Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Trần Húc nhìn bảng kê chi chít và con số chói mắt.

Niềm vui trên mặt anh ta đông cứng từng chút.

Rồi vỡ vụn thành tro bụi.

Lúc này anh ta mới hiểu.

Giang Ninh không hề ngu ngốc.

Cô chưa từng có ý định che giấu thân phận của con.

Cô chỉ chờ.

Chờ anh ta tự mình nhảy xuống hố thứ hai mà cô đã đào sẵn từ lâu.

10

Từ văn phòng luật sư Trương bước ra.

Ánh nắng ngoài chói đến mức Trần Húc không mở nổi mắt.

Anh ta cảm thấy như vừa trải qua một cơn ác mộng hoang đường.

Một cơn ác mộng do anh ta đạo diễn, cuối cùng lại tự tay chôn vùi mình.

Một triệu không trăm tám nghìn.

Con số ấy như một ngọn núi đè nặng lên ngực anh ta.

Khiến anh ta không thở nổi.

Anh ta vừa nước, danh “giáo sư đặc biệt” kia, rất nhiều đãi ngộ và kinh phí vẫn chưa được giải ngân.

Trong tay anh ta căn bản không có từng ấy mặt.

Số năm năm mang đi, sớm đã tiêu gần .

Anh ta nghĩ mình là vinh quy bái tổ.

Không ngờ việc tiên nước, lại là gánh một khoản nợ khổng lồ.

Mà chủ nợ, là người vợ cũ anh ta từng coi thường nhất.

“Anh…”

Tô Tình đi sau lưng, giọng dè dặt.

“Giờ… chúng ta làm sao?”

Làm sao?

Trần Húc cũng muốn làm sao.

Anh ta đột ngột dừng bước, quay lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tô Tình.

“Cô hỏi tôi làm sao?”

Giọng anh ta như rít qua kẽ răng.

“Nếu không cô! Ngày cũng thổi vào tai tôi!”

là Giang Ninh thiển cận, không có tầm nhìn, chỉ kéo chân tôi!”

là nhà cửa không quan trọng, tương lai học thuật của tôi mới quan trọng!”

“Tôi mới bị ma xui quỷ khiến ký thứ đó!”

Anh ta túm chặt lấy cánh tay Tô Tình, mạnh đến mức như muốn bóp nát xương cô ta.

“Tám triệu bảy trăm nghìn! Cô đó là khái niệm không?”

“Là số chúng ta chưa chắc kiếm nổi!”

“Vì cô, mất !”

Tô Tình đau đến tái mặt, nước mắt lưng tròng.

“Anh… anh làm em đau…”

“Đau? Cô cũng đau?”

Trần Húc hất cô ta ra, mặt đầy hằn học.

“Người đau nhất bây giờ là tôi!”

“Không chỉ mất nhà, còn gánh hơn một triệu nợ!”

“Còn bị giới học thuật cười vào mặt!”

Anh ta chỉ vào mình.

“Một thằng bị vợ cắm sừng, lại còn bị tống ra tay trắng!”

“Đó là thân phận mới của Trần Húc tôi sau vinh quang nước!”

Tô Tình bị anh ta gào đến mức lùi lại liên tục, lưng đập vào tường kính lạnh ngắt.

Cô ta nhìn người đàn ông mặt như phát , ánh mắt đầy sợ hãi và xa lạ.

Đây còn là giáo sư Trần phong độ trên bục giảng sao?

“Còn… còn chuyện giám định huyết thống…”

Tô Tình run rẩy hỏi.

“Đứa bé là con anh, đó là chuyện tốt mà, chúng ta có thể giành quyền nuôi…”

“Giành?”

Trần Húc bật cười như nghe chuyện nực cười nhất .

“Giành bằng ? Bằng mồm à?”

“Giang Ninh giờ là một con đàn bà ! Một con đàn bà đầy mưu tính!”

“Cô ta dám đưa bản giám định ra, nghĩa là cô ta không sợ!”

“Cô ta muốn dùng đứa bé trói tôi lại! Dùng dưỡng kéo chết tôi!”

“Cô ta muốn tôi nợ cô ta! sống trong bóng của cô ta!”

Anh ta càng nói càng kích động, đấm mạnh vào tường kính.

Tô Tình giật bắn mình.

Tim cô ta cũng lạnh dần.

Cô ta từng nghĩ mình chọn được một cổ phiếu tiềm năng vô hạn.

Chỉ đợi anh ta thành danh, cô ta trở thành phu nhân giáo sư được người người ngưỡng mộ.

Nhưng giờ cô ta mới nhận ra.

Cổ phiếu ấy đã bị rỗng ruột từ lâu.

Bề ngoài hào nhoáng, trong là một đống nợ nần và bê bối.

Còn cô ta, từ người sắp thắng cuộc, biến thành kẻ cùng anh ta gánh nợ.

Cô ta không cam tâm.

Tại sao?

Cô ta theo anh ta năm năm, đánh đổi thanh xuân và danh tiếng.

Cuối cùng chẳng được , còn cùng anh ta mất mặt?

Ánh mắt Tô Tình thay đổi.

Từ sợ hãi, thành tỉnh táo, rồi quyết liệt.

Cô ta nhìn Trần Húc vẫn nổi , chậm rãi lùi lại một bước.

“Anh.”

Giọng cô ta không lớn, nhưng rõ ràng.

“Em nghĩ… chúng ta đều bình tĩnh lại.”

“Anh xử lý xong chuyện của anh … cô Giang đi.”

“Em… trường còn việc, em đi .”

Nói xong, cô ta thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Quay người, gần như chạy trốn, lao vào một chiếc taxi đường.

Trần Húc sững người.

Anh ta nhìn chiếc taxi rời đi, nhất thời không phản ứng kịp.

Cô ta đi rồi?

Cứ thế đi?

Lúc anh ta nhất, cô ta ném anh ta lại?

Một luồng lạnh lẽo còn đáng sợ hơn mất nhà và gánh nợ dâng lên trong lòng.

Anh ta từng tin Tô Tình yêu mình.

Yêu tài hoa, yêu phong độ của anh ta.

Giờ anh ta mới hiểu.

Cô ta yêu chỉ là “tương lai” anh ta có thể cho cô ta.

tương lai ấy tan như bọt nước.

Cô ta chạy nhanh hơn ai .

Giữa phố đông người, Trần Húc lần cảm nhận rõ ràng thế là bị tất quay lưng.

11

Bốn giờ chiều, nắng đẹp.

Tôi ngồi cửa kính văn phòng, uống cà phê thủ công Lâm Duyệt mang tới.

Điện thoại của luật sư Trương gọi đúng giờ.

“Cô Giang, mọi việc suôn sẻ.”

Giọng ông đầy nhẹ nhõm.

“Đúng như cô dự đoán, anh ta sụp đổ rồi.”

“Bảng kê dưỡng và giấy triệu tập là cọng rơm cuối cùng.”

Tôi lặng lẽ nghe, nhẹ nhàng khuấy cà phê.

“Tô Tình thì sao?”

“Cũng đúng như cô dự liệu.”

Luật sư Trương cười.

“Tôi thấy cô ta một mình bắt taxi đi mất.”

lại chồng cũ của cô đứng dưới lầu phát .”

“Hoạn nạn ai nấy bay, rất hợp tính cô ta.”

Tôi gật .

“Vất vả cho ông rồi.”

“Phần sau cứ theo quy trình.”

“Phong tỏa tài sản của anh ta, hạn chế tiêu dùng cao .”

“Tôi muốn anh ta hiểu, nợ tôi một đồng cũng không được thiếu.”

“Rõ.”

Cúp máy, điện thoại tôi lại rung.

Là đội trưởng Lý.

“Giang tổng, thứ cô tôi gửi email rồi.”

Giọng anh ta có chút hưng phấn.

“Chồng cũ của cô nhiều chuyện lắm.”

“Còn đặc sắc hơn tôi tưởng.”

Tim tôi hơi đập nhanh.

“Nói xem.”

là học thuật.”

Đội trưởng Lý hắng giọng.

“Bài luận giúp anh ta nổi danh có dấu hiệu đạo văn.”

“Mô hình lý thuyết và số liệu cốt lõi đều ‘tham khảo’ từ một sinh viên đã thôi học.”

“Cậu sinh viên đó gia cảnh khó khăn, năm xưa bị Trần Húc dùng chuyện tốt nghiệp uy hiếp, buộc từ quyền ghi tên.”

“Tôi đã tìm được người đó, cậu ta sẵn sàng làm .”

Khóe môi tôi chậm rãi cong lên.

Đúng là món quà lớn.

Điều Trần Húc tự hào nhất là thân phận học giả.

Nếu thân phận ấy thối từ gốc.

Cuộc anh ta sụp đổ tức khắc.

“Còn nữa?”

“Còn chuyện anh ta và Tô Tình.”

Giọng đội trưởng Lý pha chút mỉa mai.

ở nước ngoài không chỉ là quan hệ thầy trò.”

“Tô Tình để lấy được bằng tiến sĩ, không chỉ giúp Trần Húc xử lý vụ đạo văn, mà còn…”

“Cô ta dùng sắc đẹp giúp Trần Húc moi được tài liệu nghiên cứu từ một giáo sư khác.”

“Trong vòng tròn nhỏ của , chuyện này không bí mật.”

“Nhiều người khinh , gọi là ‘đôi cướp học thuật’.”

“Tôi có vài email nội bộ và thông tin liên lạc của nhân .”

“Chỉ tung ra.”

Đội trưởng Lý nhấn mạnh từng chữ.

“Trần Húc và Tô Tình xong trong giới học thuật.”

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

Đậm và thơm.

“Làm tốt lắm.”

“Tôi đã cho kế toán chuyển khoản phần còn lại.”

“Giang tổng khách sáo.”

Tắt máy, tôi mở email.

Tài liệu đội trưởng Lý gửi như một bộ phim nhiều tập.

cứ, có nhân , có mốc thời gian rõ ràng.

Tạo thành một vòng khép kín hoàn hảo.

Đủ để đóng đinh lên cột nhục nhã.

Tôi nhìn những tài liệu ấy, lòng không gợn sóng.

Tôi không bất ngờ.

Một người đàn ông vì đồ mà vợ con.

Anh ta còn có thể giữ được đạo đức đến đâu?

Tôi gom toàn bộ tài liệu lại.

Rồi chuyển tiếp cho một người khác.

Lâm Duyệt.

Tôi viết trong email:

“Duyệt Duyệt, đây là vũ khí phản công.”

“Trong giới của cậu chắc có mấy kênh truyền thông chuyên bóc phốt?”

“Gửi ẩn danh cho .”

“Chọn uy tín nhất, có sức ảnh hưởng lớn nhất.”

“Tôi muốn chuyện này, trong thời gian ngắn nhất, ai cũng .”

Gửi xong.

Tôi đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Nhìn dòng xe và con người nhỏ bé như kiến dưới chân tòa nhà.

Trần Húc, anh dùng dư luận để công kích tôi.

Vậy tôi dùng dư luận chôn vùi anh.

Anh thích đứng trên cao, hưởng hào quang và vinh dự sao?

Tôi cho anh nếm thử cảm giác rơi từ đỉnh mây xuống, vỡ tan tành.

Lấy đạo của anh, trả lại cho anh.

12

Cơn bão ập đến chỉ trong một đêm.

Sáng hôm sau.

Trang web chống gian lận học thuật nổi tiếng nhất trong nước “ Vật Trí Tri” đăng bài bóc phốt chấn động trang .

Tiêu đề, giật gân đến rợn người.

“Chấn động! Giáo sư đặc biệt du học trở Trần Húc, tác phẩm thành danh lại là đạo văn? Ngôi sao học thuật hay kẻ trộm tri thức?”

Bài viết liệt kê chi tiết mức độ trùng lặp kinh người giữa luận văn cốt lõi của Trần Húc và bản thảo của sinh viên đã thôi học kia.

Từ khung lý thuyết, mô hình dữ liệu, đến phần suy luận kết luận.

Gần như sao chép dán ở độ từng pixel.

Bài viết còn đính kèm video phỏng vấn sinh viên ấy, nước mắt nước mũi lẫn lộn.

Cùng email ẩn danh của vài đồng nghiệp nước ngoài làm bằng .

Một hòn đá làm dậy nghìn lớp sóng.

Chỉ trong vài giờ, bài viết bị các trang tin và nền tảng mạng xã hội cuồng chia sẻ.

Từ khóa “Trần Húc đạo văn” nhanh chóng leo thẳng lên top tìm kiếm.

Phía sau còn kèm một chữ “Bùng nổ” đỏ chót.

Ngay sau đó, đợt bóc phốt thứ hai ập tới.

Một tài khoản V lớn ẩn danh tung loạt ảnh chụp email và đoạn chat.

Mũi nhọn chĩa thẳng vào Trần Húc và nghiên cứu sinh Tô Tình.

“Cặp đôi học thuật hay đồng phạm học thuật? Hé lộ giao dịch bẩn phía sau giáo sư Trần Húc và tiến sĩ Tô Tình.”

Trong email, Tô Tình báo cáo Trần Húc dùng mỹ nhân kế moi ý tưởng nghiên cứu từ đối thủ.

Trần Húc không tiếc lời khen ngợi, còn hứa sau tốt nghiệp sắp xếp cho cô ta tương lai tốt nhất.

Những dòng chữ ấy lộ liễu, nhơ bẩn, đầy trao đổi lợi ích không thể nhìn nổi.

Nếu bài tiên phá hủy năng lực học thuật của Trần Húc.

Thì bài thứ hai hủy diệt tư đạo đức của anh ta một người thầy.

Dư luận hoàn toàn nổ tung.

Những bình luận phẫn nộ như thủy triều tràn phía Trần Húc và ngôi trường đỉnh sắp nhận anh ta.

“Nỗi nhục của giới học thuật! điều tra nghiêm!”

“Loại cặn bã này sao xứng làm giáo sư? Đúng là hại người!”

“Tô Tình cũng chẳng ra ! Rắn chuột một ổ!”

“Yêu cầu trường lập tức sa thải Trần Húc! Hủy tư đặc biệt!”

Weibo thức của trường nhanh chóng bị cư dân mạng công kích.

Nhà trường rối như tơ vò, khẩn ra thông cáo.

vấn đề liên quan đến nhân sự mới Trần Húc được phản ánh trên mạng, nhà trường đặc biệt coi trọng, đã thành lập tổ điều tra chuyên trách. có kết luận, tạm dừng toàn bộ hoạt động giảng dạy và nghiên cứu của Trần Húc. Nhà trường giữ thái độ không khoan nhượng hành vi gian lận học thuật.”

Bản thông cáo ấy chẳng khác một cú đóng đinh.

Đóng chặt Trần Húc lên cột nhục nhã.

Lúc này, Trần Húc ngồi trong phòng khách sạn.

Anh ta nhìn những tin tiêu cực tràn ngập màn hình, cùng lời chửi rủa cay độc của cư dân mạng.

người như rơi vào hầm băng.

Sao lại thế này?

Sao đột nhiên thành ra thế này?

Ai?

Rốt cuộc là ai đứng sau giật dây?

Điện thoại anh ta reo cuồng.

Lãnh đạo trường, đồng nghiệp, bạn bè.

Mỗi cuộc gọi như một nhát búa nện vào thần kinh.

Anh ta không dám nghe .

Tự nhốt mình trong phòng như con thú bị dồn đường, đi qua đi lại.

Anh ta nghĩ đến Giang Ninh.

Chắc chắn là cô ta!

Ngoài cô ta ra không thể là ai khác!

Anh ta run tay bấm gọi cho tôi.

Muốn chất vấn, muốn mắng chửi, muốn tôi trả giá.

Nhưng dây kia chỉ vang lên giọng máy móc lạnh lẽo.

“Thuê bao quý khách bận.”

lần này đến lần khác.

Mãi mãi là bận.

Tùy chỉnh
Danh sách chương