Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

4

Thái hậu mở mắt, đảo mắt nhìn quanh tử Thái , phán: “Chuẩn tấu!”

Lời vừa dứt, Tiêu Tông thân hình khẽ run: “Tứ hôn ư? Ngươi là ái nữ của thủ, sao có thể hạ gả cho kẻ tử. Có lấy, cũng gả cho vương tôn công tử!”

“Hơn , Thanh Hà không ngại cô cưới trắc phi, nếu ngươi chịu, cô cho phép ngươi nàng tiến cung trong ngày thành hôn.”

Sắc mặt Thanh Hà tái xanh, tay giấu trong tay áo siết chặt, hẳn nàng cũng không lường được Tiêu Tông sẽ nói như .

Ta nhìn Tiêu Tông: “Điện hạ chẳng từng nói, chán ghét những quý nữ như ta sao? Sao nay muốn cưới ta vào ?”

“Hơn , người cũng biết ta là ái nữ thủ, há có lý làm thiếp cho ai?”

Tiêu Tông khựng lại: “Thanh Hà không giống ngươi, nếu để nàng làm trắc phi, át sẽ người ta khinh khi. Trần Hoài , chẳng lẽ ngươi nỡ nhìn người trong thiên hạ gièm pha sao?”

Ta suýt bật : “Điện hạ, nếu sợ Thanh Hà người chê , vậy thì người đừng cưới ta là được, cớ sao làm khó chính ? Huống hồ, ta nào có đáp ứng sẽ nhập Đông cung.”

Nói xong, ta dứt khoát xoay người, đi tìm .

Chư vị tử Thái thi nhau vào của , hy vọng được ta đoái hoài, mong kết duyên cao quý.

duy có một bức Ngư ông độc điếu tuyết giang, không ai dám nhận là của .

nét bút hùng hậu, phong cách thuần thục, ngoài đương kim Thái phó – Phó Vân Diệu, e rằng không ai có được bút pháp như .

Ta cầm bút, đề ngay lên :

“Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân tung diệt. Cô chu soát lạp ông, độc điếu hàn giang tuyết.”

Nét mực vừa hạ, toàn trường liền vang lên tiếng tán thưởng không dứt.

“Hay! Hay lắm! Phó Vân Diệu ba đời tích đức, nay được cưới Trần , quả là phúc phận tột bậc!”

Ta quay người lại, giữa đám đông, Phó Vân Diệu khoác nguyệt bào trắng ngà, không, thong thả đến.

Nghe đồn Thái phó Thái là người thanh lãnh, thoát tục, dung mạo tuấn tú lạ thường, nay gặp mặt, quả nhiên phong thần tuấn nhã, lập tức lấn át Tiêu Tông.

Tiêu Tông trừng mắt nhìn Phó Vân Diệu: “Thái phó, nay là của tử, vì sao cả họa của cũng treo ở đây!”

Phó Vân Diệu mỉm : “Chuyện cũng dễ hiểu. Ta là Thái phó, nếu không lấy thân làm gương, làm sao khiến tử Thái tâm phục khẩu phục?”

Chàng quay đầu nhìn ta: “Trần cô nương là đệ nhất tài nữ Kinh thành, được nàng đề thơ lên , là vinh hạnh của Vân Diệu.”

“Nếu được Thái hậu đích thân tứ hôn, Vân Diệu nguyện đời duy có một Trần cô nương.”

Nghe đồn tổ huấn nhà họ Phó: không thu thông phòng, không nạp thiếp, nay được đích thân nghe chàng nói, quả nhiên không dối trá.

Chàng bỗng mỉm hỏi ta: “Trần cô nương, chẳng hay cô nương có bằng chăng?”

Ta khẽ lắc đầu, rồi lại nói: “Tự nhiên là bằng .”

Chàng thêm một tiếng: “Vậy mời Trần cô nương theo ta thỉnh Thái hậu cô mẫu ban hôn.”

Ta gật đầu. Nhưng vừa mới xoay người, Tiêu Tông liền đuổi theo, nắm lấy tay áo ta: “Trần Hoài , cô hối hận rồi. Cô để Thanh Hà nhường vị trí Thái tử phi lại cho nàng, được chăng?”

Ta giật mạnh tay áo, Tiêu Tông đứng không vững, ngã thẳng xuống đất.

Ta quay lưng, sóng vai Phó Vân Diệu đến trước mặt Thái hậu.

Thái hậu nheo đôi mắt, nhìn ta từ trên xuống dưới, rồi bật : “Đứa cháu của ai gia đã hai mươi ba mà cưới vợ. Nay nó chịu thành thân, ai gia lập tức tứ hôn cho các ngươi!”

Sắc mặt Tiêu Tông trắng bệch ngay tại chỗ.

Hỷ kỳ định vào mười ngày sau — đúng ngay Thái tử thành thân với Thanh Hà.

Đến ngày đón dâu, kiệu hoa của ta và đoàn nghinh thân của Tiêu Tông chạm mặt nhau.

Không ngờ hắn lập tức xuống ngựa, vén lên rèm kiệu đỏ của ta.

Mắt hoe đỏ, giọng nghẹn lại: “Hoài , đừng gả cho hắn. Gả cho cô, được không?”

5

Ta ngẩng mắt: “Không được.”

Hơi thở hắn bỗng rối loạn: “Hoài , cô không cưới Thanh Hà . Kiệu hoa của cô để trống vì nàng. nàng không chịu tha thứ cho cô sao?”

Hắn định đưa tay ta, nhưng ta đưa chân chặn ngay trước mặt.

“Điện hạ, cưới ai là chuyện của , chẳng liên quan đến ta. Xin điện hạ tự trọng.”

Mi mắt hắn sụp xuống, đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ chân ta — nhưng thoáng sau đã một chưởng của Phó Vân Diệu đánh bật ra.

“Thái tử điện hạ,” Vân Diệu trầm giọng, “đó là thê tử của thần. Xin điện hạ tự trọng.”

Tiêu Tông loạng choạng mấy , đứng vững đã vung nắm đấm.

Phó Vân Diệu đưa tay chặn lại giữa không trung.

Tiêu Tông gầm siết, cố thoát ra, nghiến răng nói: “Phó đại nhân, Trần Hoài vốn là người của cô.”

“Chẳng lẽ đại nhân thích nhặt thứ người khác không cần?”

Hắc đồng trong mắt Vân Diệu một tầng giận mỏng, đôi tay giấu trong tay áo đã siết thành quyền. Ta khẽ vạt áo chàng.

Ánh mắt Vân Diệu lập tức mềm lại khi nhìn ta, rồi quay sang đối chọi Tiêu Tông:

“Điện hạ, ngày ấy cung yến là chính nhất quyết muốn cưới thị nữ của Hoài — đó là nhân.”

nay, lại muốn cướp thê tử của thần giữa chốn đông người — đó là nghĩa.”

“Điện hạ mai sau nối nghiệp đế vương, há lại muốn làm điều nhân nghĩa?”

“Hơn , hôn sự giữa thần và Hoài là Thái hậu đích thân tứ hôn. Điện hạ nói ‘không cần’, vậy ra chống lại Thái hậu hay sao?”

Mỗi lời như dao sắc, khiến mặt Tiêu Tông xanh mét, môi run run, nhưng chữ phản bác cũng không thốt nổi.

Phó Vân Diệu đẩy mạnh Tiêu Tông ra, ra lệnh: “Khởi kiệu!”

Kiệu phu kịp khiêng, Thanh Hà đã từ trong đám người lao ra.

Nàng quỳ sụp xuống đất, nhích từng đến trước mặt ta, nước mắt rơi như mưa: “ , Thanh Hà sai rồi. Xin tha cho Thanh Hà một con đường sống…”

nay vốn là ngày đại hỷ của nàng, vậy mà lại vận một bộ y phục thị nữ mỏng manh, hoàn toàn khác với phong thái lộng lẫy ngày họa triển.

Ta im lặng, nàng lại càng hoảng loạn, dập đầu liên tục.

, là nô tỳ không . Nô tỳ không nên câu dẫn Thái tử, không nên vọng tưởng vị trí Thái tử phi.”

“Nhưng Thái tử… không người. chiếm thân ta, lại chẳng chịu cho ta danh phận…”

Lời nàng vừa dứt, người vây xem bắt đầu xì xào bàn tán.

“Đường đường Thái tử một nước, há lại làm chuyện hèn hạ sao?”

“Hắn là Thái tử, sủng hạnh cung nữ chẳng chuyện thường sao? Có gì mà hèn hạ?”

“Nhưng bệ hạ trị quốc nhờ nhân đức. Thái tử lại làm chuyện trở mặt thất tín, mai sau sao trị thiên hạ?”

Có người mắng hắn vô sỉ, có người lại nói đó là thường lệ chốn hoàng cung.

Thanh Hà quỳ run rẩy trên đất, cứ nghĩ sẽ có người đứng ra bênh vực nàng — nhưng chẳng ai quan tâm đến danh tiết của một thị nữ nhỏ bé.

đạo, vốn luôn như .

Tiêu Tông, từ mồ hôi lạnh chảy ròng cho đến tái mét không sợ hãi , mất đầy một khắc.

hắn liếc Thanh Hà một cái, trong lời nói đã chẳng chút ôn nhu như mấy trước.

“Ngươi quá là một thị nữ trong Thừa tướng, lén mấy câu thơ của ngươi, liền dám mạo danh nàng ở vườn mai.”

“Cô ngươi lừa gạt, nay chân tướng đã rõ, cô sẽ lập tức giao ngươi cho quan !”

Thanh Hà ôm lấy cổ chân ta, nước mắt nước mũi đầm đìa: “ , xin người cứu Thanh Hà, mạng Thanh Hà khổ lắm…”

Ta hơi nhíu mày, Tiêu Tông hạ lệnh cho người nàng ra ngoài.

Thanh Hà thấy không đường lui, đột nhiên nhào tới, vồ lấy Tiêu Tông, giật tóc, cào mặt, gào lên: “Ta liều mạng với ngươi!”

Một nữ tử mảnh mai, không hiểu lấy sức ở đâu, lại Thái tử giằng co, đến ba bốn người cũng không tách nổi.

trong chớp mắt, tiếng kêu khóc vang trời, cảnh tượng hỗn loạn từng thấy.

“Người đâu! Mau! Mau tiện tỳ ra cho cô!”

6

Dường như Thanh Hà đang vùng lên lần cuối.

Nàng cắn mạnh vào tai Tiêu Tông, cắn đến nỗi tai rách vành, khuyên tai cũng không .

Máu đỏ tràn đầy.

Tiêu Tông mặt mày đỏ rực, ôm lấy vành tai, gào lên điên dại: “Đánh chết!”

“Lôi tiện nhân ra ngoài đánh chết cho cô!”

nay là ngày đại hỷ của ta, không nên thấy máu, ta ngẩng đầu nhìn về phía Phó Vân Diệu.

Cuối , là mấy tên vệ sĩ lực lưỡng trong Thái phó xông lên mới tách được hai người ra.

nhưng Thanh Hà, đầu tóc bù xù, y phục tả tơi, nào chịu để yên.

Nàng giữ chặt hai tay, nhưng chân vẫn đá loạn về phía Tiêu Tông, miệng không ngừng gào khóc cầu xin ta tha mạng.

Phó Vân Diệu hạ lệnh đưa nàng đi, rồi dịu dàng đỡ ta lên kiệu hoa. Ta giác liếc nhìn chàng.

Chàng dịu dàng nhìn lại, khẽ nói: “Yên tâm, giao cho ta.”

Ta vừa vào trong kiệu, vén rèm xe nhìn ra ngoài, thấy chàng đã mời y quan tới trị thương cho Thái tử, rồi sai người giải tán đám đông.

Đợi đến khi kiệu hoa vào đến Thái phó, thì giờ lành đã qua.

Đêm tân hôn, trong ta có chút ủ rũ, chàng bưng rượu hợp cẩn đến, nhẹ nhàng gõ vào chóp mũi ta.

“Phu nhân, cớ sao ủ ê ?”

Ta ngước nhìn chàng — vai rộng eo thon, mày kiếm mắt sao.

Một lúc ngơ ngẩn, lời trách cứ đến bên môi lại không biết nói sao.

Chàng có lẽ đã nhìn ra ý ta, khẽ ta vào .

“Có thể kết duyên phu nhân, kể giờ nào cũng là giờ lành.”

Chàng nâng nhẹ cằm ta.

Xuân phong một đêm, cảnh đẹp ý vui.

7

Sáng sớm tỉnh dậy, bên gối đã vắng người.

Ta khẽ vịn lấy eo đau, gọi Hồng Dược đến hỏi chuyện.

“Thái phó đâu rồi?”

Hồng Dược vừa chải tóc vừa ríu rít: “Nghe nói phu nhân thích ăn bánh chà là bên phố Đông, Thái phó dậy từ sớm, tự đánh xe đi mua.”

Khóe môi ta khẽ cong, nhưng lại âm thầm tìm kiếm mối liên hệ giữa ta và chàng.

Nghĩ suốt buổi, cũng chẳng nhớ nổi khi nào ta từng gặp chàng.

Chẳng bao lâu sau, Phó Vân Diệu vội vã trở về, trán lấm tấm mồ hôi, đẩy cửa vào.

Khi ấy, ta đang ở phòng của chàng lật xem sách, vừa lật đến một quyển nhỏ bìa hồng, trang trí sặc sỡ, đoán chắc là chuyện tình tài tử giai nhân.

Đang định mở ra xem, chàng đã sải tới bên ta, vỗ mạnh một chưởng lên bìa sách.

Ta hiểu chuyện gì, quay đầu nhìn chàng.

Vị Thái phó thường ngày thanh lãnh như ngọc, nay mặt đã đỏ bừng một .

Tim ta khẽ lỡ một nhịp, cúi đầu liếc lại quyển sách bìa hồng trong tay, trong không khỏi suy nghĩ miên man.

Tùy chỉnh
Danh sách chương