anh ta.

“Hôm đó, anh và mẹ anh bị ép đến mức chỉ nghĩ cách bắt tôi về.”

“Chắc chẳng buồn đọc kỹ những khoản này đâu nhỉ?”

“Tôi đã nói rồi.”

“Ký hợp đồng thì phải đọc từng dòng cho kỹ.”

Ánh mắt Trần Hạo dán chặt vào dòng nhỏ li ti kia.

Anh ta nhớ ra rồi.

Ngày hôm đó, anh ta bị tôi đến đường cùng.

Trong đầu chỉ toàn phẫn nộ và nhục nhã.

Sao còn tâm trí mà đọc mấy khoản chi chít ấy.

Anh ta tưởng đó chỉ là một bản lục bình thường.

Không ngờ…

bên trong lại cài sẵn một quả bom đủ sức nghiền nát anh ta thành tro.

Đây là một cái bẫy hoàn hảo.

Được thiết kế ngay từ đầu.

Từ bản thỏa thuận AA.

Đến lục hợp đồng.

Rồi ép anh ta mua nội thất.

Sau đó ép anh ta bán nhà…

Từng bước.

Từng bước một.

Đều nằm trong tính toán của tôi.

Còn anh ta…

giống như một con bò ngu bị dắt mũi.

Từng bước, từng bước…

tự đi vào lò mổ mà tôi đã bị sẵn.

“Cô… cô đúng là độc !”

Anh ta sức, gằn ra mấy từ cổ họng.

ơn lời khen.”

Tôi đứng dậy.

Phủi phủi tay như thể có bụi bẩn không tồn .

Rồi nhìn anh ta.

“Tôi chỉ đang dùng cách anh dạy tôi, để làm ăn với anh thôi.”

“Bây giờ làm ăn rồi.”

“Đến lúc tính tiền.”

“Anh định tự mình chuyển khoản cho đàng hoàng…”

“Hay để luật sư của tôi lên đây, giúp anh thanh toán cho đàng hoàng hơn?”

Đúng lúc đó.

Chuông cửa vang lên.

Tôi đi ra mở cửa.

Đứng ngoài cửa là luật sư Trương.

Sau lưng ông còn có hai người đàn ông mặc vest đen, vẻ mặt nghiêm nghị.

“Cô Tô, mọi thứ đã bị .”

Luật sư Trương gật đầu với tôi.

Sau đó nhìn về phía Trần Hạo đang ngồi bệt đất.

Ánh mắt mang theo thương hại mang tính nghề nghiệp.

“Trần tiên sinh, tôi là luật sư đại diện của cô Tô Nhiên.”

“Về khoản bồi thường hợp đồng mà anh cần thanh toán, tôi đã bị đầy đủ hồ sơ pháp lý.”

“Nếu anh từ chối chi trả…”

“Trong vòng một giờ, tôi sẽ nộp đơn lên tòa án xin phong tỏa tài sản và cưỡng chế thi hành.”

“Đến lúc đó…”

“toàn tiền trong tài khoản ngân của anh sẽ bị đóng băng.”

Phong tỏa tài sản.

Cưỡng chế thi hành.

Nghe đến đó…

Trần Hạo sụp đổ hoàn toàn.

Anh ta biết.

Mình không còn bất kỳ đường phản kháng nào nữa.

Anh ta giống như một cái xác bị rút xương sống.

“giúp đỡ” của luật sư Trương…

anh ta lấy điện thoại ra.

Mở ứng ngân .

Nhìn dãy số trong tài khoản.

Con số mà anh ta từng có trong đời.

Con số tượng trưng cho tất cả hy vọng của anh ta.

Rồi…

ánh nhìn của tôi và luật sư…

anh ta run rẩy nhập vào con số khiến gan ruột anh ta nát vụn.

1.536.000 tệ.

Xác nhận.

Chuyển khoản.

Chuyển tiền thành .

Số dư trong tài khoản anh ta…

từ bảy con số.

trong chớp mắt.

biến thành một con số buồn cười — đến 50.000 tệ.

Tất cả…

kết thúc.

Anh ta thua rồi.

Thua căn nhà.

Thua tiền.

Thua hôn nhân.

Thua cả những thứ anh ta từng tự hào .

Thua sạch.

Không còn gì.

tốt.”

“Trần tiên sinh, hợp tác vui vẻ.”

Tôi nhận được thông báo tiền đã vào tài khoản.

Trên mặt hiện lên nụ cười chiến thắng thật .

Tôi kéo vali lên.

Nói với Trần Hạo:

“Bây giờ ta hai bên không còn nợ nần gì nữa.”

“À đúng rồi.”

“Là vợ cũ của anh…”

“Tôi tặng anh một lời khuyên miễn phí cuối cùng.”

Tôi bước đến cửa.

người lại.

Ánh nắng từ phía sau chiếu vào.

Bao quanh tôi bằng một viền sáng màu vàng.

“Đừng bao giờ đánh giá thấp trí thông minh của một người nữ.”

“Đặc biệt là…”

“một người nữ bị anh đến đường cùng.”

“Bởi vì anh sẽ không bao giờ biết…”

“để lấy lại những thứ vốn thuộc về mình…”

“cô ấy có thể đi xa đến mức nào.”

Nói .

Tôi cùng luật sư người rời đi.

Để lại Trần Hạo một mình.

Trong căn nhà đã không còn thuộc về anh ta nữa.

Trông như một con chó chết bị rút mất xương sống.

Nửa tháng sau.

Chung cư Hoa Viên — căn 1201.

Trong căn nhà.

Tiếng cười nói lại tràn ngập.

Tôi và bạn thân Chu Tình đang ngồi trên chiếc sofa đắt tiền.

Cầm ly rượu vang.

Chúc mừng gì đó.

“Vậy ra…”

Chu Tình nhấp một ngụm rượu.

Trong mắt lấp lánh ngưỡng mộ.

“Người mua nhà bí ẩn kia…”

“thực ra là cậu?!”

xác hơn…”

Tôi cười.

Lắc nhẹ ly rượu vang.

“là một ty vỏ bọc mình đăng ký bằng tên cậu.”

“Mình dùng tiền bán nhà của anh ta để trả khoản bồi thường hợp đồng anh ta nợ mình.”

“Sau đó…”

“lại dùng khoản tiền đó…”

“mua lại căn nhà mà anh ta vừa bán.”

“Từ đầu đến cuối…”

“mình không bỏ ra một xu nào.”

“Nhưng vẫn lấy lại được căn nhà này…”

“còn khiến anh ta gánh một đống nợ.”

Chu Tình nghe , há hốc miệng sững sờ.

lâu sau mới nghẹn ra được một câu.

“Nhân Nhiên… cậu đúng là thiên tài kinh doanh!”

“Không… phải nói là nữ thần báo thù!”

Tôi chỉ khẽ cười.

Không nói gì.

Tôi đứng dậy.

Đi đến trước cửa kính sát đất khổng lồ.

Ngoài kia.

Cả thành phố sáng rực.

Ánh đèn vạn nhà lấp lánh.

Như một dải ngân hà rơi nhân gian.

Tôi lấy điện thoại ra.

Mở vòng bạn bè của Trần Hạo.

Bài đăng cuối cùng của anh ta là ba ngày trước.

Một bức ảnh tàu hỏa vỏ xanh.

Định vị hiển thị…

là quê nhà của anh ta.

Một huyện nhỏ hẻo lánh.

Dòng trạng thái chỉ có hai .

“Về nhà.”

Trên gương mặt tôi…

không có bất kỳ gợn sóng nào.

Tôi xóa toàn phương thức liên lạc của anh ta.

Sau đó chặn vĩnh viễn.

Kể từ hôm nay.

Người này…

sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của tôi.

Tôi nâng ly rượu lên.

Hướng về khung cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Khẽ nói một câu.

“Chúc mừng cuộc đời mới của tôi.”

Chiếc ly ánh đèn.

Phản chiếu những tia sáng lấp lánh và tự do.

Cuộc đời hoàn toàn mới…

thuộc về tôi…

chỉ vừa mới bắt đầu. ✨

--

Tùy chỉnh
Danh sách chương