Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

17.

Cuối tuần, tôi về , căn vắng lặng, người hầu đều im lặng không .

Chu Sanh chống cằm, ngẩn ngơ ngồi bên cửa sổ.

Tôi bước vào: “Mạnh Hạc Chi đâu?”

“Không biết.”

Cô ấy lắc : “Anh ấy vắng một tuần rồi, rất ít quay về .”

Tôi không quan tâm: “Chắc bận.”

Chu Sanh không .

Tôi chán nản, vừa định rời đi thì cô ấy gọi lại.

“Anh ấy phép cô đi học, cùng lắm rằng chuyên ngành vừa khổ vừa vất vả, sớm muộn cũng có một ngày cô cầu xin anh ấy.”

“Dù giả vờ thì cô cũng nên tới chỗ anh ấy giả vờ đi, không thì không cả chỗ mà khóc đâu.”

Giọng cô ấy vô cùng mỏi mệt, khác xa so với vẻ quyến rũ đối với Mạnh Hạc Chi, thậm chí khác với vẻ hùng hổ một tháng trước.

Tôi quay lại, nghi hoặc nhìn cô ấy: “Cô sao vậy?”

“Tôi? Không có .”

Chu Sanh không nhiều lời với tôi : “ ngoài đi, đừng trước tôi, chướng lắm.”

18.

Chu Sanh và tôi, cả bạch nguyệt quang của Mạnh Hạc Chi, vốn chị em có mối quan hệ tốt trong trại trẻ mồ côi.

Nhưng sau Kiểu Kiểu chết, Chu Sanh lập tức xa lánh tôi, sau đó Mạnh Hạc Chi nhận nuôi chúng tôi, cô ấy thờ ơ với việc Mạnh Hạc Chi mắng nhiếc và dùng vũ lực với tôi, không hé răng nửa lời.

Cô ấy rất nhạy , biết vị trí của trong lòng Mạnh Hạc Chi, nên biết nũng và “hành xử” phù hợp, khiến Mạnh Hạc Chi thoải mái.

Tôi thì không ngoan ngoãn như thế.

Lần thứ nhất anh ấy đánh, tôi lập tức bỏ chạy, chạy vào rừng núi ẩn náu ba ngày, cuối cùng chó săn tìm .

Đôi xanh hung ác nhìn chằm chằm tôi, lưỡi đỏ thè , tôi dọa bật khóc, dập với Mạnh Hạc Chi.

Anh ấy ngồi xổm xuống, vuốt ve má tôi: “Chu Như, đứa trẻ không nghe lời sẽ trừng phạt.”

Lần đó tôi anh ấy đánh suýt chết, nằm hấp hối dưới tầng hầm, tôi gặp Chu Sanh từ lúc nhận nuôi, luôn có bài xích với tôi.

Cô ấy mang tôi thuốc cầm máu và hai cái bánh bao, ngồi xổm xuống, xem xét vết thương của tôi.

Tôi cầu xin cô ấy gọi cảnh sát giúp tôi.

Chu Sanh dừng lại, chọc mạnh vào vết thương.

Tôi đau nỗi từng giọt mồ hôi lăn dài trên má.

Chu Sanh đứng lên, lùng nhìn tôi: “Nằm mơ đi, Chu Như.”

“Đây đều vết thương ngoài da, báo cảnh sát thì có cậu tự thương, chứng cứ theo dõi đều trong Mạnh Hạc Chi, cậu có chứ?”

dù thực sự chứng minh anh ấy đánh cậu thì tội nhỏ không giết chết anh ấy, anh ấy thả ngoài, cậu chắc chắn sẽ xong đời.”

Chu Sanh nhét bánh bao vào miệng tôi, nhìn vết thương trên người tôi, giọng dịu đi đôi chút:

“Ăn chút đi, đừng để chết đói.”

“Chu Như, ngẫm lại vị trí của trong lòng Mạnh Hạc Chi đi, dỗ dành anh ấy, sau đó chịu đựng anh ấy chết.”

19.

Nửa đêm, tôi đi chân đất, đột nhiên nhìn xe hơi tiến vào trong vườn hoa.

Mưa to hòa lẫn với bùn cát bám vào mui xe, ánh đèn lóe lên, tôi nhìn gương vô cùng u ám của Mạnh Hạc Chi.

Anh ấy xông vào biệt thự.

Tôi theo bản năng nằm xuống giường, chui vào trong chăn, vừa định nhắm lại thì nghe tiếng cửa vang lên thật lớn…

Mạnh Hạc Chi xông vào.

Trên người anh ta đầy mùi rượu, lùng bóp cổ tôi, hung dữ nhìn chằm chằm tôi.

họ Giang không đồng ý hủy hôn, Chu Như, cô đã ?”

Vẻ tôi hoảng loạn, giác hít thở không thông khiến tôi sắp chết, chỉ có không ngừng vỗ cánh anh ấy.

Trước tôi trắng xóa.

Mạnh Hạc Chi buông .

Anh ấy vén chăn của tôi lên, ngón đặt trên xương quai xanh của tôi, rồi thu lại:

gả người khác vậy à?”

“An phận lại họ Mạnh không tốt sao?Cô có sống yên ổn, sau tôi không đánh cô , đối xử với cô tốt hơn cả Chu Sanh, thế nào?”

tôi có rúm lại.

Mạnh Hạc Chi cười : “Nuôi một kẻ vong ân bội nghĩa không quen.”

Anh ấy cởi thắt lưng rồi ném đi.

Anh ấy bắt xé quần áo tôi.

Tôi cố gắng giãy giụa, những ngón quỷ quái của anh ấy chạm vào cơ tôi như một con rắn độc, tôi thậm chí đập chết luôn đây.

“Anh ơi!”

Chu Sanh đột nhiên xuất hiện cửa.

Bộ độ ngủ màu trắng rộng thùng thình, lộ bờ vai đẹp đẽ, đôi nai chớp nhẹ, vẻ hoảng sợ nhìn về phía anh ấy.

“Sấm sét, em sợ lắm, anh cạnh em không?”

Mạnh Hạc Chi định thần lại, dường như hơi tỉnh rượu.

Đôi lùng của anh ấy dừng lại trên cơ tôi một lát, cười khẩy, sau đó rời giường.

cửa phòng đóng lại, tôi quấn chặt chăn, không khỏi run rẩy.

Tôi suýt thì chết… suýt thì chết trong Mạnh Hạc Chi!

Tôi run rẩy lấy điện thoại , mở cuộc trò chuyện với Giang Du, hạ quyết tâm gửi tin nhắn rất dài.

20.

“Mạnh Hạc Chi thích cô đấy, nhìn không?”

Chu Sanh bưng chén trà, bình thản nhìn tôi:

“Cô không có đây, anh ấy không thèm về , một cô thoát khỏi sự kiểm soát của anh ấy, anh ấy bắt phát điên rồi.”

Tôi cười : “Nếu như cái tính thích, vậy chẳng phải đối với cô anh ấy yêu tận xương tủy sao?”

Chu Sanh lắc : “Anh ấy đối xử tốt với tôi theo thói quen, trong khoảng thời gian , đợi vài ngày , tôi e tôi thảm hơn cô.”

Tôi tưởng cô ấy đang nằm mơ, nhắm lại và không chuyện với cô ấy.

Chu Sanh không quan tâm.

Cô ấy đặt tách trà xuống, vẻ nghiêm túc:

“Chu Như, tôi cô lợi dụng sở thích của anh ấy, lấy đi một thứ.” 

Tùy chỉnh
Danh sách chương