Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

1

Khi phong thư tình đó đập vào , tôi ngơ ngác mất một lúc.

Tay bản năng đưa ra, chụp lấy phong thư được đựng giấy viết thư màu hồng phấn.

Bìa thư viết dòng chữ màu đen: Gửi Tạ Thư Ngôn yêu dấu nhất.

Phần đề tên là tên tôi, nét chữ của tôi.

Trời ơi, tôi xuyên về lớp 12 rồi sao?

mà tôi điên cuồng đuổi hotboy trường Tạ Thư Ngôn, nhưng thất bại liên tiếp, bị toàn trường chê cười?

“Ngốc rồi à? với cô mà không nghe thấy?”

Lúc này, Tạ Thư Ngôn đang đứng trước tôi, nhíu mày đầy ghét bỏ.

dám viết thư tình tôi , tôi tìm người xử cô đấy, tin không?”

Lời của thiếu niên tràn đầy ý vị cảnh cáo, dường sợ tôi không tin, cậu ta tỏ thái độ hung dữ khua nắm đấm về phía tôi.

Tôi gương mà dù ngắm bao nhiêu vẫn khiến tôi rung động ấy.

thoáng chốc, nó trùng khớp với Tạ Thư Ngôn của .

Vẻ anh quyến luyến, động tác mạnh bạo giam cầm tôi dưới thân, đòi hỏi từng nụ hôn.

“Tạ Thư Ngôn chỉ yêu Trần Thiên Tuyết…”

Tôi nhắm mắt nắm lấy tóc anh, từ thân xác linh hồn đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Đây là người đàn ông tôi vất vả lắm mới “cưa” đổ được…

Ai mà ngờ, mở mắt ra , lại quay về thời điểm Tạ Thư Ngôn ghét tôi nhất.

Tôi cam chịu thở dài một hơi.

đuổi một dùng hết dũng khí của tôi rồi, này thì thôi .

Tôi xé nát phong thư tình ngay trước Tạ Thư Ngôn.

“Xin lỗi, tôi đảm bảo, thế này này sẽ không xảy ra .”

Sợ cậu ta không tin, tôi lại cúi gập người chào một .

“Gây ra phiền phức lớn vậy cậu, tôi thật đáng chết, để đền bù cậu, tôi…”

Tôi nhanh chóng lục túi, bên chẳng , chỉ một móc chìa khóa treo túi.

Tôi chẳng nghĩ ngợi , nhét thẳng vào tay Tạ Thư Ngôn.

“Thế này , tôi tặng cậu con gấu dâu tây mà tôi yêu nhất, cậu đừng tìm người xử tôi nhé, mọi người đều bận rộn cả, cứ thế , bye bye.”

xong, tôi che chuồn lẹ.

Chạy một mạch về lớp học, tôi mới phản ứng lại.

Thứ tôi đưa Tạ Thư Ngôn là chìa khóa cổng nhà tôi!

trí nhớ này của tôi.

Nhưng mà rồi, quên là bình thường, tôi rất nhanh tự tha thứ bản thân.

Giờ đây, tôi không là thiếu nữ thanh xuân chỉ tự làm khổ mình xưa rồi.

2

Tôi , lát Tạ Thư Ngôn sẽ tìm anh em tốt của cậu ta là Hà Thiên.

Hai người không thế nào lại nhắc tôi.

loa phóng thanh Hà Thiên này tôi viết Tạ Thư Ngôn mấy thư tình, vừa cười nhạo Tạ Thư Ngôn, vừa đem này rêu rao ra ngoài.

đó, tất cả mọi người trường đều tôi là người đuổi số một của Tạ Thư Ngôn.

Tạ Thư Ngôn vì thế mà càng thêm chán ghét tôi.

Không được.

Tôi sống lại rồi, chắc chắn không thể để mọi phát triển vậy .

Cười nhạo tôi chứ ?

Tôi đưa tay, từ ngăn bàn mò ra một đống thư tình gửi .

Đều là tôi viết Tạ Thư Ngôn.

Tôi nghĩ ngợi một chút, gạch tên Tạ Thư Ngôn , sửa thành Hà Thiên.

đó tôi ôm thư tình tìm Hà Thiên đang nghỉ ngơi ở nhà thi đấu cầu lông.

May mà tôi hành động nhanh, Tạ Thư Ngôn vẫn tới.

Tôi bước lên, vỗ vỗ vai Hà Thiên.

cậu này.”

Cậu ta quay lại, đưa tay ra nhận.

đây?”

Cậu ta cầm trên tay trái , dường thực sự không hiểu.

Không chứ, Hà Thiên trông đâu nỗi nào, chẳng lẽ từng thấy thư tình bao giờ sao?

Tôi ra hiệu bằng tay, bảo cậu ta mở ra xem thử.

Hà Thiên làm .

Chỉ là đợi khi rõ nội dung bên , cậu ta từng chút một siết chặt nắm đấm.

Tôi bỗng nhiên thấy hơi sợ.

Hà Thiên là dân thể thao, sẽ không đánh tôi chứ?

Dù sao mục đích của tôi đạt được rồi, lúc này không chuồn thì đợi bao giờ?

Bây giờ Hà Thiên nhận thư tình của tôi rồi, chắc chắn sẽ không đem của tôi rêu rao ra ngoài .

Nếu không thì người mất cả cậu ta.

Nhưng vừa xoay người, đụng một tường thịt.

“Ưm.”

Tôi ôm mũi lùi lại vài bước.

Ngẩng lên , là Tạ Thư Ngôn .

Cậu ta lạnh lùng liếc tôi một : “Sao cô lại ở đây?”

Tôi cúi không dám cậu ta.

Nhưng nghĩ lại, tôi đâu định đuổi cậu ta , việc hèn mọn vậy.

Tôi ưỡn ngực, ngẩng lên : “Bạn học Tạ đây là đang quan tâm tôi sao?”

Quả nhiên, Tạ Thư Ngôn nghe xong, quay với vẻ không muốn để ý tôi thêm chút nào.

Tôi hừ lạnh một tiếng, đang định rời .

Cổ tay bị người ta nắm lấy.

Phía lưng, Hà Thiên nghiến răng hàm :

“Mẹ kiếp, cậu thể tâm một chút được không, tên gạch sạch ! Quan trọng là, đây thư tình tiên ông đây nhận được đấy!”

Tôi cầm lấy thư tình tay Hà Thiên thử, đúng là gạch sạch thật.

Ba chữ Tạ Thư Ngôn vẫn nằm chình ình trên đó.

“Xin lỗi, tôi nhất định chú ý một chút.”

đâu thật, làm mà nghiêm túc thế.

Tôi rồi định xé thư tình.

Đột nhiên, tay trống rỗng.

chớp mắt, thư tình rơi vào tay Tạ Thư Ngôn.

Tùy chỉnh
Danh sách chương