Tại yến tiệc trong cung, Thái tử tuyên bố rằng ai có thể nối tiếp vế thơ, người đó sẽ trở thành Thái tử phi tương lai.
Kiếp trước, ta nhanh miệng đối được câu thơ ấy. Thái tử vì thế cho rằng người cùng chàng xướng họa tại Y Mai Viên chính là ta.
Mãi đến đêm động phòng, thị nữ của ta mới nói ra sự thật rằng người đối thơ với Thái tử ở Y Mai Viên thật ra là nàng. Nói xong, nàng lập tức uống thuốc độc tự tận.
Sau khi Thái tử đăng cơ làm đế, việc đầu tiên hắn làm là truy phong thị nữ kia làm Hoàng hậu.
Việc thứ hai là ban cho ta một chén độc, khiến ruột gan ta nát mà ch//ết.
“Ngươi nếu không giả mạo Thanh Hà, vị trí Thái tử phi vốn phải là của nàng.”
“Đây là cái mạng ngươi nợ Thanh Hà.”
Thế nhưng sự thật là, những câu thơ kia vốn do chính tay ta viết ra.
Sau khi ta ch//ết, hắn còn sai người ném t//h//i t//h//ể ta vào bãi tha ma, mặc cho chó hoang xé xác.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta chủ động đẩy thị nữ kia ra phía trước.
Thái tử chẳng phải muốn cưới nàng làm phi sao? Vậy ta thành toàn cho bọn họ.