Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9.
Chị tôi gửi rất ảnh chụp ở buổi hòa nhạc, trông chị ấy rất vui vẻ hạnh phúc.
Tôi cảm thấy hơi chạnh lòng.
Thực ra hồi nhỏ, người tôi yêu quý chính là chị gái. Chị ấy hiểu tôi hơn bố mẹ, thường xuyên dẫn tôi đi chơi. Trong ký ức của tôi, chị ấy còn dẫn tôi đi bơi, ao bắt cá, tôi không thể nhớ nổi từ khi chị ấy lại trở như bây giờ.
Trong bữa ăn, bố tôi hiếm khi uống rượu.
Mặt đỏ bừng, bố nói trong cơn say: “Tử Thu, từ nhỏ con đã thông minh, may mắn hơn chị con rất . định phải cố gắng, học hành chăm thi vào một trường đại học tốt đấy.”
“Chị con đời này cũng có thể như vậy thôi, tương lai còn phải nhờ con giúp đỡ.”
Tôi gật đầu, không nói .
Nếu là trước , tôi định sẽ rất tức giận. Tôi sẽ nghĩ rằng họ quá thiên vị chị gái, dành hết mọi sự yêu thương cho chị ấy.
Tôi liếc mẹ đang ở trong bếp, thăm dò: “Bố, chị gái đã trải qua chấn thương tâm lý sao?”
Bố uống một ngụm rượu: “Con không cần biết những chuyện này.”
“Nhưng nếu không can thiệp, chị ấy thực sự có thể bị bệnh!”
“Choang!”
Bố ném cốc rượu bàn, đỏ ngầu nói: “Còn không phải là bởi vì…”
bố nói đột nhiên bị tiếng mở cắt ngang, lòng tôi càng thêm nghi hoặc. Rốt cuộc là vì nguyên nhân mà bao nhiêu năm nay họ lại giấu tôi? Liệu có liên quan đến tôi không?
Chị gái về rồi.
Mặt đầy nước . Những giọt nước to như hạt đậu lăn dài trên má rồi rơi đất.
“ sao mọi chuyện của con lại luôn không suôn sẻ như vậy, sao mọi người đều nhắm vào con vậy. Hồi đi học là thế, đi làm thêm hè cũng vậy, ngay buổi hòa nhạc này cũng nhắm vào con, hu hu hu.”
Hóa ra là có người chê bai mùi cơ thể của chị gái, giữa buổi hòa nhạc đã dùng đủ công kích, cuối cùng người đánh nhau gây ra sự cố lớn.
Thần tượng của chị gái rất tức giận, vội vàng bảo vệ sĩ lôi họ ra .
Chị ấy đã không được xem hết buổi hòa nhạc mà mình hằng mong ước, thậm chí còn không có được cơ hội chụp ảnh chung mà chị ấy khó khăn lắm mới giành được.
Tôi lặng đến bên cạnh chị, nhẹ nhàng nắm lấy tay chị ấy, nhỏ giọng nói: “Chị, không phải là lỗi của chị đâu.”
Chị ấy đột nhiên hất tay tôi ra, hét lớn vào mặt tôi: “Chính là lỗi của tao! Người tao hôi! Tao trông luộm thuộm! Bẩn thỉu! Mày hài lòng chưa!”
“ sao bao nhiêu năm nay người chịu tổn thương đều là tao! sao mày lại không biết hết!”
Nói xong, chị tôi ném hành lý đất, chạy vào phòng ngủ.
Bụi trong không khí cùng với tiếng đóng mạnh mẽ bay theo gió, rơi người tôi, che lấp trái tim tôi.
Phải chăng chị gái sợ nước là vì tôi?
Một ý nghĩ đáng sợ lan từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu tôi.
10.
Thời gian lặng trôi, kỳ nghỉ hè cũng sắp kết thúc. Trong khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện.
Chuyện thứ , chị gái không đợi được tôi mua thuốc diệt chấy, đã tự mình cầm tông đơ cạo trọc đầu.
Chuyện thứ , chị gái bị tiểu đường.
Ngày thấy chị gái đầu trọc lóc, tim tôi như hẫng đi một nhịp.
Chị tôi thật ra rất xinh đẹp, chị ấy có ngũ quan tinh tế. là những năm gần , vẻ tiều tụy khiến người ta quên mất khuôn mặt ấy.
Khi ăn cơm, mẹ tôi nước lưng tròng, khóc nói: “Cục cưng ơi, sao con lại tự cạo đầu? Em con không phải đã nói sẽ tìm cách giúp con sao?”
Chị tôi không phản ứng, mặt lạnh tanh nói: “Ngứa đầu, không chịu nổi . Hơn con cũng chẳng cần xinh đẹp, cuộc đời của con đã sớm bị hủy hoại rồi.”
Tim tôi thắt lại, sống mũi cay cay.
Mấy hôm nay chị tôi rất khác thường, không còn làm nũng, cũng không gào thét điên cuồng như trước .
Nhưng tôi lại mơ hồ cảm thấy mới chính là con người thật của chị, nếu đúng là như vậy, thì trước chị ấy đã che giấu điều ?
sao chị lại nói tất là tôi?
sao bố mẹ lại không hề nhắc với tôi?
Vô số câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu, khiến đầu tôi đau như búa bổ.
Chuyện thứ , chị gái được chẩn đoán mắc bệnh tiểu đường.
Dạo này chị gái ăn uống rất kém, người gầy sọp hẳn đi, có thể ngồi thì không đứng, có thể nằm thì không ngồi.
Thấy tình hình không ổn, mẹ tôi vội vàng đưa chị đi khám tổng quát thì bỗng nhiên phát hiện ra trên người chị mắc rất bệnh, đủ loại bệnh da, thậm chí còn bị tiểu đường.
Bầu không khí trong nhà vô cùng nặng nề.
Bởi vì hiện giờ điều chị tôi cần chính là uống nước đi tiểu , thải độc tố ra càng càng tốt, rồi tiếp nhận điều trị.
Thế nhưng, ngay đến lúc này, bố mẹ tôi vẫn không hề khuyên chị ấy uống nước.
Tôi nắm chặt tay, không biết từ bao giờ lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Tôi biết, tôi không thể chờ đợi thêm được .
Tôi định phải cứu chị mình.
11.
Tôi định diễn một màn kịch, chị gái đối diện trực tiếp với nỗi sợ hãi trong lòng.
Tôi tìm hiểu rất tài liệu trên mạng, phỏng đoán chị gái có bị đuối nước, lại liên tưởng đến việc chị nói có liên quan đến tôi. Chẳng là vì cứu tôi mà bị sặc nước sao?
Tuy trong ký ức của tôi, tôi chưa bị đuối nước được chị cứu, nhưng lúc này, có thể thử xem sao.
Tôi gõ phòng chị, mở . Một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.
Chị gái trùm chăn kín mít, không muốn gặp tôi.
Tôi phát hiện bên cạnh giường chị ấy có một chiếc vali, bên trong nhét đầy quần áo váy vóc.
Thậm chí trên sàn nhà, giữa những chai lọ đủ màu sắc, tôi còn thấy một chai nước khoáng. Hoá ra chị tôi cũng đã cố gắng, chống lại nỗi sợ hãi trong lòng mình.
Có thể thấy chị ấy rất mong chờ cuộc sống đại học của mình.
“Chị, chiều nay đi dạo với em cho khuây khỏa nhé.”
Chị tôi cười lạnh, giọng khàn khàn:
“Mấy người không phải thích nói xấu lưng chị lắm sao? Không phải trước em còn than phiền với đám bạn của mình rằng chị là đồ vô gia cư à? Sao giờ lại còn muốn ra với chị?”
“Giờ chị là bệnh nhân tiểu đường đấy nhé.”
Tim tôi thắt lại, cố kìm nén sự bực dọc trong lòng, chưa kịp lên tiếng thì chị ấy lại nói tiếp:
“Bẩn thì đã sao, chị sắp vào ký túc xá đại học ở rồi, người bẩn hơn chị đầy ra đấy.”
“Cho dù chị không quần áo thì đã sao, lớp trưởng không thể giúp chị à? Máy không thể được à?”
Giọng chị tôi càng lúc càng lớn, ngữ khí cũng càng lúc càng kích động, ngay nội dung nói cũng trở kỳ quặc điên rồ.
Tôi lặng lui ra khỏi phòng chị.
Trạng thái này của chị ấy giống hệt như lúc chị tàn nhẫn ấn tôi bồn tắm, tim tôi đập thình thịch vì sợ hãi.
Tôi phải làm sao rủ chị ấy ra ?
12.
Khi trở về phòng, tôi giật nảy mình.
Bố mẹ đều ngồi trên giường tôi, đỏ hoe tôi.
“Tử Thu, vào đóng lại, có chuyện bây giờ phải nói cho con biết.”
Tôi khẽ đóng , ngồi ghế.
“Chị con không chú ý vệ sinh không uống nước, thật ra là vì con sợ nước.”
Tim tôi đập thình thịch, đúng như tôi dự đoán.
“Phải, chị con đúng là có số khổ. Lúc sinh ra đã sinh non bị sặc nước ối, không ngờ này lại xảy ra chuyện như vậy. Bảo bối của mẹ, thật là có mệnh khổ mà.”
Bố vỗ tay mẹ, ý bảo bà đừng khóc .
Bố nghiêm mặt tôi:
“Tử Thu, con đã lớn rồi, chị con bây giờ cũng đến thời điểm quan trọng, chuyện này không thể giấu con .”
“Năm con bảy tuổi, chị con mới tám tuổi. Bố mẹ bận đi làm, ngày con cũng ở nhà với chị.”
“Hôm con chị chơi trốn tìm, con trốn trong tủ quần áo ngủ quên mất. Chị con tưởng con lén chạy ra con mới tám tuổi đã chạy tìm khắp khu chung cư nhưng vẫn không thấy con. có một kẻ xấu thấy chị con đi một mình liền đưa cho con một cốc nước giải khát, con đâu biết phải đề phòng người lạ, liền một hơi uống cạn. Nhưng cốc nước , là thuốc mê, thuốc mê !”
“ bố mẹ tìm thấy chị con thì con suýt đã bị bán lên vùng núi. Chị con không chịu nghe , cứ chống cự, lũ người trời đánh lại nhốt chị con vào máy có nửa thùng nước.”
“Nếu chúng ta đến muộn một bước, chắc con đã bị sặc nước chết rồi.”
Không biết từ lúc nước đã làm ướt mặt tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng, cổ họng như nghẹn lại, không nói .
Tâm thất trái như thủng một lỗ, đau đến mức tôi không thể thở nổi.
Chị gái.
Là vì cứu tôi.
Mới sợ nước.
Tôi không khỏi nhớ lại kiếp trước.
Tôi rất ghét chị gái luộm thuộm, chê bai chị đủ điều, ước mình không có người chị này. là công kích bằng nói, thậm chí còn bàn bạc với bạn thân diễn một vở kịch trước mặt chị, chị chú ý vệ sinh, trông chị bớt lôi thôi hơn.
Thì ra chị ấy biết chấy rận là do lâu ngày không gội đầu, chân có nấm là do quanh năm không rửa chân.
Chị ấy biết mình chú ý vệ sinh, nhưng chị vẫn không làm được, chị không thể chạm vào nước, thậm chí còn không dám uống chất lỏng trong suốt.
Tôi không dám tưởng tượng chị gái bị nhốt một mình trong máy đã sợ hãi tuyệt vọng đến mức . Tôi không biết khi biết tôi ngủ quên trong tủ quần áo, chị ấy đã tuyệt vọng tê liệt ra sao, tôi càng không biết chị ấy đã hận tôi đến mức .
Nhưng chị tôi chưa nói ra, chị ấy vẫn luôn giấu kín trong lòng, vì chị sợ tôi sẽ áy náy.
Nước đã làm mờ tầm , đầu óc trống rỗng, tôi thời mất phương hướng rồi ngất đi.