Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1.2.Bữa đó là tối Bảy, ở nhà mẹ chồng.

Bảy nào cũng vậy, mưa gió nào cũng không bỏ, bữa gia đình cố . Quy của mẹ chồng, đặt ra từ trước tôi kết hôn.

Tôi gả vào nhà họ Trần ba năm, chưa từng vắng mặt một lần.

Đi chợ là tôi đi.

Nấu ăn là tôi và mẹ chồng cùng nấu.

Rửa bát là mình tôi rửa.

Chị dâu Phương chưa bao giờ bước vào bếp.

“Chị dâu con tay mềm, khói dầu nhiều lắm, đừng nó làm.” Mẹ chồng lần nào cũng nói vậy.

Tay tôi thì không mềm sao?

Tôi chưa từng .

Hôm đó có cá kho, tôm rang muối tiêu, thịt xào ớt xanh, dưa leo trộn, canh cà chua trứng.

Cá là tôi chọn, tôm là tôi rửa và sơ chế, ớt xanh là tôi thái.

Lúc bưng lên bàn, đĩa cá kho đặt chính giữa.

Mẹ chồng xoay mâm một chút, đầu cá hướng về phía chị dâu.

“Phương Phương, con thích ăn cá, ăn nhiều vào.”

Chị dâu cười: “Con cảm ơn mẹ.”

Chị ấy gọi mẹ chồng là “mẹ”, mẹ chồng gọi chị ấy là “Phương Phương”.

Tôi gọi mẹ chồng là “mẹ”, mẹ chồng gọi tôi là “ Tô”.

Tôi họ Tô, tên Tô Niệm.

Gả vào đây ba năm, mẹ chồng chưa từng gọi tên tôi.

Tôm hôm đó là tôm muối tiêu, tôi làm.

Hai mươi con tôm, tôi tự bóc vỏ, rút chỉ lưng, băm tỏi, áo bột muối tiêu, chiên hai mươi phút.

Dọn lên bàn, tôi chưa kịp gắp, chồng tôi Trần Trác đã một con tôm lên, cúi đầu bóc.

Tôi tưởng anh bóc cho tôi.

Năm đầu kết hôn, anh vẫn bóc tôm cho tôi.

Nhưng bóc xong, tay anh đưa sang bát chị dâu.

“Chị dâu, ăn lúc nóng.”

Giọng không lớn, nhưng rất tự nhiên.

Tự nhiên như thể động tác này anh đã làm rất nhiều lần.

Chị dâu không từ chối.

“Cảm ơn Trác.” Chị ấy cười nhẹ, đũa lên ăn.

Tôi nhìn con tôm rơi vào bát chị ấy, tay đũa khựng lại.

Tôi không nói gì.

Anh tiếp tục bóc con hai.

Vẫn đặt vào bát chị dâu.

Con ba.

Con tư.

con tôm, anh bóc gần năm phút, tất cả đều vào bát chị dâu.

Bát tôi trống không.

Tôi ngồi trái anh, chị dâu ngồi phải.

Người anh hơi nghiêng về phía phải suốt cả bữa.

Mẹ chồng ngồi đối diện, vẫn gắp thức ăn.

Bố chồng mất sớm, anh cả Trần Lỗi tháng này đi công tác Vân Nam, nói dự án không rời được. Hôm nay chỉ có năm người — mẹ chồng, Trần Trác, tôi, chị dâu và con gái chị ấy là Điềm Điềm.

Điềm Điềm năm tuổi, ngồi cạnh mẹ, lặng lẽ ăn .

Tôi nhìn một vòng quanh bàn.

Đầu cá hướng về phía chị dâu.

Tôm ở trong bát chị dâu.

Đĩa thịt xào ớt xanh cũng bị xoay về phía chị ấy.

Trước mặt tôi chỉ có một đĩa dưa leo trộn.

Tôi đặt đũa xuống.

Mẹ chồng ngẩng đầu: “ Tô, sao không ăn?”

Tôi nhìn bà.

“Mẹ, con trai mẹ gắp hết đồ ăn cho chị dâu rồi, con ăn gì đây?”

Không khí đông cứng lại.

Đũa của Trần Trác dừng giữa không trung.

Chị dâu cúi đầu, mặt hơi đỏ.

Điềm Điềm ngẩng lên nhìn tôi một cái, rồi lại cúi xuống xúc .

Biểu cảm mẹ chồng thay đổi thoáng chốc, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.

“Con xem con kìa, Trác chỉ là tốt bụng thôi. Chị dâu con một mình nuôi con vất vả, nó chăm sóc nhiều hơn một chút thì sao?”

“Người một nhà, đừng so đo.”

Câu này tôi đã nghe suốt ba năm.

“Người một nhà đừng so đo.”

lần tôi có ý kiến, mẹ chồng lại mang câu này ra.

Tôi cười nhẹ.

“Vâng.”

Tôi dậy, áo khoác.

“Em đi đâu?” Cuối cùng Trần Trác cũng nhìn tôi.

“Về nhà.”

chưa ăn xong mà—”

“Em no rồi.”

Lúc tôi đóng cửa, nghe thấy mẹ chồng nói phía : “Con xem nó kìa, chẳng có chút rộng lượng nào.”

Chị dâu không lên tiếng.

Trần Trác cũng không đuổi theo.

Tôi một mình đi trong hành lang, điện thoại reo.

Là tin nhắn WeChat của Trần Trác.

“Em bị bệnh à? Nói mấy câu đó trước mặt mẹ, anh làm người nào?”

Tôi nhìn dòng chữ ấy mười giây.

Rồi thoát khỏi khung chat.

Tôi không trả lời.

Về đến nhà, tôi ngồi trên sofa rất lâu.

Không phải vì tức giận.

Tôi một .

Việc anh bóc tôm cho chị dâu, đầu từ nào?

Tôi rất lâu.

Câu trả lời là — tôi không biết.

Bởi vì những bữa trước, tôi luôn ở trong bếp nấu nướng, bưng bê, dọn dẹp.

tôi ngồi vào bàn, thức ăn thường đã nguội.

Tôi chưa từng trọn vẹn nhìn xem trên bàn ăn anh cư xử nào.

Hôm nay là lần đầu.

Vì hôm nay tôi nấu xong sớm nửa tiếng. Tôi ngồi vào bàn sớm.

Cho nên tôi nhìn thấy toàn bộ quá trình.

con tôm.

Năm phút.

Tự nhiên như hô hấp.

Không phải lần đầu.

Tôi mở điện thoại, vào vòng bạn bè của chị dâu.

Bài gần nhất là ba ngày trước, đăng ảnh một ly cà phê: “Trà chiều, chữa lành tất cả.”

vị ở tầng ba Vạn Đạt Plaza, một quán cà phê.

Bình luận đầu tiên là của Trần Trác.

“Ngon không? Lần dẫn Điềm Điềm theo, anh mời.”

Chị dâu trả lời: “Được thôi.”

Phía là một icon mặt cười.

Tôi lướt tiếp.

Một tháng trước, chị dâu đăng: “Cuối cùng cũng dọn xong đồ, cảm ơn người đã giúp.”

Ảnh chụp một phòng thay đồ gọn gàng.

Không vị, không tag ai.

Phần bình luận không có Trần Trác.

Nhưng tôi nhận ra cái đó.

Tay nắm là mẫu tôi và Trần Trác từng cùng nhau chọn ở IKEA.

Cùng một kiểu.

Nhà tôi và nhà chị dâu ở cùng một khu chung cư, khác tòa.

Nhà tôi ở tòa 7, nhà chị ấy ở tòa 12.

Đi bộ bảy phút.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Ngoài cửa sổ đã tối hẳn.

Trần Trác vẫn chưa về.

2.3.Trần Trác về nhà lúc gần mười một giờ đêm.

Anh đẩy cửa bước vào, trên người thoang thoảng mùi rượu.

“Anh uống rượu à?” Tôi .

“Ừ, lúc về mẹ mở một chai hoàng tửu.”

Anh thay dép, không nhìn tôi.

“Hôm nay em nói mấy câu đó trên bàn ăn, mẹ không vui.”

“Câu nào?”

“Cái câu ‘con trai mẹ gắp hết đồ ăn cho chị dâu rồi’ ấy.” Anh nhíu mày. “Em có biết lúc đó chị dâu ngại nào không?”

“Em ngại nào, anh có quan tâm không?”

“Em có gì mà phải ngại? Anh chỉ bóc cho chị dâu mấy con tôm thôi mà—”

con.”

“Gì cơ?”

con tôm. Anh bóc con, tất cả đều cho chị ấy. Em một con cũng không.”

Anh khựng lại một chút, rồi cười.

Kiểu cười đó không phải vì buồn cười, mà là vì thấy tôi bé xé ra to.

“Tô Niệm, em có thể đừng nhỏ nhen được không? Chị ấy là chị dâu, anh cả không ở nhà, anh tốt với chị ấy một chút thì sao? Em muốn ăn tôm thì tự bóc đi.”

Câu nói ấy như một cây kim.

Không quá đau.

Nhưng lại chích đúng vào chỗ đã từng bị chích rất nhiều lần.

Tôi không đáp.

Anh đi tắm.

Tiếng nước chảy ào ào.

Tôi ngồi giường, nhìn điện thoại anh đặt trên đầu giường.

Màn hình sáng lên một cái, hiện một tin nhắn WeChat.

Tên người gửi được lưu là “Chị dâu”.

Nội dung chỉ hiện một dòng:

“Hôm nay đó, anh đừng giận em dâu, là em không tốt…”

Phần bị gấp lại, không nhìn thấy.

Tôi điện thoại lên, mở.

Cần mật khẩu.

Trước đây mật khẩu điện thoại của Trần Trác là ngày sinh của tôi, 081026.

Tôi nhập vào.

Sai mật khẩu.

Tôi thử ngày sinh của anh, 071115.

Sai.

Thử ngày kỷ niệm cưới của chúng tôi, 200618.

Sai.

Ba lần đều không đúng.

Tôi đặt điện thoại về chỗ cũ.

Tiếng nước ngừng lại.

Trần Trác quấn khăn tắm đi ra, liếc nhìn điện thoại, lên xem rồi đặt xuống.

“Ngủ sớm đi.” Anh nói.

Anh nằm xuống, quay lưng về phía tôi.

Ba phút , anh xoay người, điện thoại lên, lướt rất nhanh.

Ánh sáng màn hình hắt lên mặt anh.

Tôi nhắm mắt, nhưng không ngủ.

Anh xem WeChat.

Tôi nghe thấy âm báo tin nhắn bị tắt.

Anh nhắn tin ở chế độ im lặng.

Phát hiện này khiến tim tôi trầm xuống.

Hôm là Chủ nhật.

Tôi vốn ở nhà nghỉ ngơi.

Trần Trác sáng sớm đã ra ngoài.

“Đi đâu?”

“Công ty có chút việc.”

“Chủ nhật mà?”

“Chạy dự án.” Anh xỏ giày rất nhanh. “Trưa không về ăn.”

Cửa đóng lại.

Tôi ngoài ban công, nhìn xe anh từ tầng hầm chạy ra, rẽ trái.

Công ty ở phải.

Hướng rẽ trái là cổng đông của khu chung cư.

Nhà chị dâu ở phía đông. Tòa 12.

Tôi nhìn xe biến mất góc cua, rất lâu.

Rồi tôi đầu nhớ lại.

Nhớ lại ba năm gả vào nhà họ Trần, tất cả những liên quan đến chị dâu.

Năm đầu tiên, tôi và Trần Trác kết hôn.

Nhà tân hôn là căn nhà cũ tên mẹ chồng, hai phòng một khách. Trần Trác nói sửa sang lại là ở được.

Tiền sửa nhà, là tôi bỏ ra.

Ba trăm hai mươi nghìn tệ.

Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm năm năm đi làm của tôi, thêm tám mươi nghìn tiền hồi môn bố mẹ cho.

Trần Trác nói anh kẹt tiền, công ty mới khởi nghiệp, xoay vòng được sẽ trả tôi.

Ba năm rồi, chưa trả một đồng.

Ngày dọn vào ở, mẹ chồng đến xem một vòng, nói: “Không tệ, Trác có mắt nhìn đấy.”

Không nhắc đến tiền là tôi bỏ.

Tôi không bụng. Người một nhà mà.

Chị dâu Phương là vợ của anh cả Trần Lỗi.

Họ cưới sớm hơn chúng tôi hai năm.

Ở căn nhà do Trần Lỗi tự mua, ba phòng hai khách, 120 mét vuông.

Trần Lỗi làm quản lý dự án cho một công ty xây dựng, quanh năm đi công tác.

Một tháng có hai mươi ngày không ở nhà.

Điềm Điềm gần như do chị dâu một mình chăm.

Mẹ chồng thường nói: “Chị dâu con một mình nuôi con vất vả, các con giúp đỡ nhiều hơn.”

Giúp đỡ ở đây, chính là Trần Trác.

Bóng đèn nhà chị dâu hỏng, Trần Trác đi thay.

Ống nước rò rỉ, Trần Trác đi sửa.

Cần bê đồ nặng, Trần Trác đi bê.

Tôi từng nói một lần: “Anh cả không ở nhà thì gọi ban quản lý chung cư chứ?”

Trần Trác đáp: “Gọi họ phiền lắm, anh qua một chuyến năm phút là xong.”

Năm phút?

Lần trước anh đi sửa ống nước, đi mất ba tiếng.

Tôi sao lâu vậy.

Anh nói ống nước hỏng nặng, sửa lâu.

Tôi không nữa.

Nhưng tôi nhớ hôm đó anh về, trên người có mùi nước giặt.

Không phải loại nhà tôi .

Nhà tôi Blue Moon.

Mùi đó là mùi hoa.

Điềm Điềm đến nhà tôi, trên người cũng có mùi đó.

Loại nước giặt nhà chị dâu .

Nhớ đến đây, tôi nhận ra một vấn đề.

Từ nào Trần Trác qua nhà chị dâu thường xuyên hơn?

Tôi mở lịch, đếm thử.

Ba tháng gần đây, số lần Trần Trác nói “công ty có việc” rồi ra ngoài cuối tuần: 8 lần.

Tôi nhớ trong đó ít nhất có 3 lần, anh rẽ trái.

Hướng cổng đông. Hướng tòa 12.

Nhưng trước đây tôi chưa từng theo hướng đó.

Bởi vì chị dâu là chị dâu.

Là người một nhà.

Tôi tin anh.

Giờ tôi không chắc nữa.

Chiều Chủ nhật, chị dâu dắt Điềm Điềm sang nhà tôi.

“Em dâu, có nhà không?”

Chị gõ cửa, tay xách một túi trái cây.

“Điềm Điềm bảo nhớ cô.”

Điềm Điềm thật sự rất thích tôi. lần sang đều tôi tết tóc.

“Vào đi.”

Chị dâu ngồi xuống, cười nói: “ hôm qua em đừng trong lòng. Trác vốn thẳng tính vậy thôi.”

“Ừ.”

“Chắc nó thấy chị một mình nuôi Điềm Điềm vất vả, nên quan tâm nhiều hơn một chút. Em đừng nhiều.”

nói câu đó, ánh mắt chị rất thản nhiên.

Nhưng tôi ý đến cổ tay chị có thêm một vòng tay.

Màu bạc, mảnh, ở giữa có một mặt nhỏ hình chữ cái “Z”.

Z.

Trác.

Trần Trác.

Tôi nhìn vòng hai giây.

Chị dâu phát hiện, vô thức rụt tay lại.

“Mới mua à?” Tôi .

“Ừm… mua trên mạng, đồ rẻ tiền thôi.”

Chị cười một cái, nhưng nụ cười đó không tự nhiên lắm.

Điềm Điềm ở cạnh bỗng nói: “Mẹ, cái vòng này là tặng mẹ mà!”

Không khí chợt lặng đi.

Mặt chị dâu trắng bệch.

“Điềm Điềm nói linh tinh.” Chị vỗ nhẹ lên đầu con. “ tặng hồi nào? Là mẹ tự mua.”

Điềm Điềm không chịu: “Chính tặng mà, con nhìn thấy—”

“Được rồi được rồi, đi chơi đi.” Chị cắt lời.

nhìn tôi, trong mắt chị thoáng qua một tia hoảng hốt.

Nhưng chỉ một thoáng.

Rất nhanh, chị lại nở nụ cười dịu dàng như cũ.

“Em dâu, trái cây em ăn nhé, bọn chị về trước.”

Chị kéo Điềm Điềm đi.

Đi nhanh hơn lúc đến.

Tôi đóng cửa, ở huyền quan.

Vòng tay.

Chữ Z.

tặng.

Trẻ con không biết nói dối.

3.4. Hai đi làm, tôi không có tâm trạng làm việc.

Giờ nghỉ trưa, tôi làm một việc trước giờ chưa từng làm —— kiểm tra sao kê ngân hàng của Trần Trác.

Thẻ lương của chúng tôi tách riêng.

Thẻ của tôi tôi tự quản, của anh ấy anh ấy tự quản.

Nhưng trong nhà có một thẻ tiết kiệm tên chung, làm lúc mới cưới, trả tiền vay nhà và phí quản lý.

Tôi có tài khoản và mật khẩu ngân hàng online.

Mở app lên, số dư: 4.873,22 tệ.

Tôi nhớ tháng trước tôi vừa chuyển vào đó 8.000 tệ.

Tiền vay nhà 5.200, phí quản lý 300, lại lẽ ra phải khoảng 2.500.

Nhưng số dư hiện tại là 4.873.

Tháng trước thêm 8.000, trừ chi tiêu cố thì đáng lẽ phải là 7.373.

Thiếu 2.500.

Tôi vào xem chi tiết.

Có một khoản chi 2.500 tệ, chuyển khoản.

Người nhận: Phương.

Tôi nhìn chằm chằm ba chữ đó suốt một phút.

Phương.

Chị dâu.

Anh ấy thẻ chung của chúng tôi chuyển cho chị ấy 2.500.

Tôi tiếp tục kéo lên.

Tháng trước nữa: chuyển cho Phương, 3.000.

Tháng trước nữa nữa: chuyển cho Phương, 2.000.

Trước đó: chuyển cho Phương, 2.500.

Tôi kéo mãi đến tận một năm trước.

Tháng nào cũng có.

Ít nhất 2.000, nhiều nhất 5.000.

Tôi lấy giấy bút ghi lại từng khoản.

xong, con số là 38.500 tệ.

Đó mới chỉ là thẻ chung.

Tôi không biết thẻ lương của anh ấy nào.

Nhưng trong thẻ chung có tiền của tôi.

tháng tôi chuyển vào 8.000. Anh ấy chuyển vào 5.000.

Anh ấy tiền chung của chúng tôi chuyển cho chị dâu 38.500.

Tính theo tỷ lệ, trong đó hơn 23.000 là tiền của tôi.

Tôi ngồi trong văn phòng, tay run lên.

Không phải vì sợ.

Mà vì tức.

Chiều đó tôi xin nghỉ nửa ngày.

Về đến nhà, Trần Trác không có ở đó.

Tôi đầu lục đồ.

quần áo, bàn làm việc, ngăn đầu giường.

Tôi không biết mình tìm gì.

Có lẽ là một câu trả lời.

Trong ngăn hai của đầu giường, tôi tìm thấy một hóa đơn mua sắm.

Tiffany.

Ngày là hai tháng trước.

Số tiền: 12.800.

Đồ của Tiffany, 12.800 tệ.

Tôi chưa từng nhận được bất cứ món đồ nào của Tiffany.

12.800.

Tôi nhớ đến vòng trên cổ tay chị dâu.

Màu bạc. Chữ Z.

Dòng vòng tay chữ cái của Tiffany, giá trên website từ 12.000 đến 15.000.

Không phải cái gì “hàng rẻ mua trên mạng”.

Là chồng tôi bỏ ra 12.800 mua cho chị ấy.

Tôi chụp lại hóa đơn, đặt về chỗ cũ.

Rồi tôi ngồi trước máy tính, thử đăng nhập WeChat bản web của Trần Trác.

Cần quét mã bằng điện thoại, không được.

Thử email của anh ấy.

Sai mật khẩu.

Tôi một chút, mở Alipay.

Mật khẩu Alipay của Trần Trác là trước đây anh từng nói cho tôi, tôi giúp anh thanh toán tiền điện nước một lần.

Chưa đổi.

Tôi vào được.

Lịch sử giao dịch.

Tôi đầu lướt từ gần nhất.

Chuyển cho “Phương”: 2.000. Tuần trước.

Chuyển cho “Phương”: 1.500. Hai tuần trước.

Chuyển cho “Phương”: 3.000. Ba tuần trước. Lì xì, ghi “mua quần áo cho Điềm Điềm”.

Tôi tiếp tục kéo.

Từng tháng một.

tháng ít thì ba nghìn, nhiều thì bảy tám nghìn.

Tôi kéo đến hai năm trước.

Hai năm trước anh đã đầu chuyển tiền cho chị dâu.

Hai năm.

Tôi máy tính bấm từng khoản một.

38.500 từ thẻ chung.

với Alipay.

Tổng: 143.700 tệ.

Gần 150.000.

Hai năm, 150.000.

tôi trong ba năm qua ——

Tiền sửa nhà 320.000.

tháng chuyển vào thẻ chung 8.000, ba năm là 288.000.

Tiền sinh hoạt cho mẹ chồng tháng 3.000, ba năm là 108.000.

Lần mẹ chồng nhập viện, tiền thuê hộ lý 12.000 là tôi trả.

Tổng : 728.000.

Tôi đổ vào cái nhà này gần 730.000.

Anh ấy lén lút tiêu cho chị dâu gần 150.000.

thêm vòng 12.800 đó, thêm những khoản tôi chưa tra được, có thể trả bằng tiền mặt ——

Ước tính bảo thủ, 180.000.

Tôi nhìn con số trên máy tính.

728.000 so với 180.000.

Tiền tôi nuôi cái nhà này.

Tiền anh nuôi một người phụ nữ khác.

Tôi ngồi trong phòng khách rất lâu.

Trời tối rồi, tôi không bật đèn.

Tôi một .

Anh cả Trần Lỗi có biết không?

Anh ấy quanh năm đi công tác, một tháng chẳng về được mấy ngày.

Anh ấy có biết em trai mình chuyển tiền cho vợ mình không? Có biết em trai mình mua Tiffany cho vợ mình không?

Có biết lần tụ họp gia đình, em trai mình bóc tôm cho vợ mình không?

một người nữa ——

Mẹ chồng.

Bà có biết không?

Tôi nhớ câu bà nói: “ Trác chỉ tốt bụng thôi, chị dâu một mình nuôi con vất vả, nó chăm sóc nhiều hơn một chút thì sao?”

“Chăm sóc nhiều hơn một chút.”

Bà thật sự không biết?

Hay biết rồi, che chở cho con trai mình?

Câu đó như một cái gai cắm trong tim tôi.

Tôi cần câu trả lời.

4.5.Tuần tiếp theo, tôi không đánh rắn động cỏ.

Vẫn nấu như thường, vẫn đi làm như thường.

Trần Trác tôi hôm đó vì sao xin nghỉ, tôi nói đau dạ dày.

Anh nói một câu “Vậy em ý sức khỏe”, rồi cúi xuống xem điện thoại.

Tôi đầu ý mọi chi tiết của anh.

Tối Tư, anh ở ban công gọi điện.

Giọng rất nhỏ.

Tôi bước ra rót nước, nghe anh nói một câu:

“…… Em đừng nhiều, cô ấy sẽ không phát hiện đâu.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương