Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
03.
Một ngày khi chị ấy đi làm thêm hè, tôi đều hơi bồn chồn, hồi hộp lo lắng.
Tôi ngồi cuộn tròn phòng đọc sách, sống một đời, việc đương nhiên không lơ là.
Cánh cửa bỗng nhiên đẩy , theo gió thoảng vào là một mùi chua chua quen thuộc, kèm theo chút mùi hôi nách thoang thoảng.
Rầm!
Tôi cứng đờ người quay , chị ấy đang nằm giường tôi cạy da chân chơi điện thoại, liếc tôi một cái: “Mẹ đang dọn phòng chị, chị sang đây ngồi một lát. Cứ coi chị không tồn tại, lát nữa chị đi ngay.”
Nhưng …
Tôi len lén liếc những lúc ẩn lúc hiện chị ấy, vẫn béo tốt kiếp ; những mẩu da chân rơi lả tả giường tôi theo ngón tay chị ấy, và lớp vảy đen sì đóng chân chị.
Tim tôi thắt . Tôi cảm thấy mình sắp bùng nổ mất rồi.
Kiếp tôi khuyên chị ấy mua thuốc diệt , gội thường xuyên giữ vệ sinh da , nhưng chị ấy chẳng coi gì, : “Đồ quê, mấy kênh quảng cáo bảo giúp hoạt huyết, nhiều mỹ phẩm và thuốc đông y còn dùng làm nguyên liệu đấy.”
“ chị thông minh chưa này, nuôi chúng béo tốt thế kia. Chứng tỏ óc chị sáng láng, nên chúng thích!”
Tôi rất bất lực, nhưng chẳng biết làm thế nào.
Giống kiếp , kỳ thi đại , chị tôi các bạn trường báo cáo rất nhiều lần vì , thậm chí giáo viên chủ nhiệm tìm bố mẹ tôi chuyện riêng.
Giáo viên chủ nhiệm mong bố mẹ tôi chú ý chuyện vệ sinh chị ấy, rất nhiều sinh trường phản ánh, sợ lây .
Bố tôi ở bên cạnh liên tục xin lỗi, còn mẹ tôi thì luôn bênh vực chị ấy, rằng trường đối xử bất công, chị gái chắc chắn cô lập và bắt nạt ở trường.
chính vì chị ấy có , không chú trọng vệ sinh, nên chị ấy có là tiếng xấu đồn xa khắp trường.
Ngay khối 11 chúng tôi xôn xao bàn tán.
Tôi tức mức thái dương giật giật, liếc chị ấy đang nằm giường, tôi nghiến răng quay đi.
Nếu không giải quyết vấn đề vệ sinh chị ấy, thì sớm muộn gì gặp họa thôi. Dùng chung vệ sinh, ăn chung ở chung, dù không vì chị ấy, thì tôi nên nghĩ sức khỏe và hạnh phúc gia đình.
Ngoài cửa truyền tiếng bố đi làm về mở cửa.
Tôi nắm chặt cây bút tay, suy nghĩ xem làm thế nào mở lời với người bố chưa từng thân thiết này.
04.
Ngày chị tôi đi làm, chị ấy đặc biệt diện một chiếc váy bó sát mua, đi đôi giày cao gót mảnh khảnh.
Mẹ tôi phấn khích vô cùng, chụp lia lịa hết bên trái bên phải, bà chỉ hận không đăng hết lên vòng bạn bè lẫn nhóm chat gia đình thôi.
Bố tôi bất lực : “Mẹ hiền dạy hư, bà cứ chiều nó thế, xem nó ăn mặc thành cái dạng gì kìa!”
Tôi thầm mừng rỡ, ghé sát tai bố phụ họa: “Đúng vậy, bố đúng lắm!”
Bố nghi hoặc tôi, ánh mắt chạm nhau giữa không trung, ngại ngùng khó tả.
Từ nhỏ tôi không thân thiết với bố, ông nghiêm khắc và cứng nhắc, chỉ có chị ấy với tính cách ấy dám nhào vào lòng ông làm nũng thôi.
Mẹ tôi tủi thân mếu máo, liên tục kể lể về những khó khăn khi sinh chị ấy, rồi hình ảnh chị ấy lúc sinh nhỏ bé đáng thương nhường nào.
“Mẹ, đây mẹ y , mẹ không thấy việc chị gái không uống nước có hại sức khỏe lắm sao? Mẹ nghĩ xem, lúc sinh chị ấy yếu ớt, nếu sau này còn không được chăm sóc tốt, thương chị ấy lắm.”
Tôi dè dặt thăm dò.
Quả nhiên sắc mặt mẹ tôi trầm xuống, vội vàng xách giỏ đi chợ, chỉ một câu: “Có lý, trưa mẹ đi mua sườn về hầm canh bồi bổ chị . gái yêu quý mẹ ơi…”
Bố tôi liếc tôi một cái, “ đi đi, đừng lo mấy chuyện này, hành là quan trọng nhất.”
xong ông quay vào phòng làm việc.
Một cảm giác bất lực dâng lên, mũi tôi cay cay.
lòng bối rối day dứt, liệu tôi có khoanh tay đứng chị ấy từng bước đi kết cục tồi tệ nhất hay không? Liệu tôi có trơ mắt lây bệnh vì những thói quen xấu chị ấy hay không?
Câu hỏi tôi trăn trở bấy lâu, mãi khi chị ấy tan làm về , cuối cùng có câu trả lời.