Ngày Tôi Về Nhà

Ngày Tôi Về Nhà

Hoàn thành
4 Chương
2

Cửa không khóa.

Tôi kéo vali đứng trước cửa căn hộ của mình, chìa khóa còn cầm trong tay, chưa kịp tra vào ổ.

Cánh cửa chỉ khép hờ.

Đèn phòng khách vẫn sáng. Trên bàn trà đặt nửa ly nước, trên thành ly còn dính lại một vệt sữa nhạt.

Tôi đã đi công tác ba tháng. Theo lẽ thường, căn hộ này phải trống không mới đúng.

Từ phòng ngủ chính vọng ra một tiếng khóc.

Tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Nhưng tôi không có con.

Tiếng khóc chợt dừng lại một giây, rồi tiếp đó vang lên giọng của một người đàn bà, nhẹ nhàng dỗ dành:

“Ngoan nào ngoan nào, bố sắp về rồi.”

Bố.

Tôi đặt vali xuống. Bánh xe vali va vào khung cửa, phát ra một tiếng khô khốc.

Trong phòng ngủ chính, giọng người đàn bà lập tức im bặt.