Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
21.
Chu Sanh tôi lấy chứng cấu kết viện trưởng lừa đảo buôn bán .
Tôi khó tin nhìn cô ấy: “Cô điên à? Sao tôi có thể vào phòng làm việc của anh ấy được?”
“Trước đêm qua, đúng là không thể.”
Chu Sanh rất bình tĩnh: “Nhưng hôm nay anh ấy nghĩ rằng tại sao mình lại có ham cô.”
“Bởi vì anh ấy là kẻ suy nghĩ thân dưới thôi, là có thể… “
“Không!”
Chu Sanh lắc : “Cô không hiểu đâu, anh không chấp nhận chuyện , thậm chí còn rất chán ghét… Chu , cô là tiên, là duy .”
“Sau hôm nay, anh đối xử cô khác trước đây.”
“Nhưng…”
“A .”
Chu Sanh đột nhiên quỳ xuống cầu xin:
“Tôi thật sự không còn lựa chọn nào khác, cô là hy vọng duy của tôi, nếu tôi không thể đưa ra bất kỳ chứng nào, cảnh sát bên không giúp tôi nữa, đến lúc chúng mắc kẹt ở cả đời, mắc kẹt tay tên biến thái .”
“Dù thế nào nữa, ít hãy thử lần xem… Chúng phải báo thù cho Kiểu Kiểu, báo thù cho những đứa trẻ mồ côi vô tội, tự mình báo thù cho chính mình.”
22.
Lần tiên Chu Sanh nhắc tới nguyên nhân cái chết của Kiểu Kiểu tôi.
“Cô ấy vì cô mà chết.”
Cô ấy ôm gối, ngồi bóng tối, giọng tê dại:
“Hôm viện trưởng uống say gọi cô tới, cô đổ bệnh nên ngủ thiếp , Kiểu Kiểu mặc quần áo của cô tới thay cô, rồi không bao giờ quay lại nữa.”
“Khi tôi gặp lại cô ấy, còn thi thể phủ vải trắng.”
Chu Sanh quay nhìn tôi: “Chu , cô rất xinh đẹp, xinh đẹp đến mức đàn ông đều chiếm làm của riêng… Trước kia là viện trưởng, bây giờ là .”
“Đôi khi tôi tự hỏi, nếu đêm Kiểu Kiểu không thay cô qua , khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần , liệu tên biến thái rốt cuộc có nhẫn tâm ra tay hay không.”
“Đúng rồi.”
Cô ấy cười nhẹ: “Chuyện dẫn cô theo, không phải là chủ đích của tôi.”
“ nhìn thấy cô, tầm mắt không rời, tôi thuận nước đẩy thuyền, giúp cô phen thôi.”
23.
Có lẽ Chu Sanh rất ghét tôi.
Chán ghét gương mặt xinh đẹp của tôi, rõ ràng đáng chết là tôi, mà gặp họa lại là Kiểu Kiểu.
Kiểu Kiểu thực sự là tốt.
trắng không tì vết, ngây thơ sáng, đôi mắt to tròn luôn vui vẻ và tràn ngập hy vọng, thể không nhiễm chút bụi trần.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Chu Sanh, ngẩng , nhẹ giọng hỏi cô ấy:
“Cô có biết thân phận thực sự của Kiểu Kiểu không?”
“Ý cô là sao?”
“Cô ấy là con gái út của , em gái ruột của Du.”
24.
Từ lâu tôi đã biết, tên đầy đủ của Kiểu Kiểu là Kiểu Kiểu.
Cô ấy luôn bí mật kể cho tôi nghe về anh trai, bố mẹ, và căn đầy búp bê Barbie của cô ấy.
Cô ấy luôn nắm tay tôi, kiên :
“Đừng sợ A , anh trai của mình tới đón chúng , thế!”
những anh trai của cô ấy là Du.
Những chuyện Kiểu Kiểu cho tôi nghe lúc tôi đổ bệnh, mơ mơ màng màng.
“Cho nên cô mới cố gắng vào ?”
Chu Sanh nhíu mày: “Nhưng ngay từ đã sắp xếp cho tôi vào … “
Đột nhiên cô ấy nghĩ đến điều gì , mở to hai mắt.
“Tôi và cô ai được, không có gì khác nhau.”
Tôi thì thầm.
nhiều năm vậy, tôi ghét Chu Sanh, nhưng hy vọng cô ấy có thể , chạy thoát khỏi vũng bùn .
Cô ấy giống tôi, trốn tránh việc kết hôn, nhường cơ hội cho tôi.
Tám năm nương tựa lẫn nhau ở trại trẻ mồ côi, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ lưỡi đao của số phận, có thể ôm lấy nhau sưởi ấm.
Tôi ghét Chu Sanh.
Nhưng không thể không thương cô ấy.
Cô ấy trầm mặc hồi lâu, căn biệt thự to lớn, có âm thanh gió lùa.
Cô ấy khàn giọng, hỏi nhỏ: “Tiếp theo cô làm gì?”
“Tôi hết mọi chuyện cho Du rồi.”
Tôi nhẹ nhàng : “ không chịu để yên đâu, chúng không thể ngồi im chờ chết được… Tôi tìm chứng, tự tay đưa đến nơi hành hình.”