Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cái tên đó đơn giản là danh từ thay thế cho “Học Thần”!
Trời ạ, một vị thánh như vậy, lại là anh trai ruột của Tống Tiểu Bối sao?
bạn học lén lút quan sát tôi, không còn sự khinh miệt như trước, mà toàn là kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Tôi thầm ưỡn thẳng lưng.
Khi biết Phó Văn xin nghỉ cho tôi để đích thân bổ túc bài vở, bạn học đều không ngồi yên được .
Từng người một tiến lên kết bạn, kéo tôi vào nhóm chat.
“Tiểu Bối à, có thể chia sẻ tài liệu học tập một chút không?”
“Tiểu Bối ơi, khi nào rảnh tớ có thể tìm cậu để học được không?”
“Tiểu Bối, nhà tớ ngay gần đây thôi, lúc nào rảnh qua nhà tớ nhé~”
“Tiểu Bối…”
Tôi được chiều mà sợ, nhưng tôi cũng biết, tất cả đều là vì Phó Văn mà đến.
Tôi hỏi ý kiến của anh ấy.
Anh ấy xoa đầu tôi một cái, nói: “Cẩn thận thế làm gì? Làm anh trai thì là để cho em gái sai bảo mà!”
Sự mãn nguyện trong tôi sắp tràn ra rồi.
Cái lớp học mà tôi đã gắn bó hơn năm này.
Sau khi bị thương hại, bị sỉ nhục, bị lập, đây là lần đầu tiên tôi thực sự hòa nhập được với bạn học.
8
Nếu nói Phó Văn đang dưỡng thân thể tôi, Phó Văn đang dưỡng thành tích của tôi.
Thì Phó Văn Triết lại đơn giản và bạo lực hơn nhiều, anh ấy đang dưỡng ví tiền của tôi.
Sau khi đặt làm riêng cho tôi một chiếc thẻ công chúa màu hồng phấn, anh ấy bắt đầu màn trình diễn của mình.
Đầu tiên là đưa tôi đến trung tâm thương mại lớn nhất Lâm Thành, những cửa hàng mà ngày thường tôi chỉ dám đứng từ xa lén nhìn qua lớp kính, lúc này đều vì tôi mà dọn sạch khách.
Anh ấy ngồi trên sofa: “Cứ chọn thoải mái đi~”
Tôi biết những thương hiệu này.
Đó là những thứ mà mẹ tôi mơ ước bấy lâu, chỉ có thể xem đi xem lại trên tạp chí.
“Chờ khi nào lấy được di sản của ông già, mẹ sẽ mua sạch những mẫu mới này!”
“Túi của mẹ, trang sức của mẹ, quần áo của mẹ, tất cả đều là của mẹ!”
Bà ấy cũng từng sở hữu những thứ này, trong những năm được bao , bố ruột tôi đối với bà ấy cũng rất hào phóng.
Nhưng bà ấy không biết đủ, có được da thường lại da quý hiếm, có được khóa bạc lại khóa kim cương.
Cuối , thậm chí còn mơ tưởng đá văng vợ cả để ngồi lên vị trí đó, sinh con để hành hạ con thất.
Tiếc thay, bà ấy đã tự bay chuỗi ngày sung sướng của mình.
Những chiếc túi và trang sức tích góp được cũng lần lượt bị bán sạch để tiêu xài.
Tôi lén nhìn Phó Văn Triết đang ngồi trên sofa làm chủ cả hiện trường, rồi lại nhìn mình.
Căn bản là không có cửa để so sánh.
“Ngây ra đó làm gì? Chọn đi.”
Tôi đầu: “Anh Ba, không cần đâu ạ, đã phiền anh chị nhiều lắm rồi.”
Phó Văn Triết khẽ nhíu mày, giáo huấn tôi: “Con gái thì đừng có nhỏ mọn như thế, hôm nay anh dạy cho em một bài học.”
Chỉ cần là thứ tôi liếc nhìn hơi lâu một chút, tất cả đều được gói lại.
Túi xách, đồng hồ, vòng tay, đồ may đo cao cấp làm tôi hoa cả mắt.
Đến lúc ra cửa, một hàng dài viên bán hàng phía sau tay treo đầy lỉnh kỉnh.
Lúc quẹt thẻ, cái giá đó còn dài hơn cả mạng của tôi .
Tôi cuống đến nhảy dựng lên: “Anh Ba, em còn đang đi học, thực sự không dùng đến những thứ này đâu.”
Anh ấy dắt tôi quay đầu đi đến cửa hàng đồ hiệu đã qua sử dụng gần nhất.
Đến cả bao bì còn chưa bóc, anh ấy ném tất cả lên quầy: “Không cần , tính giá đi.”
viên bán hàng chỉ ngẩn ra một giây, rồi với tốc độ nhanh nhất nhấn máy tính đến hiện ra tàn ảnh.
Cuối tổng kết lại, một进 một xuất, trong nửa ngày trời, lỗ mất sáu triệu tệ.
Tôi xót tiền đến cằm cũng không khép lại được.
Phó Văn Triết thấy bộ dạng này của tôi thì bật cười: “Đừng xót, cả dãy phố này đều là cửa hàng của anh.”
Tôi đầu, tài khoản không tính như thế được đâu.
Chuyện nào ra chuyện đó, dù là việc làm ăn của nhà mình, nhưng sáu triệu tệ này là lỗ thật sự.
Phó Văn Triết nhướn mày: “Đừng vội~”
Vài phút sau, hàng chục phóng viên vác máy quay, máy ảnh xông vào.
Phó Văn Triết che mặt tôi lại, để cho phóng viên chụp ảnh.
Chưa đầy nửa sau, tin tức đã được tung ra, và nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.
【Tổng tài tập đoàn họ Phó vung tiền nghìn vàng cho một gái bí ẩn】
Vài phút sau, lại kéo theo một loạt top tìm kiếm liên hoàn:
【Giàu đến mất tính, nhà họ Phó nhiều tiền thế sao?】
【Bóc trần gia tộc hào môn họ Phó, sản nghiệp liên quan đến…】
【Con đường kinh doanh huyền thoại của người nắm quyền nhà họ Phó – Phó Văn Triết】
Phó Văn Triết trang chứng khoán cho tôi xem.
Nửa sau khi tin tức bùng nổ, cổ phiếu của tập đoàn họ Phó đã tăng kịch trần.
Cú này, giá trị thị trường tăng thêm ròng hàng tỷ tệ.
Anh ấy gập điện thoại lại, ngồi vào trong xe, nói với tôi: “ dù lời này hơi thô tục, nhưng nó là lẽ thường tình.”
“ tốt nhất để xóa bỏ sự mê hoặc của một thứ gì đó là sở hữu nó. Mẹ em tiền mà không được, ép em đi tranh đi giành, điều đó dễ khiến em bị lạc lối bởi sự khao khát tiền bạc.”
“ tốt nhất để nắn chỉnh lại là tiêu tiền, để em trở thành chủ của đồng tiền chứ không phải nô lệ của nó.”
Anh ấy điện thoại, bổ sung: “Cuối , em phải trở thành người đẩy tay thao túng đồng tiền.”
Tâm trạng anh ấy rất tốt, chuyển khoản vào thẻ công chúa của tôi, nói là tiền tiêu vặt, bảo tôi cứ tiêu thoải mái.
Nhìn vào số dư trên đó, tôi có cảm giác như đang ở một thế giới khác.
Di sản của bố tôi có tranh được hay không tôi không biết, nhưng tiền tiêu vặt của tôi hiện tại đã vượt quá năm trăm triệu tệ rồi.
9
Thấm thoát nửa trôi qua, nửa này tôi sống những ngày tươi đẹp chỉ có trong mơ.
Lúc tỉnh táo, những bài bổ túc của anh đầy những lời hay ý đẹp.
Học mệt rồi, anh Ba lại lái xe đưa tôi ra để “xóa bỏ sự mê hoặc”.
Tôi dần dần trở nên tự tin hơn.
Tôi không phải là gánh nặng của ai cả, tôi là mình.
Tương lai của tôi nằm trong tầm tay.
Gặp lại mẹ tôi lần là trên đường Phó Văn dẫn tôi đi học lớp định hình thể thái.
Chị ấy đi đỗ xe, bảo tôi lên trước.
Đi chưa đầy năm mươi mét, mẹ tôi đột nhiên vọt ra, túm chặt lấy tôi lôi vào trong ngõ nhỏ.
Bà ấy nhìn tôi từ trên xuống , sự tham lam trong mắt không thể che giấu nổi.
“Tốt lắm, tao bảo sao nửa nay mày không về nhà, hóa ra là tự mình lén lút đi hưởng thái bình!”
“Tiền tao bảo mày đâu? Di sản của bố mày đâu? được chưa hả?”
Bà ấy túm chặt lấy cánh tay tôi mà .
Tôi đau điếng, theo bản năng hất ra.
Hành động này đã kích động bà ấy.
Bà ấy trực tiếp vung tay tát một cái thật vào mặt tôi.
Tôi bị tát ngã xuống đất, đầu đập vào phiến đá.
Dòng máu ấm nóng men theo gò má đang sưng đỏ chảy xuống.
Bà ấy vặn tai tôi, lôi tuột tôi từ đất dậy.
“Nói đi chứ, câm rồi à?”
“Tao hỏi mày, tiền đâu! Tiền đâu!”
“Con… con không được.”
Không biết tại sao, rõ ràng trong thẻ tôi có tiền, nhưng tôi hoàn toàn không giao cho bà ấy.
Bà ấy rõ ràng là không tin.
“ đẹp thế này, học lớp cao cấp thế này, mà dám bảo với tao là không có tiền?”
Bà ấy nở một nụ cười quái dị.
“Chắc không phải mày đã leo lên giường của thằng anh nào đó, rồi được nhốt làm đồ rồi chứ?”
Tôi bạo đẩy bà ấy ra.
Trái tim như bị ai đó đấm một cú thật .
Tôi biết từ nhỏ bà ấy đã không thích tôi.
Trong mắt bà ấy, tôi chỉ là một cái cây rụng tiền nhỏ bé.
Đặt tên tôi là Tống Tiểu Bối (Bối trong bảo bối) là để nhắc nhở bản thân rằng lớn đứa con gái này là có thể đổi được tiền!
Tôi cũng chưa bao dám mơ tưởng bà ấy đối xử tốt với mình đến nhường nào.
Nhưng, tôi là con ruột của bà ấy mà!
Sao bà ấy có thể, sao bà ấy có thể dùng những lời lẽ độc địa như vậy để suy đoán về tôi chứ!
10
Mẹ tôi nhún vai, vẻ mặt đầy vẻ bất cần: “Sao nào, giận rồi à?”
“Không thể nào, con gái tiểu tam mà cũng biết trọng thể diện thế cơ à?”
“Biết nhục thì mau lo mà kiếm tiền về đây cho tao!”
“Bằng không, tao sẽ nói với truyền thông rằng, đứa con gái mà nhà họ Phó mang về thực chất là đứa con riêng bên ! Một loại tiện sinh ra không ai thèm, bị bố ruột bỏ rơi suốt mười bảy năm!”
“Cho dù ba đứa nhà họ Phó không để tâm, mày đoán xem Phó phu có để tâm không?”
“Giá cổ phiếu công ty của Phó Văn Triết có vì thế mà lao dốc không?”
“Đám người hâm mộ của Phó Văn có quay sang chửi rủa ta không?”
“Cái loại coi con của tiểu tam là người nhà thì cũng chẳng tử tế gì cho cam!”
Bà ta vỗ vỗ vào mặt tôi, rồi tiện tay chùi vết máu dính trên ngón tay vào chiếc váy trắng của tôi.
“Tỉnh lại đi, mày định sẵn là loại chuột cống rãnh rồi, chỉ xứng đáng sống trong bóng tối với tao thôi.”
“Cho mày đúng một tuần, đến lúc đó mà không thấy tiền thì đừng trách tao không khách khí!”
Quăng lại câu đó, bà ta thản nhiên rời đi.
Để lại mình tôi nơi đầu ngõ, cả người lạnh toát.
Sự tự tin dần tích lũy được trong nửa qua bỗng chốc sụp đổ tan tành.
Phải rồi.
Một con chuột dù có sống ánh mặt trời một thời gian thì nó vẫn là chuột mà thôi.
Có bà ta ở bên cạnh, bất cứ ai tiếp cận tôi đều sẽ không có kết cục tốt đẹp!
Phó Văn từ xa gọi tôi: “Tiểu Bối bé bỏng ơi~ Chẳng phải chị bảo em lên trước sao? Đứng đây làm gì thế này~”
Tôi không kịp né tránh, đã bị chị ấy hân hoan ôm chầm lấy.
Và rồi, chị ấy nhìn thấy vết máu trên người tôi, gò má sưng đỏ, và cả chiếc váy trắng bị vấy bẩn bởi máu.
Tôi lùi lại một bước.
“Chị… Phó, em… bẩn.”
Nụ cười trên mặt Phó Văn vụt tắt.
Thay vào đó là sự lạnh lẽo, thậm chí là một tia tàn nhẫn.
“Ai đánh?”
Tôi nhắm mắt lại.
Phó Văn tốt với tôi như vậy.
Suốt nửa qua, việc ăn ở đi lại của tôi trong mắt chị ấy là chuyện hệ trọng hàng đầu.
Cân nặng tăng thêm được một cân, chị ấy cũng có thể khui sâm panh ăn mừng.
Chị ấy cho tôi hơi ấm mà tôi hằng ao ước.
Tôi không dám tưởng tượng, một khi mẹ tôi tung tin tôi là con của tiểu tam, với tư là một ảnh hậu, chị ấy sẽ phải chịu đựng làn sóng chửi bới kinh khủng đến nào.
Đây là kiếp nạn của riêng tôi.
Kiếp nạn này không nên vượt qua tôi mà giáng xuống người chị ấy.
Đã quyết tâm, tôi mắt ra: “ Phó, đã làm phiền mọi người quá lâu rồi, em… em phải về nhà đây…”
Phó Văn nheo mắt nhìn tôi.
Hồi lâu sau, chị ấy vỗ vai tôi.
“Được thôi, Tiểu Bối, em làm gì cũng được.”
11
Tôi thay lại bộ đồng phục cũ, lên xe buýt.
Giống như nửa trước, trở về căn nhà cũ nát của mình.
Mẹ tôi vô vui mừng, nhưng sự vui mừng đó biến mất sạch sành sanh ngay khi bà ta nhìn thấy tôi.
Bà ta xông tới lục soát khắp người tôi từ trên xuống .
Đến một đồng lẻ cũng không tìm thấy.
Bà ta biến sắc: “Tiền đâu? Tiền mày moi được từ nhà họ Phó đâu?”
Tôi ngẩng đầu, chỉ vào gương mặt sưng húp của mình:
“Nhờ phúc của mẹ, tát cho mặt con sưng vù lên rồi đấy.”
“Họ nói mặt con sưng nhìn xấu xí, trông đen đủi nên đuổi con đi rồi.”
Cái lý do nhẹ bẫng này, bà ta lại dễ dàng tin sái cổ.
Bởi vì bà ta căn bản không tin nhà họ Phó sẽ coi tôi là người nhà.
Họ chỉ coi tôi như một món đồ mới lạ mà thôi.
Đồ không còn đẹp thì vứt đi, đó là chuyện bình thường.
Bà ta có chút hối hận: “Biết thế tao đá vào chân mày, vết thương trên chân thì không ai thấy.”
“… Thật sự không vớt vát được xu nào sao?”
Tôi đầu: “Vốn dĩ là có, nhưng trước khi đi bọn họ khám người con, không cho phép con mang bất cứ thứ gì ra .”
Mẹ tôi tức điên lên, ngón tay dùng lực dí vào vết thương trên trán tôi:
“Mày đúng là đồ vô dụng!”
Vẫn chưa hả giận, bà ta đi quanh mấy vòng, rồi lại cầm chổi định đánh tôi.
Tôi nhắm mắt chờ đợi.
Đánh đi, cứ đánh đi, tôi đã quen rồi.
Cơn đau trong tưởng tượng đã không ập đến.
Một luồng gió lướt qua bên cạnh, tôi chỉ nghe thấy tiếng mẹ tôi hét lên thảm thiết.
mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.
Một người đàn ông đi xe đạp đâm trúng người phụ nữ đang xách thùng bẩn đi bộ.
Người phụ nữ lỡ tay, cả thùng bẩn dội sạch lên người mẹ tôi.
Chuyện này cũng… quá trùng hợp rồi phải không?
người họ rối rít xin lỗi, vừa xin lỗi vừa nhanh chân chạy biến.
Để mẹ tôi đứng đó gào thét trong cơn giận dữ.
Gió lạnh đầu xuân thổi qua, người bà ta vừa lạnh vừa bốc mùi buồn nôn.
“Cút vào trong cho tao!” Bà ta vừa chửi bới vừa vào nhà thay quần áo.
Thay xong quần áo, bà ta nhận được một cuộc điện thoại.
Ánh mắt đảo qua người tôi vài cái, rồi vội vã đi ra .
12
Cho đến khi trời tối mịt bà ta vẫn chưa về, tôi đã quen rồi.
Từ năm tôi 5 tuổi, bà ta đã luôn như vậy, có khi cả đêm không thấy bóng dáng. Sau vài lần khóc lóc, tôi dần học được nhai bánh bao khô với lọc, rồi dần học được tự nấu cơm ăn.
Đang định đi vào bếp thì cửa sổ bị ai đó đẩy ra.
Phó Văn bám vào bậu cửa sổ nhìn vào trong: “Em gái, anh mang cơm đến cho em đây!”
Anh ấy vất vả trèo vào, tay xách một hộp cơm đựng canh gà thơm phức, vừa ra vừa lải nhải:
“Chị cả hầm cho em đấy, không mang đến là không xong đâu, chị ấy cằn nhằn đến tai anh sắp mọc kén luôn rồi…”
“Mau uống đi, em đang tuổi ăn tuổi lớn, không ăn no là không được đâu.”
“Nếu em mà gầy đi, anh sẽ bị ăn đòn đấy!”
Tôi bưng bát canh gà, sống mũi cay cay.
Mẹ ruột của tôi động một chút là đánh mắng, vậy mà họ lại đối xử tốt với tôi như thế.
Loại người như tôi, sao xứng đáng với tốt này chứ?
Tôi ích kỷ hy vọng tốt này có thể kéo dài lâu hơn một chút.
Nó có thể bù đắp được mười bảy năm đơn của tôi.
Dòng ấm trào dâng nơi đáy mắt, tôi vội vàng bưng bát canh gà lên ngửa cổ uống cạn.
Tôi uống một hơi hết sạch, lúc đặt bát xuống thì mỉm cười nói: “Hơi nóng một chút.”
Phó Văn im lặng một lát, vươn ngón tay quệt nhẹ mắt tôi.
“Phải rồi, nóng đến đỏ cả mắt rồi kìa.”
“Đừng sợ, Tiểu Bối, bọn anh đều ở đây, sẽ luôn ở đây.”
13
Mẹ tôi biệt tăm biệt tích suốt ngày liền.
Từ lời của Phó Văn , tôi được biết ngày qua bà ta liên tục quấy rối tất cả sản nghiệp của nhà họ Phó.
Lăn lộn ăn vạ, văng tục chửi bậy, nói nhà họ Phó đùa con gái bà ta suốt nửa , lúc trả về thì người đã không còn sạch sẽ .
Bắt nhà họ Phó phải đưa tiền bồi thường!
Dù đã quá rõ phong làm việc của bà ta, nhưng nghe thấy những lời này, tôi vẫn cảm thấy đau .
Bà ta chưa bao yêu tôi, trong mắt bà ta tôi chỉ là một món công cụ.
Lúc tôi chưa chào đời, bà ta mang bụng bầu đi tống tiền là để tiền.
Lúc tôi đi học, bà ta vì một chiếc váy đỏ mà sỉ nhục bạn học của tôi là để tiền.
đây, bà ta lại dùng sự trong sạch của tôi để đi tống tiền, cũng vẫn là vì tiền.
Bà ta chưa từng nghĩ rằng, mỗi lần tống tiền như vậy là một lần chà đạp tự trọng của tôi chân, để người khác giày xéo.
Còn việc sau này tôi phải sống tiếp thế nào, phải đứng dậy ra sao.
Bà ta không quan tâm.
Thủ đoạn của Phó Văn Triết vô tàn nhẫn.
Anh ấy trực tiếp cho người đánh gãy một cánh tay của bà ta rồi ném ra .
Đồng thời tuyên bố: “Một cánh tay một vạn tệ, lần này tới đánh gãy khúc, lần sau tới sẽ đánh cho thành ba khúc!”
Mẹ tôi bị dọa cho khiếp vía, lết cái thân tàn mà chạy mất.
đây không biết đã trốn đi đâu.
Phó Văn nói với tôi: “Bà ta không kiếm chác được gì từ nhà họ Phó, e rằng sẽ quay sang hành hạ em.”
“An ninh quanh đây đã tăng lên gấp đôi rồi, hễ có vấn đề gì là em phải cầu cứu ngay, biết chưa?”
Tôi gật đầu thật .
Nửa đêm ngày hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng cửa.
Bà mẹ ruột mất tích ba ngày của tôi, tay bó bột trở về rồi.
Vừa về đến nơi, bà ta đã khẽ khàng cửa phòng ngủ của tôi.
Tôi bật dậy, dựng toàn bộ sự cảnh giác lên: “Mẹ định làm gì?”
Bà ta lộ vẻ tủi thân: “Con là con gái mẹ, mẹ nhìn con một chút cũng không được sao?”
Tôi ngẩn người, nhưng vẫn giữ thái độ cảnh giác.
Bà ta xách một cái hộp giấu sau lưng ra.
ra, là một chiếc bánh kem nhỏ bốn inch.
Phải rồi.
Hôm nay là sinh nhật tròn mười tám tuổi của tôi.
Bà ta bưng chiếc bánh kem, giọng nói có chút lấy : “Tiểu Bối, chẳng phải con luôn có bánh kem sinh nhật sao? Mẹ mua về cho con rồi đây.”
mắt bà ta trào ra như suối, có vẻ như ba ngày qua đã phải chịu đựng nỗi uất ức cực lớn.
“Mẹ sai rồi, những năm qua mẹ dồn hết sức tiền không phải vì bản thân mẹ, mà là vì con cả thôi!”