Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

1

1

Mẹ tôi là loại “trà xanh cao cấp”, chim hoàng yến được một người giàu bên ngoài.

Ban đầu thỏa thuận rất rõ ràng: Kim chủ bỏ tiền, bà ta bỏ sắc — tiền sắc đổi ngang giá, không dính dáng gì thêm.

Nhưng sống sung sướng lâu rồi, tham dễ sinh ra.

Bà ta mang thai, dựa vào cái bụng bầu đó mà diễn luôn một màn “chim hoàng yến mang thai bỏ trốn”.

Trước khi chạy, bà còn đăng địa chỉ nhà khắp vòng bè.

Sợ người ta không tìm được.

Trong đầu bà tưởng tượng: Kim chủ giàu có kia sẽ vì bà mà phong tỏa cả thành phố, bá đạo đuổi theo tình yêu.

Vợ thức vì tự ti mà sụp đổ, cam tâm nhường chỗ.

Đáng tiếc…

Bà ta chơi quá tay.

Kim chủ thậm chí còn không đi tìm.

Đến cả đứa con trong bụng, ông ta cũng không cần nữa.

Thế thì sao được?

Bà ta mang cái bụng sắp sinh đứng chắn ngay trước cổng nhà ông ta.

Hai vệ sĩ trực tiếp khiêng bà ném ra bãi rác.

Tiện thể truyền lại một câu của bà vợ thất:

“Đàn ông có bản lĩnh thì cô cứ đi mà giành. Đứa bé sinh ra thì đưa tôi . Tiền? Một xu cũng không có.”

Sau khi dây dưa vô ích, cuối cùng bà ta cũng tuyệt vọng.

Nhưng cái thai đã không phá được nữa.

Bà sinh tôi ra trong oán hận, tôi lớn một cách qua loa.

Không phải vì yêu tôi, mà vì tiền.

Câu bà nói với tôi nhiều nhất là:

“Con là giống của hắn, hắn nói không cho là không cho ?”

“Nằm mơ! Cho dù hắn chết rồi, gia sản cũng phải có phần của con!”

Đúng như bà mong, năm tôi mười bảy tuổi, bố ruột tôi chết.

Ngay khi biết tin, bà lập tức ném tôi đến nhà tang lễ.

“Tống Tiểu , con nhớ kỹ! Tính cả con, bố con chỉ có bốn đứa con! Di sản của ông ta con phải được một phần tư!”

“Hôm nay là cơ hội cuối cùng. Không lấy được tiền thì đừng về gặp tao!”

Khuôn mặt méo mó của bà khiến tôi sợ hãi.

“Mẹ… đừng bỏ con ở đây… con sợ…”

“Sợ sợ sợ! Suốt ngày chỉ biết sợ! Tao mày lớn để làm gì? Kiếm tiền còn gì!”

“Mười mấy năm nay mày ăn của tao dùng của tao, còn làm tao lỡ dở không tìm được người khác, không phải bồi thường cho tao ?”

“Lấy được di sản đưa cho tao, sau này tao vẫn là mẹ mày!”

Bà đi được vài bước lại đột nhiên dừng lại.

Quay người lục khắp túi tôi, lấy luôn mười tệ duy nhất tôi có.

Tôi đứng đờ ra.

Không có tiền thì không thể đi xe buýt.

Nhà tang lễ trên sườn núi thế này, chỉ dựa vào hai chân tôi… đi đến tối cũng không về được.

Bà đẩy tôi một cái: “Cắt đứt đường lui của mày, mày chịu làm !”

“Lấy được tiền thì bắt taxi về, không lấy được thì…”

Bà tiện tay chỉ quanh mấy ngọn núi: “Chỗ này toàn nghĩa địa, mày ở lại đây làm với ma đi!”

2

Gió lạnh trên núi thổi qua khiến cả người tôi dựng tóc gáy.

Tôi chỉ thấy mỗi mô đất nhỏ trong núi sâu này đều có một đôi đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi cắn răng bước vào nhà tang lễ.

Tang lễ đã kết thúc, khách khứa cũng đã về hết.

Trong phòng chỉ còn lại ba người con thất của ông ta, cùng luật sư đang cuối cùng.

“Theo di chúc trước khi qua đời của ông Phó, toàn bộ di sản của ông — tổng cộng hai trăm — sẽ do ba vị chia đều.”

Hai trăm ! Nhiều tiền quá!

Thảo nào mẹ tôi điên cuồng như vậy, mười mấy năm nay nhảy nhót khắp nơi chỉ vớt được một khoản.

Còn hôm nay tôi phải làm là đòi một phần tư của hai trăm đó.

Năm mươi !

tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

Nhiều tiền như vậy, ai lại để con của tiểu lấy mất?

Xem ra bị một trận là chắc chắn rồi.

Hy vọng lúc họ nhẹ tay một chút, ngày mai tôi còn thi, tay còn phải viết bài…

Trong lúc tôi nghĩ vậy, bên kia chia tài sản đã bắt đầu.

Người chị cả ngồi ở vị trí đầu — Phó Văn Tịnh, ảnh hậu đang cực kỳ nổi tiếng, vừa quét sạch giải thưởng điện ảnh hàng đầu trong nước.

Chiếc váy đen đơn giản cũng không che nổi đẹp khuynh thành của cô.

Ngón tay thon dài mềm mại nhận lấy văn kiện, chỉ liếc qua một cái đã tùy ý ném sang cho người thứ hai.

“Chỉ vậy ? Cũng đáng để lãng phí thời gian của tôi sao?”

Người thứ hai — Phó Văn Uyên áo trắng quần đen, cặp kính gọng bạc khiến gương mặt trẻ con tinh xảo của anh thêm vài phần trưởng thành.

Anh chăm chú gõ máy tính, đối với tờ giấy trị giá hai trăm kia nhìn cũng không thèm nhìn.

“Tiền? Thứ đó tôi không dùng đến.”

Tôi nghe về anh, nhà khoa học trẻ xuất sắc nhất nước, dẫn đầu trong lĩnh vực công nghệ cao.

Anh thật sự không cần tiền, tất cả của anh đều được nhà nước bao trọn.

Tờ giấy nhẹ bẫng bay đến tay người thứ ba — Phó Văn Triết.

Anh kẹp nó giữa những ngón tay xương rõ ràng, rồi tùy tiện xé nát.

“Two hundred million mà cũng đáng lập di chúc? Quyên góp hết đi.”

Trong giọng nói của Phó Văn Triết có một loại khí chất sát phạt lười biếng, đối với một người thường xuyên nằm trong bảng xếp hạng tài sản như anh, hai trăm không đáng để lãng phí thời gian.

Chị cả anh hai chỉ nhướn mày, không ai phản đối.

Ngay khi luật sư chuẩn bị soạn thảo thỏa thuận quyên góp , tôi yếu ớt giơ tay lên.

“Cái đó… lỗi… làm phiền một chút…”

Vừa dứt lời, ba người con thất một vị luật sư, bốn cặp đồng loạt nhìn về phía tôi.

Da đầu tôi tê dại.

Luật sư lên tiếng: “ hỏi cô có gì?”

Tôi nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: “ lỗi… tôi… tôi đến để tranh gia sản…”

3

Đến khi tôi định thần lại thì tôi đã bị vây vào giữa.

Ba người con thất dáng người cao ráo, dung mạo tuấn tú, khí chất xuất chúng.

So với bọn họ, tôi trong bộ đồng phục học sinh trông chẳng khác nào một mầm giá đỗ nơi góc tường.

Tôi sắp sợ phát khóc rồi.

Dẫu người ta không coi tiền là tiền, nhưng không có nghĩa là họ sẵn vung tiền cho con tiểu !

Tôi run rẩy: “Kh… không cho cũng được…”

Có thể cho em mượn hai tệ… để em đi xe buýt không?

Tôi lén ngước nhìn một cái, bị uy áp của họ làm cho run rẩy cả người.

bỏ đi, ba mươi cây số đường núi mấy, đi bộ chắc cũng được…

Tôi rón rén bước ra ngoài, bước được vài bước, tay Phó Văn Tịnh đã xách lấy cổ áo tôi, lôi tôi trở lại.

“Chậc, nhẹ quá, người toàn xương là xương.”

Phó Văn Tịnh xoay tôi qua xoay lại kiểm tra một lượt, gương mặt xinh đẹp đầy chê bai.

“Phải tăng thêm mười cân nữa, cho mập mạp thì sức khỏe tốt được.”

“Tóc khô xơ chẻ ngọn rồi, phải chăm sóc; mặt cháy nắng rồi, phải phục hồi.”

“Đồng phục mòn rách, giày không vừa chân, khóa kéo cặp sách cũng hỏng.”

“Thay, thay hết, đều phải thay!”

Cô rút điện thoại ra gọi cho stylist của : “Cao mét sáu, nặng 40 kg, chuẩn bị cho chị một bộ từ đầu đến chân.”

“Cho ai mặc?”

Giọng Phó Văn Tịnh trở nên nhẹ nhàng: “Tất nhiên là cho em gái chị mặc rồi!”

4

Tôi cục túc bất an: “Chị… chị biết em là ai không?”

Phó Văn Tịnh một tay ôm lấy eo tôi, gương mặt cao ngạo giờ đầy hào hứng:

“Biết , con riêng của ông già gì~”

Cô chỉ vào anh hai nhà khoa học anh ba phú hào, quay sang than thở với tôi:

“Anh hai em từ nhỏ đã sớm tuệ, ba tuổi thuộc từ vựng, năm tuổi làm toán cao cấp, dắt đi chơi chưa đầy năm phút đã lôi đề thi ra giải, nhạt nhẽo hết chỗ nói!”

“Anh ba thì tinh ranh xảo quyệt, từ đầu đến chân toàn là tâm cơ. Vừa biết nói đã đào hố cho chị, vừa được ra ngoài đã nghiên cứu cách bao trọn đoàn xe, chẳng liên quan gì đến hai chữ đáng yêu cả!”

“Làm chị cả như chị, có danh mà chẳng có thực.”

“Nay cuối cùng cũng bắt được một đứa em gái là nhân loại bình thường, mặc kệ là con trong nhà hay ngoài cửa, cứ để chị tận hưởng giác làm chị cả một phen đã!”

Phó Văn Tịnh vừa nói vừa mở túi trang điểm mang theo, định rửa mặt chăm sóc da cho tôi.

Anh hai Phó Văn Uyên chen một cái đẩy cô sang một bên.

Anh lấy ra giấy bút, dưới cặp kính gọng bạc tỏa ra ánh sáng hưng phấn.

“Em gái lớp 12 rồi ? Học hành thế nào?”

“Lại đây, giải thử bài vi tích phân này xem trình độ thế nào!”

Nhìn những ký tự tiếng Anh dài dằng dặc trên giấy, tôi đơ người luôn.

“Em… không biết làm…”

Em là học sinh lớp 12, không phải sinh viên đại học năm ba, nhà ai dạy học sinh cấp ba làm vi tích phân hả?

Phó Văn Uyên gãi đầu không hiểu: “Không lẽ thế, dù có ngốc đến mấy thì mười bảy tuổi cũng phải biết làm rồi ?”

Anh ba Phó Văn Triết cười lạnh một tiếng, đẩy anh hai ra, tiến sát lại gần tôi.

“Em nói em nói em đến để tranh gia sản?”

Một câu kéo lại vấn đề , tôi căng thẳng nhìn Phó Văn Triết.

Đúng rồi đúng rồi, cuối cùng cũng đến đoạn chuyện tiền bạc để bị rồi sao?

Phó Văn Triết rút ra một tấm thẻ đen, ngũ quan lạnh lùng trở nên dịu lại.

“Ông già có bao nhiêu tiền đâu? Ngoan, gọi một tiếng anh trai, anh cho em gấp mười.”

Sự nhiệt tình của họ làm tôi thấy có chút không yên.

Chuyện này không giống với những gì mẹ tôi nói.

Trước khi đi bà dặn đi dặn lại:

“Người giàu kẹt xỉ! Nếu họ không cho thì con cứ nằm lăn ra đất mà ăn vạ!”

“Bị thì tốt, đau thì tiền đòi được nhiều!”

Bà nói nhà họ Phó với tôi là kẻ thù không đội trời chung.

Nhưng ánh kẻ thù nhìn tôi… sao có chút ấm áp thế này?

5

Tôi luôn giác bọn họ đang dùng tôi để chơi trò chơi dưỡng nhân vật.

Ví dụ như hiện tại.

Tôi được đưa về lão bản nhà họ Phó.

Phó Văn Tịnh đã hủy hết thông báo lịch trình gần đây, ngày nào cũng xoay quanh tôi.

Ngày đầu tiên về nhà, chị ấy cho người chuẩn bị cả một xe đầy thịt bò, thịt cừu hải sản, món ăn tinh tế được bưng lên .

Tôi được chiều mà sợ.

Để không lãng phí, tôi cắm đầu vào ăn, ăn đến mức căng cứng sắp nôn ra ngoài.

Phó Văn Tịnh kinh ngạc, chị ấy ngăn tôi lại: “Em ăn thế này sẽ làm hỏng dạ dày mất.”

“Làm nhiều món thế này chỉ là để xem sở của em , thứ gì không em có thể không ăn mà.”

Tôi có chút ngơ ngác.

Ý của chị ấy là, tôi có thể kén ăn sao?

Nhưng mẹ tôi nói, kén ăn là sai.

Năm tôi ba tuổi, bà ấy đi ăn ngoài mang về phần thịt xào cay ăn thừa.

Tôi ăn một miếng, cay đến phát khóc, vừa chảy nước vừa đẩy bát ra.

Bà ấy tức giận, túm tôi dậy : “Tí tuổi đầu đã biết kén ăn? ăn đồ ngon, mày có cái số đó không?”

Nhưng thật sự là quá cay, ăn vào là miệng đau rát.

Tôi vừa khóc vừa chỉ dám ăn cơm trắng, giữ khoảng cách với món ăn đó.

Nhưng như vậy bà ấy cũng không hài .

Bà ấy nói tôi kiểu cách, thói xấu này nhất định phải sửa bằng được.

Phần thịt xào đó, một bữa không ăn thì để đến hai bữa, hai ngày không ăn thì để đến ba ngày.

Bao giờ ăn hết được ăn thức ăn .

Tôi đã bỏ đói bản thân suốt ba ngày, cuối cùng vẫn phải vừa khóc vừa ăn hết phần thịt đã biến chất đó vào bụng.

Đêm đó tôi lên cơn sốt cao.

Sau khi cắt sốt, bà ấy đứng bên cạnh giáo huấn tôi: “Kén ăn là sai, mẹ làm vậy là để dạy bảo con, tốt cho con , con nhớ kỹ chưa?”

Tôi đã nhớ kỹ.

Cho nên đối diện với một đầy thức ăn, tôi dồn hết sức mà ăn.

Hy vọng có thể ăn hết trước khi thức ăn bị biến chất.

Sở ? Ưu ái?

Không có đâu, tôi không có tư cách để chọn.

Phó Văn Tịnh nhìn không nổi nữa, chị ấy giật lấy đôi đũa của tôi, hạ giọng nói: “Tiểu đừng sợ, em vẫn còn là một đứa trẻ, em có quyền chỉ ăn những gì .”

Trong tôi bỗng chốc trào dâng nỗi uất ức.

Giống như đứa trẻ ba tuổi bị ép ăn ớt năm nào, cuối cùng cũng có người ôm lấy, dịu dàng an ủi tôi:

Ớt làm đau miệng em rồi sao?

Ngoan, chúng ta không ăn cái đó, chúng ta ăn thứ khác!

Tôi lấy hết can đảm, lý nhí nói: “Em… em không ăn ớt…”

Phó Văn Tịnh phất tay một cái, mấy người giúp tiến lên, nhanh chóng dọn sạch tất cả món có ớt.

Không chỉ có vậy.

Từ ngày đó trở đi, tôi không bao giờ thấy ớt xuất hiện trên ăn nữa.

Hóa ra giác được ưu ái là như thế này.

Chỉ một câu “không ”, là có thể khiến thứ đó biến mất khỏi thế giới của tôi.

Dưới sự chăm sóc tinh tế của chị ấy, tôi trắng trẻo hồng hào lên trông thấy như được thổi hơi vậy.

Mái tóc cũng đen láy bóng mượt hơn hẳn.

Chị ấy rất hài , thỉnh thoảng lại đem thành quả của ra khoe khoang trước mặt hai cậu em trai.

6

Phó Văn Uyên cũng không chịu kém cạnh, sau một lần kiểm tra thử tất cả môn, anh ấy đã sốc nặng trước thành tích học tập quá mức bết bát của tôi.

Đã học cấp ba rồi!

Mà toán không biết Fourier, vật lý không hiểu cơ học lượng tử, hóa học chẳng hay siêu phân tử là gì.

Chậc! Sao người ta có thể ngốc đến mức này được !

Anh ấy bỏ luôn đến phòng thí nghiệm, đưa tôi đến trường nghỉ dài hạn, dự định sẽ tự tay thiết kế lộ trình bổ túc riêng cho tôi.

Xe của anh ấy đỗ ở cổng trường, thu hút vô số ánh nhìn.

Dù là chiếc xe khiêm tốn nhất của nhà họ Phó thì nó vẫn là thứ nổi bật nhất trên phố.

Anh ấy mở cửa xe, cẩn thận che chắn khung xe cho tôi.

Vừa xuống xe, đúng lúc gặp phải đám cùng lớp.

“Ồ~ chẳng phải là ‘Chị Ba’ Tống Tiểu đây sao? Mấy ngày không gặp, đã cặp được đại gia rồi ?”

“Có gì lạ đâu, con gái tiểu đi làm tiểu , cũng là lẽ đương nhiên mà!”

Cả nhóm người cười rộ lên.

Mặt tôi nóng bừng, cất tiếng biện minh: “Không phải, anh ấy là anh trai tôi!”

Thẩm Tĩnh Di chẳng kiêng nể gì mà mắng tôi: “ đi! Ai mà không biết bà mẹ tiểu của cô chỉ sinh mỗi cô? Đúng là đồ mặt dày, gặp ai cũng nhận vơ là người thân!”

“Anh đẹp trai này ơi, anh phải tránh xa Tống Tiểu ra một chút, không là bị mẹ nó bám lấy thì có mà lột da đấy!”

học đồng loạt gật đầu.

Thật ra ban đầu họ không như thế này, dù biết tôi là con riêng nhưng họ cũng không hề kỳ thị tôi.

Thẩm Tĩnh Di thấy quần áo tôi rách rưới, còn cầu mẹ chia bớt quần áo của cô ấy cho tôi mặc.

Chúng tôi đã tốt.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Một lần cuối tuần, tôi mặc chiếc váy đỏ Thẩm Tĩnh Di tặng, vui trở về nhà.

Mẹ tôi như phát điên, túm lấy chiếc váy gặng hỏi: “Ai mua cho mày?”

Tôi run rẩy giải tặng.

Bà ấy điên cuồng chửi bới: “Mày sống không nổi nữa rồi ? Cái thứ rác rưởi gì cũng nhận?”

“Có chút tầm nhìn nào không hả? Mày là đại tiểu thư nhà họ Phó! Không phải cái loại ăn mày ngoài đường!”

Bà ấy cầm kéo cắt chiếc váy đỏ thành mảnh vụn.

Tôi xót xa vô cùng.

Tôi thà làm kẻ ăn mày ngoài đường còn hơn!

Ít nhất người ăn mày cũng không có một bà mẹ điên khùng như tôi!

Bà ấy lôi tôi đến trường, làm ầm ĩ một trận, nhất quyết nói Thẩm Tĩnh Di bắt nạt tôi, dùng quần áo cũ để nhục mạ tôi.

Bà ấy lăn lộn ăn vạ trước mặt ban giám hiệu, đòi cha mẹ Thẩm Tĩnh Di phải bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi.

Trong tình thế bất đắc dĩ, thầy hiệu trưởng đã yêu cầu Thẩm Tĩnh Di phải lỗi tôi trực tiếp.

Ánh Thẩm Tĩnh Di nhìn tôi từ đó đã thay đổi hoàn toàn.

Từ ngày đó, cả trường đều biết, tôi không chỉ là con riêng, mà tôi còn có một bà mẹ tiểu hám lợi vô độ.

Họ đặt biệt danh cho tôi là “Chị Ba”, không còn ai nói chuyện với tôi nữa.

Phó Văn Uyên vỗ vai tôi, đứng chắn phía trước: “Thẩm Tĩnh Di? Tôi nghe nói về em, cô bé đã giúp đỡ Tiểu nhà tôi, ơn em!”

Thẩm Tĩnh Di ngẩn người, đỏ mặt lắp bắp: “Em… em nói Tống Tiểu như thế, anh… sao anh còn ơn em?”

Phó Văn Uyên mỉm cười, trông thêm thân thiện.

Lúc này giáo viên chủ nhiệm nhận được tin liền vội vàng chạy tới.

Thầy không ngớt lời mời anh ấy vào lớp, rồi với đầy tự hào mà giới thiệu:

“Phó Văn Uyên, thủ khoa kỳ thi vào lớp 10 của thành phố Lâm Thành, quán quân quốc gia kỳ thi vật lý, hóa học, thiên tài lớp thiếu niên của Đại học Bắc Kinh!”

7

Tiếng trầm trồ kinh ngạc trong lớp vang lên không ngớt.

Học sinh ở Lâm Thành này, ai mà không biết đại danh của Phó Văn Uyên?

Tùy chỉnh
Danh sách chương